Tác giả: Nhạn CốtTác phẩm: Mây nuôi tể sau ta càng đỏTạm dịch: Sau khi nuôi con trai tôi thế mà lại hot Edit: Nhật NhậtRaw + QT: Kho tàng đam mỹ fanficThể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Giới giải trí, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, Ấm áp, 1x1.Editor có lời muốn nói: Bản edit chỉ dám đảm bảo độ chính xác 50 - 60%. Hoan nghênh mọi người góp ý, sửa lỗi type, lỗi chính tả... Không yêu hãy nhẹ nhàng bước ra, xin chớ nói lời cay đắng.Truyện chỉ đăng tại wattpad, nói không với truyenfull, sstruyen...Note: Không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn, không phải sinh tử văn.…
- link : http://wikidich.com/truyen/mau-xuyen-nu-chu-gia-lam-nu-xung-mau-lui-WSB4pO8h7F2cednF - tác giả : Tố Thủ Triệp Chi - convert : ánh nguyệt, kỷ kỷ - văn án : Thanh Hà quận chúa Cố Thịnh Nhân đã chết.Nàng dung sắc quan kinh hoa, tài danh động thiên hạ, lại thua ở một cái mọi thứ không bằng chính mình nữ nhân trong tay.Thẳng đến sau khi chết, Cố Thịnh Nhân mới hiểu được, chính mình bất quá là một cái nữ xứng nghịch tập chuyện xưa nữ chính, xứng đáng chính là xuyên qua nữ xứng pháo hôi......Thuần trắng không gian nội, Cố Thịnh Nhân mặt vô biểu tình tiếp thu hệ thống truyền cho nàng ký ức......Hệ thống: "Đầu năm nay, nữ xứng muốn xoay người, pháo hôi muốn nghịch tập, người qua đường muốn xoát tồn tại cảm, thân là nữ chủ, ngươi chính là các nàng lớn nhất chặn đường thạch."Cố Thịnh Nhân trong ánh mắt lập loè hàn mang, cười phong hoa tuyệt đại: "Vậy để cho ta tới nhìn xem: Ai, mới là hẳn là bị đá rớt chướng ngại vật, ai, lại là cuối cùng người thắng!"Những cái đó muốn xử lý nữ chủ thượng vị nữ xứng nhóm pháo hôi nhóm, các ngươi tưởng hảo, muốn chết như thế nào sao?Bổn văn 1V1.___((( nếu có vấn đề về truyện hay nhận xét, nhớ cmt và vote nhe~ )))___…
Cùng nhân dân vũ trụ trồng rau nuôi gà Tác giả: Miêu Miên Nhi Tên gốc: Cùng tinh tế nhân dân đồng thời chủng điền Tạm dịch: Cùng nhân dân vũ trụ trồng rau nuôi gà Edit: Nhật Nhật Raw + QT: Kho tàng đam mỹ fanfic Thể loại: Thần nông lừa người nạp tiền max level thụ x nuôi heo lành nghề tiêu tiền như rác công. Xuyên không, làm ruộng, tinh tế, vật nuôi dễ thương. Tình trạng bản gốc: Chính văn 271 chương + đâu đó vài chương ngoại truyện. Tình trạng edit: Đào hố ngày 01/11/2021 - 12/02/2023 hoàn. Editor có lời muốn nói: Bản edit chỉ dám đảm bảo độ chính xác 50 - 60%. Hoan nghênh mọi người góp ý, sửa lỗi type, lỗi chính tả... Không yêu hãy nhẹ nhàng bước ra, xin chớ nói lời cay đắng. Truyện chỉ đăng tại wattpad, nói không với truyenfull, sstruyen, wiki1...…
Thể loại: Nữ phụ văn, chắc là NP, có H, sẽ có H, hệ thống, xuyên nhiều sách, đọc để giải trí, 1v1, nữ cường nam cường,....Nữ chính xuyên sách không phải bởi vì cô là sát thủ máu lạnh vì làm nhiệm vụ mà chết, càng không phải vì cô là một nữ phù thủy có sở thích trêu chọc loài người, lại càng không phải vì một lí do ngu cmn ngốc nào đó mà cô bị trói buộc với hệ thống...........MÀ LÀ VÌ CÔ MUỐN CHIẾN THẮNG!!Vậy rốt cuộc là cô muốn chiến thắng clq gì? Bạn hãy click đọc truyện để tìm ra nhé :)Đây là cuộc hành trình xuyên sách đầy hấp dẫn của một cô gái xinh xắn đáng yêu với lối suy nghĩ vượt khỏi tầm kiểm soát của nhân loại, đi cùng cô là một bà hệ thống thù dai cùng một em thú sủng suốt ngày bị gạ làm tềnh :)Tóm tắt sơ qua 7 thế giới của truyện:Q1: Teenfic vườn trường, bánh bèo đại thắngQ2: Cổ đại giao tranh, loli cầm quyềnQ3: Đam mĩ hiện đại, cục súc lên ngôiQ4: Cung đấu tranh sủng, hoàng hậu trị vìQ5: Tu tiên chân giới, tình tiết không hoànQ6: Teenfuck giả tưởng, tuy hai mà mộtQ7: Cổ tích tổng hợp :vMọi người ơi chuyện mình viết từ lúc còn trẻ trâu nên mấy thế giới đầu nó ngáo lắm, đọc từ Q3, Q4 chống sốc nha :v========================================- Cuối mỗi chap Phân thường có đoạn tương tác với độc giả, nếu bạn thấy chướng mắt thì có thể bỏ qua, kéo truyện đến phân tuyến kết thúc liền thôi.…
Hán Việt: Cổn, lão tử bất yếu nhĩ liễuTác giả: Diệp Ức LạcEditor: luftmensch05Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, vườn trường, tra công tiện thụ, tiểu bạch, ngược tra, sinh tử văn, 1x1, HE.Độ dài: 166 chương + 11 phiên ngoại✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Văn ánSản nghiệp gia tộc bị bạn trai cướp đi, cậu thì bị vô tình vứt bỏ.Nhìn bạn trai bước vào lễ đường kết hôn với người khác, cuối cùng cậu cũng học được từ bỏ.Tỉnh lại sau giấc ngủ, phát hiện mình trở lại 5 năm trước.Đợi đã, cậu nhớ hôm nay là ngày người kia nói chia tay với cậu.Cậu còn muốn dính chặt lấy, một khóc hai nháo ba thắt cổ nữa sao?Vẫn là nên chiếm trước thời cơ nói: "Cút, ông đây không cần anh nữa."✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽:゚・⋆。✰⋆。:゚・*☽Đôi lời của mình:1. TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, TRA CÔNG TIỆN THỤ, điều quan trọng xin phép nói 3 lần, công trong truyện có tính cách cực kỳ cực kỳ tệ. Và có vài chi tiết trong truyện rất ảo ma, nên hãy cân nhắc trước khi lọt hố.2. Mình hoàn toàn không biết tiếng trung gì cả và đây còn là bộ đầu tay của mình, nên bản edit này chỉ có thể truyền tải được nội dung của truyện khoảng 70%-80% thôi. Vì thế sẽ có vài chỗ vẫn còn sai sót, mong các cậu thông cảm hoặc có thể góp ý để bản edit này hoàn thiện hơn nữa nha ~( ̄▽ ̄~)3. Truyện edit phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả, nên mong mọi người đừng chuyển ver và mang đi nơi khác nhé.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
Tác giả: Thị Chúc Chúc ANguồn: Vespertine (CV) (khoảng 20 chương đầu) + Raw (còn lại)"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy."Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...…