Ác thú Ebnu xâm chiếm lãnh thổ của con người, nữ thần Matthew không đành lòng nhìn con người bị ác thú gây họa liền ra tay giúp đỡ, cầu xin mẹ mình một đôi mắt, có thể giúp ác thú có được nhân tính, hiểu đúng sai, Matthew định nhân lúc Ebnu đang ngủ sẽ đặt đôi mắt trí tuệ đó lên trán nàng ta. Nhưng không ngờ ác thú trước nay luôn cảnh giác, để có thể thành công, nữ thần Matthew đã không tiếc cởi bỏ lụa mỏng, dùng thân thể hoàn hảo không tỳ vết của mình dụ dỗ ác thú giao hoan.
Tác giả: Quân SanhTình trạng: Hoàn chính vănTình trạng edit: Đang bò =((((Convert-er: Giáp DãEditor: Mi Mặt Mèo, LongThanh984601.--------------Vì tìm ra hung thủ sát hại mình, Hạ Diệc Sơ và Hệ thống 233 làm hiệp nghị, cô xuyên qua các thế giới để hoàn thành nhiệm vụ, còn Hệ thống 233 sẽ trợ giúp cô trở lại thế giới của mình.Chỉ là, Hạ Diệc Sơ ở trên đường làm nhiệm vụ, thường xuyên sẽ gặp phải một vài Boss bị hắc hóa, một lời không hợp thì đông lạnh không khác gì một tảng băng di động, còn nói hay thì nắm tay cười nói vui vẻ.Hệ thống: Thỉnh dùng một từ hình dung ấn tượng trong lòng mình về đối phương:Hạ Diệc Sơ: Tốt.Thẩm Già Diệp: Của riêng tôi.---------------Truyện do bạn Mặc Quân Tịnh Túc và một số bạn khác đã edit từ chương 1 đến chương 121. Do đã lâu không thấy up chương mới và mình đọc thấy ổn nên tìm bản convert trên wikidich đọc tiếp, tiện thể edit cho các bạn cùng đọc.Các bạn đọc phần 1 ở đây: https://my.w.tt/yDDvL3BPD3Hoặc trong danh sách đọc của mình.Cảm ơn các bạn.…
Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn BạchThể loại: Hiện đại, trùng sinh/trọng sinh, bá đạo thâm tình công, lãnh đạm khả ái thụ, công sủng thụ, 1×1, HE,Nvc: Giản Quân Khải x Dư HạcVăn án:Giản Quân Khải chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến như thế.Yêu một người mà trong lòng người ấy chỉ có tên nam nhân khốn kiếp kia.Anh khó khăn lắm mới đợi được đến giây phút cậu nhận ra sự phản bội của hắn, thế nhưng cậu lại nói... sẽ không bao giờ tin vào cái gọi là tình yêu nữa.Giản Quân Khải không hiểu, chẳng phải chỉ là người nọ gặp em sớm hơn anh vài năm thôi sao ?Giá như, giá như... Anh gặp em vào cái lúc em còn là một thiếu niên phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh của thói đời, vào cái lúc trước khi em gặp được người duy nhất đã cho em ấm áp rồi lại phản bội em kia, và vào cái lúc em vẫn chưa cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này...Nếu như anh theo đuổi em, thương yêu em trước tên khốn kia, như thế phải chăng sẽ không có kết cục như bây giờ ?Đây là một câu truyện ngọt ngào. Công từng bước một theo đuổi thụ và sủng thụ vô cùng.…
"Đã biết tôi và cậu không thể nào đi chung một con đường, càng không xứng để đứng cạnh nhau. Cớ sao cậu vẫn cố chấp như vậy?""Em yêu Soo!" - Một cốt truyện khá cũ, một vài chi tiết quen thuộc thường thấy. Nhưng mà một người viết khác, một dòng văn khác thì nó đã trở thành một câu chuyện khác rồi. :)))))))…
Chúng ta sinh ra đều không thể nào quyết định số phận của riêng mình. Em cũng vậy, anh ta, gã ta hay cô ta cũng thế. Số phận vốn dĩ đã an bài, chỉ là một trong số chúng ta muốn đảo ngược chúng mà thôi. Thế nhưng, dù là số phận, hay định mệnh trái ngang, thì Kim Taehyung tôi cả đời này cũng đều dung túng cho em.…
Tên Hán Việt: Thời quang bất thính thoạiTác giả: Mộng Tiêu NhịTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 100 chương + 12 ngoại truyệnThể loại: Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Đô thị tình duyênBìa: ZanNữ chính độc thoại:"Khi còn nhỏ, em luôn muốn được cùng họ với anh, muốn giống như họ mặc váy công chúa, muốn được giống như bọn họ được gọi anh là anh trai.Sau này, em cũng được như mong muốn của mình.Đến lúc ấy, em lại ghét nhất giữa anh và em không có gì ngoài một cái họ."Thời Quang muốn cho Thời Cảnh Nham biết tâm ý của mình, vì thế đem đoạn tình đơn phương ấy viết ra giấy dán trên cửa phòng ngủ của Thời Cảnh Nham, lại viết thêm hai câu:" Có muốn biết tại vì sao em ghét mình cùng họ với anh không? Nếu như anh muốn biết, em sẽ cố gắng nói cho anh nghe :) ".Nửa đêm, Thời Cảnh Nham từ công ty trở về, nhìn phía sau lưng cô:"Không muốn."Thời Quang:"......."Thời Cảnh Nham - Một người lạnh lùng hiếm khi cười, hôm nay lại mỉm cười mang theo ba phần lười biếng, bảy phần sủng nịch, trực tiếp ôm cô lên: "Anh tỏ tình trước vậy."…