Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9.

Livestream kết thúc muộn hơn bình thường.

Ryu Minseok gần như không nhớ mình đã nói gì trong nửa tiếng cuối, chỉ nhớ rằng điện thoại trong túi áo nặng đến mức khó chịu.

Cửa phòng vừa đóng lại, em lập tức ngồi xuống mép giường.

Căn phòng tối yên tĩnh, chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt tái nhợt.

Khung chat với Lee Minhyung vẫn nằm ở đó. Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn chưa biến mất.

[Minhyung]

        Không biết tự chăm bản thân à.

Ryu Minseok nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.

Lâu đến mức điện thoại tự động tối đi rồi sáng lại vài lần.

Ngón tay em khẽ chạm vào khung nhập tin nhắn, gõ xuống vài chữ.

      Tớ ổn mà.

Rồi xóa đi. Một lúc sau lại gõ.

     Cậu mới là người biến mất đó.

Cuối cùng vẫn xóa.

Ryu Minseok kéo chăn lên, chậm rãi cuộn người lại trên giường.

Điện thoại vẫn nằm trong tay, khung chat vẫn mở.

Giống hệt rất nhiều đêm trước đây chỉ khác là lần này, Lee Minhyung thật sự đã quay trở lại.

—-

Lee Minhyung không nghĩ Ryu Minseok sẽ trả lời ngay.

Hoặc có lẽ hắn vốn đã chuẩn bị sẵn cho việc em sẽ không trả lời.

Nhưng khi màn hình hiện lên dòng chữ "đã xem" lúc gần ba giờ sáng, Lee Minhyung vẫn khựng lại vài giây.

Rất ngắn, rất nhẹ.

Không có tin nhắn mới, không có dấu ba chấm đang nhập.

Chỉ có khung chat yên lặng đến khó chịu.

Lee Minhyung nhìn màn hình thêm vài giây rồi tắt điện thoại.

Nhưng chưa đầy mười phút sau, hắn lại mở lên lần nữa theo phản xạ.

Vẫn không có gì.

"Điên thật."

Hắn khẽ nhíu mày, ném điện thoại xuống giường như thể bản thân hoàn toàn không để tâm.

Dù từ đầu đến cuối, khung chat kia vẫn im lặng như cũ.

Lee Minhyung im lặng nhìn khung chat rất lâu, rồi chậm rãi đưa tay mở phần cài đặt.

Ngón tay dừng ở mục thông báo vài giây. Cuối cùng vẫn bật nó lên.

Âm báo tin nhắn rất nhanh chóng được chuyển sang chế độ hoạt động.

Giữa căn phòng tối yên tĩnh, tiếng "tách" khẽ vang lên nghe rõ đến lạ.

Lee Minhyung nhìn màn hình thêm một lúc, rồi mới tắt điện thoại đi.

Nhưng cả đêm hôm đó, màn hình điện thoại sáng lên bao nhiêu lần, Lee Minhyung lại nhìn sang bấy nhiêu lần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net