VĂN ÁN Ta sống một đời bạo quân, đăng cơ được mười bốn năm, nền chính trị bạo ngược, sưu cao thuế nặng, rời xa quân tử thân cận tiểu nhân. Cuối cùng phi tử ta yêu nhất tự tay rót cho ta chén rượu độc. Đầu của ta bị phản quân phơi nắng treo ở tường thành.Trọng sinh một lần nữa, ta cảm thấy đời này sẽ không yêu bất cứ người nào nữa. Bất quá, ta sẽ đối xử tốt hơn với hoàng hậu Trác Văn Tĩnh - người mà ta cho tới bây giờ chưa nhìn thẳng một lần. Bởi vì chỉ có hắn ở lúc cuối cùng chưa từng vứt bỏ ta.…
[Fanfic TR] [AllTake] ComebackAuthor: ThatNghiepFanfic Tokyo Revengers - All Takemichi - ComebackTóm tắt:Hanagaki Takemichi tương lai mười hai năm sau trở về ngày đầu tiên gặp gỡ Touman."Hanagaki Takemichi, hãy nhớ giao ước giữa hai ta."Đây là lần quay ngược thời gian cuối cùng... cậu không thể thất bại."Tương lai mọi người đều sẽ hạnh phúc." - Hanagaki TakemichiLịch đăng:Thứ 3 và thứ 6 hàng tuần, chế độ 5 - 5 (tức mỗi lần 5 chương). Từ sau chương 50 có thể chế độ 2 - 3 tuỳ độ dài mỗi chương.Chú ý:* Nhân vật gốc từ manga Tokyo Revengers.* Hoàn cảnh câu chuyện sau chapter 204 (theo manga gốc nhưng không hẳn là vậy)* np, All Takemichi (cả name và nữ)* Tác giả không xem anime nên ngoại hình nhân vật hoàn toàn dựa vào manga và cập nhập của wiki fandom.* Có yếu tố 18+* Không cần đọc những dòng chữ in nghiêng cuối chương (đó là phần dành cho tôi của tương lai đọc, các bạn cứ lướt qua thật nhanh giùm tôi, cảm ơn)KHÔNG RE-UP KHI CHƯA XIN PHÉP.Fic chỉ được đăng tại:https://thatnghiep1827.wordpress.comhttps://truyen8u.net/tac-gia/ThatNghiep7999Nếu bạn đọc fic này ở wattpad, cmt thoải mái.Nếu ở wordpress, thích thì cmt, ghét đem cfs, đừng gây hấn trong nhà của tôi.Tác giả 9x cộc tính nhưng đam mê làm genZ.*** Nếu có ai vẽ minh hoạ mấy cảnh fic của tôi thì hú cho tôi coi ké nhé :>. Tôi mê vẽ mà khả năng không cho phép, nên ai vẽ mấy cảnh trong fic thì tôi xin cảm ơn vô cùng.Liên hệ qua fb của tôi: https://www.facebook.com/thatnghiep1827Chúc lọt hố vui vẻ.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…