Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

🐱







Tiếng đàn Steinway & Sons trong studio đặt tại tầng cao nhất của khoa Âm nhạc vang lên, sắc lạnh, chuẩn xác và cô độc. Kim Juhoon, chàng sinh viên năm hai với gương mặt thanh tú không một chút biểu cảm, đang lướt những ngón tay thon dài trên phím đàn.

Cậu là thiên tài, là kẻ luôn đứng trên đỉnh cao mà ai cũng khao khát được chạm tới. Nhưng ít ai biết, bên dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo, lạnh lùng ấy là một trái tim luôn chực chờ bùng nổ, một sự chiếm hữu cực đoan dành riêng cho một người.

Cánh cửa studio khẽ rít lên rồi mở ra. James, sinh viên năm cuối khoa Thanh nhạc, bước vào với túi giấy đựng cà phê và sandwich trên tay. Trong căn phòng âm u, chỉ có ánh sáng từ vài dải đèn LED âm tường hắt lên, gương mặt James hiện ra dịu dàng như một vầng trăng. Anh bước đến cạnh chiếc đàn, đặt tay lên vai Juhoon.



"Juhoon-ie, đã 10 giờ tối rồi. Em nên nghỉ ngơi thôi."

Bản nhạc đang ở đoạn cao trào bỗng dưng đứt đoạn. Juhoon không quay lại, vai cậu khẽ run lên. Cậu tắt đèn studio, bóng tối bao trùm lấy không gian chỉ trong chớp mắt. Sau đó, cậu xoay ghế lại, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây tối sầm, long lanh một sự uất ức.


"Hyung..."


Juhoon gọi một tiếng, giọng khàn đặc, không chút giấu giếm sự đòi hỏi. Cậu lao tới, ôm chầm lấy eo James, vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương bạc hà thanh khiết mà cậu nghiện đến điên dại.

"Anh đến muộn."

"Anh chỉ trễ mười phút thôi mà,"

James cười khẽ, bàn tay vuốt ve mái tóc rối của Juhoon.

"Anh phải xong tiết tổng duyệt cho bài thi tốt nghiệp."



"Em không quan tâm."


Juhoon ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu như muốn thiêu đốt James. Cậu kéo anh về phía chiếc ghế sofa dài trong góc, ấn mạnh James ngồi xuống.


"Em đã ở đây, đợi anh. Em thấy anh cười với tên khóa dưới kia ở căng tin. Hắn ta nhìn anh, còn anh... anh cười với hắn."

James ngẩn người, rồi bật cười, đưa tay véo má cậu:

"Đó là vì hắn ta làm rơi tài liệu. Đừng ghen tuông vô lý như thế, Juhoon."

"Em không vô lý."


Juhoon quỳ xuống giữa hai chân James, bàn tay thon dài của một nghệ sĩ piano giờ đây không run rẩy trên phím đàn mà run lên vì ham muốn khi bắt đầu cởi từng khuy áo sơ mi của anh.








Juhoon bắt đầu bằng những nụ hôn dọc theo xương quai xanh của James. Cậu mút mạnh vào vùng da nhạy cảm đó, tạo nên những vết đỏ bầm tím như muốn đánh dấu chủ quyền. James khẽ rên một tiếng, tay anh bám chặt vào vai Juhoon, ngón tay luồn vào mái tóc cậu, xoa dịu cơn nóng giận của "chú cún con" tâm cơ này.

"Hyung,"


Juhoon thì thầm vào tai anh, hơi thở nóng hổi,


"Anh có biết em đã khó chịu thế nào không? Em muốn cắn nát anh, muốn giam anh lại đây, để anh không bao giờ được nhìn ai khác ngoài em."


Cậu cởi bỏ chiếc áo sơ mi của James, ném sang một bên. Dưới ánh đèn mờ ảo, làn da trắng ngần của James hiện ra, khiến Juhoon không thể kiềm chế được nữa. Cậu áp môi mình lên ngực anh, trêu đùa đầu nhũ hoa bằng lưỡi, tiếng mút mát ướt át vang lên đều đặn trong căn phòng cách âm. Cậu vừa làm, vừa ngước nhìn James, ánh mắt nũng nịu nhưng tràn đầy sự kiểm soát.



"Hyung, khen em đi. Nói là anh yêu em nhất. Nói đi..."


Juhoon nài nỉ, giọng cậu run rẩy như một đứa trẻ đang đòi quà, nhưng bàn tay lại đang thô bạo cởi bỏ thắt lưng của chính mình.



"Juhoon... em là nhất. Anh chỉ yêu mình em thôi,"



James thở dốc, giọng nói anh dịu dàng nhưng đầy vẻ quyến rũ chết người.
Lời nói của James như châm thêm dầu vào lửa. Juhoon cảm thấy trong lòng ngực bùng lên một ngọn lửa cuồng nhiệt. Cậu không để James mặc thêm gì nữa, mà trực tiếp thâm nhập vào khoảng không gian riêng tư của anh.


Juhoon biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể James. Cậu không vội vàng đi vào ngay, mà dùng những ngón tay mình, bắt đầu màn dạo đầu tỉ mỉ như cách cậu chơi một bản Nocturne đầy cảm xúc. Sự kiên nhẫn của Juhoon dành cho người yêu trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lùng cậu dành cho thế giới bên ngoài.

Cậu nhấp nhổm, dùng sự nóng bỏng của chính mình ma sát với sự mềm mại của James. Mỗi cú chạm, mỗi hơi thở đều là một lời cầu khẩn.

"Hyung, nhìn em... nhìn em làm anh."

Khi tiến vào, Juhoon dừng lại, cảm nhận sự chật chội, ấm nóng bao bọc lấy mình. Cậu rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn, vùi đầu vào hõm cổ anh, cọ cọ mũi vào da thịt anh như một con vật nhỏ đang nũng nịu tìm kiếm sự che chở.


"Đau không?"



Juhoon hỏi, dù cậu biết câu trả lời.

"Không... nhanh lên..."

James hơi ngả đầu ra sau, gương mặt đỏ bừng.
Juhoon bắt đầu di chuyển. Không phải là những cú thúc dồn dập, mà là những nhịp điệu sâu, chậm rãi và đầy tính toán. Cậu muốn James phải khắc ghi cảm giác này, muốn từng tế bào của anh phải thấm đẫm sự hiện diện của cậu. Mỗi lần cậu thúc vào, cậu lại hôn dọc sống lưng James, hôn lên đôi vai gầy, cắn nhẹ vào vành tai anh.


"Juhoon... ah... mạnh hơn..."


"Em không muốn mạnh,"

Juhoon thì thầm, giọng cậu đầy vẻ tâm cơ.

"Em muốn anh phải nài nỉ. Hãy gọi tên em, Hyung. Gọi tên người yêu của anh."


James bị sự kiềm tỏa của Juhoon làm cho mê loạn. Anh bám chặt lấy vai cậu, những tiếng kêu rên vang lên trong căn phòng nhỏ, hòa quyện với tiếng thở dốc của Juhoon. Mỗi lần Juhoon di chuyển, cậu lại ép sát cơ thể mình vào anh, xóa bỏ mọi khoảng cách. Cậu muốn hòa tan vào anh.

Sự nũng nịu của Juhoon càng lúc càng rõ ràng. Cậu không phải là kẻ thống trị thô bạo, cậu là kẻ chiếm hữu cần sự xác nhận. Cậu vừa thúc mạnh vào sâu bên trong, vừa dụi đầu vào vai James, giọng nghẹn lại:

"Đừng bỏ em... đừng bao giờ nhìn tên khóa dưới kia nữa... chỉ được nhìn em thôi..."

"Anh biết rồi... Juhoon-ie... chỉ mình em..."

Cơn khoái cảm trào dâng, Juhoon tăng tốc. Sự lạnh lùng thiên tài hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại chàng trai  đang chìm đắm trong dục vọng. Cậu siết chặt eo James, những ngón tay cắm sâu vào da thịt anh. Cậu hôn lên môi James, một nụ hôn sâu, nồng cháy, mang theo hơi thở của cả hai hòa quyện vào nhau.

Từng đợt sóng khoái cảm ập đến.
Juhoon như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, cậu vừa đòi hỏi sự thỏa mãn, vừa nài nỉ sự yêu thương. Cậu không cho phép James rời mắt khỏi mình dù chỉ một giây.

"Hyung, em sắp... em sắp rồi... Anh phải chịu trách nhiệm với em."

James ôm chặt lấy cậu, chân quấn lấy eo Juhoon, đón nhận tất cả những gì cậu mang lại. Sự va chạm của da thịt tạo nên âm thanh ướt át vang vọng khắp studio. Không gian như đặc quánh lại, thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại hai con người đang thuộc về nhau hoàn toàn.

Khi khoảnh khắc bùng nổ đến, Juhoon gục xuống vai James, hơi thở dồn dập, những giọt mồ hôi rơi xuống má người yêu. Cậu siết chặt anh trong vòng tay, không muốn buông rời.

"Em yêu anh, Hyung. Yêu anh đến chết mất."


Sau cuộc hoan lạc, studio trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Ánh đèn đã tắt, chỉ còn ánh trăng nhạt hắt qua khung cửa sổ, chiếu lên hai cơ thể đang đan vào nhau trên chiếc sofa nhỏ. Juhoon nằm gối đầu lên đùi James, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt thư thái, không còn chút kiêu ngạo hay ghen tuông nào. Cậu lúc này thực sự chỉ là một chú cún con vừa được chủ nhân vỗ về.

James vẫn đang vuốt ve mái tóc rối của cậu, hơi thở đã đều đặn. Anh nhìn xuống gương mặt đang ngủ say của thiên tài piano, khóe môi khẽ nở nụ cười. Anh biết rõ, đằng sau sự chiếm hữu điên cuồng kia là nỗi sợ bị bỏ rơi sâu thẳm của một chàng trai quá đỗi yêu thương.


"Juhoon-ie,"


James khẽ gọi.
Juhoon không mở mắt, chỉ khẽ cựa quậy, dụi đầu vào bụng anh:

"Ưm... Hyung đừng đi."

"Anh không đi đâu cả,"

James dịu dàng nói, hôn nhẹ lên trán cậu. "Mai em phải tập bài Concerto số 2, quên sao?"

Juhoon mở mắt, ánh mắt long lanh đầy vẻ nũng nịu: "Vậy anh phải ngồi ở đây, nghe em đàn. Chỉ mình anh thôi."

"Được, anh hứa."

Juhoon mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và trong sáng, hoàn toàn khác với vẻ mặt tà mị lúc nãy. Cậu kéo tay James đặt lên ngực mình, nơi trái tim vẫn đang đập những nhịp đập mãnh liệt vì anh. Trong studio của Juhoon, không có thiên tài nào cả, chỉ có một chàng trai si tình và người yêu của cậu ấy.
Cậu lại nhắm mắt, bàn tay vẫn không quên nắm chặt lấy vạt áo James, sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ tan biến vào hư vô. Sự chiếm hữu của Juhoon không phải là xiềng xích, đó là sợi dây ràng buộc trái tim họ lại với nhau, bền chặt và không thể tách rời.

Đêm dần về sáng, bản giao hưởng của sự chiếm hữu ấy vẫn tiếp tục vang lên, âm thầm và đầy mãnh liệt trong không gian riêng tư của hai người. Họ không cần cả thế giới biết, họ chỉ cần nhau là đủ. Juhoon, thiên tài kiêu ngạo, cuối cùng cũng đã tìm thấy bến đỗ, nơi cậu có thể là chính mình, một chú cún con khao khát được yêu thương, và James, người duy nhất có thể thuần hóa "con thú" ấy bằng sự dịu dàng không biên giới.

Studio vẫn còn vương vấn mùi hương của cuộc hoan lạc, của mồ hôi, của tình yêu và sự gắn kết. Mai này, khi ánh mặt trời lên, Juhoon lại sẽ là một thiên tài lạnh lùng trên sân khấu, nhưng James biết, khi bức màn khép lại, anh sẽ luôn là cả thế giới của cậu ấy. Và với Juhoon, như thế là quá đủ cho một đời người. Cậu sẽ bảo vệ sự dịu dàng này bằng tất cả sự chiếm hữu của mình, không để bất kỳ ai có cơ hội chạm vào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net