Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

Snape vội vã xuyên qua hành lang, tiến vào tháp cao văn phòng hiệu trưởng. Hắn bước đi nhanh như bay, gần như có thể nói chiếc áo choàng bay phấp phới đã cuốn lên một cơn lốc.

Thằng Potter đáng chết!

Hắn đang chơi mình, để xem mình bị bẽ mặt. Hắn đã tốn không biết bao tâm tư – nhưng tại sao ta lại ngu ngốc đến mức trao cho hắn cơ hội ấy?

Snape lủi thủi nép mình ra phía cửa sổ, khả năng kiêu hãnh tự khống chế của hắn ngoan cường chống lại cơn sóng lòng, dẫu đã gần bờ vực tan rã. Hắn nhìn ra xa, cố tìm một điểm tựa bên ngoài.

Trận chiến cuối cùng, hắn thực sự nghĩ mình sắp chết. Khi đôi mắt xanh lục ấy lại hiện ra trước mắt, hắn đã kích động, quên hết tất cả, trao đi những ký ức luôn quý trọng… cho cậu bé đó. Hắn thậm chí chẳng rõ trong những ký ức hỗn độn ấy đã lẫn vào những bí mật gì không đáng tiết lộ.

Sau chiến tranh, trước khi Potter lên đường, cậu ta đã trả lại lọ ký ức. Thế nhưng…

Lại chơi để dành một nước, cốt để vào lúc như thế này có thể sỉ nhục hắn.

Snape muốn mình nghĩ như vậy. Thế nhưng mu bàn tay vừa bị Potter vuốt ve vẫn còn nóng bỏng như lửa đốt. Hắn đành phải nắm chặt tay lại, trong cơn run rẩy sắp xếp lại suy nghĩ. Hắn thực sự không hiểu Potter đang chơi trò gì, nhưng dù là gì, hắn cũng từ chối dính dáng.

Phải chăng quyết định mời cậu ta trở lại ngay từ đầu vốn là một sai lầm?

Hay là… sa thải Potter ngay bây giờ?

Toàn bộ ý chí của Snape đang chống lại lựa chọn đó. Ít nhất, hắn nghĩ, hãy đợi giải quyết xong việc của trường đã. Bên phía Bộ Pháp thuật, sự tồn tại của Potter đúng là một tấm lá chắn tốt.

Hiểu rõ lý do này, Snape thầm thở phào. Vì trường học, chẳng lẽ không thể tiếp xúc với Potter, cố gắng tham gia vào cái trò chơi do hắn một tay đạo diễn hay sao? Cũng chẳng còn cách nào khác.

Hắn an tâm bắt đầu công việc buổi chiều.

Sáu rưỡi chiều, Snape trở lại hầm, đang định thay bộ trường bào của hiệu trưởng, chợt nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Ngoài Potter ra, e rằng chẳng ai có thể vào nơi này như vào chỗ không người. Hắn thầm thở dài, cất cao giọng độc địa: "Thưa ngài Potter, phép lịch sự của ngài vẫn hoàn hảo như mọi khi, thích lúc nào thì vào lúc đó, xông vào phòng người khác như vào nhà mình."

Harry mặc kệ lời chỉ trích, hắn tựa vào cửa, cười nói: "Sắp muộn rồi, thưa Hiệu trưởng, tôi sốt ruột chẳng thể chờ thầy đến tìm tôi."

Snape tức giận quay đầu, thấy Harry phía sau, nhất thời cứng lưỡi.

Một lần nữa, hắn khẳng định đây không phải cậu bé lùn tịt gầy gò trong trí nhớ của hắn.

Chàng trai trước mắt dáng người thon dài, chiếc áo choàng xanh lam che khuất hơn nửa thân thể, nhưng không ngăn nổi đôi chân bị bó sát trong chiếc quần bò Muggle. Kiểu quần thực sự tôn lên đôi chân dài với những đường cơ bắp hoàn hảo, từ cái nhìn thoáng qua có thể phỏng đoán vẻ đẹp và sự quyến rũ của những phần còn lại trên cơ thể người đàn ông ấy.

Làn sóng nhiệt đã lâu không gặp khiến tim Snape đập thình thịch, hắn dời mắt, cứng nhắc nói: "Tôi chỉ muốn thay bộ quần áo khác, chẳng lẽ không nên sao?"

"Ồ?" Harry tỏ ra thích thú, cậu không khách khí đi đến tủ quần áo của Snape, nghiêng đầu ngắm nghía, miệng tấm tắc, "Nếu thầy chuộng tông trầm, thì xanh lam đậm hay xanh lục đậm cũng sẽ hợp với thầy, không nhất thiết cứ phải toàn đen."

"Tôi không có quần áo ngoài màu đen." Snape chẳng muốn nghe Potter bình phẩm về gu ăn mặc.

Harry nhanh chóng liếc Snape, gật đầu: "Thôi được, đợi khi nào mua quần áo hãy thay đổi sau. Tôi có thể cho thầy lời khuyên đấy. Severus, nếu chúng ta không xuất phát nữa, sẽ thực sự muộn mất."

"Tôi không cần bất kỳ lời khuyên nào của cậu, Potter."

Snape chỉ thì thầm một câu khi Harry đã dạo bước ra khỏi phòng.

************

Ồn ào náo nhiệt, tiếng người huyên náo, một bầu không khí đáng ăn mừng.

Khi Harry và Snape lần lượt xuất hiện ở quán Cái Chổi Ba Cây, độ ồn trong quán bar có giảm đi đôi chút, nhưng chỉ chốc lát sau lại khôi phục như thường.

Bà chủ Rosmerta nhiệt tình chào đón Harry trở về, Harry đáp lại với niềm hân hoan không kém. Bà nháy mắt với cả hai, không phải không tinh quái: "Tôi đoán các anh và cặp đôi Longbottom định có một buổi hẹn hò bí mật?"

Harry cười vang, cố tình hạ giọng: "Chính xác, nhưng chuyện này nhất định phải giữ bí mật. Tôi thì chẳng ngại lên mặt báo Daily Prophet, nhưng vị này..."

Bốn con mắt đồng loạt bắn về phía Snape đang trầm mặc, mỗi người một vẻ mỉm cười.

Snape ho khan, phân bua: "Tôi là hiệu trưởng, dù sao cũng không thể làm tổn hại danh dự nhà trường."

"Thấy chưa, chính vì tôi hiểu điều đó, nên đã chuẩn bị riêng cho các vị một phòng nhỏ," bà Rosmerta khúc khích, "trên lầu đấy, vỗ tay ba cái là được. Neville và Draco đã ở đó rồi."

Họ từ biệt bà chủ, nhanh chóng tìm được căn phòng đặc biệt, bước vào. Hai người bên trong đồng thời đứng dậy.

"Harry! Harry Potter, lâu quá không gặp!"

"À, thật vui được gặp lại cậu, Harry. Tôi hy vọng cậu đã chuẩn bị quà cáp tử tế..."

Harry lần lượt quan sát hai người trước mặt, không khỏi mỉm cười.

Neville và Malfoy trẻ tuổi, thực sự là một cảnh tượng khó tin. Họ đứng cạnh nhau, dù kỳ diệu, nhưng chẳng hề cưỡng ép – ở một mức độ nào đó, ngay cả Harry cũng phải thừa nhận, Draco Malfoy tuấn tú tuyệt luân, hào quang rực rỡ, còn nụ cười hạnh phúc từ tận đáy lòng của Neville cũng mơ hồ lộ ra một sự trưởng thành chưa từng có.

Sau khi ngồi xuống, bà Rosmerta tự tay mang lên rượu và đồ ăn. Bốn người ngồi vây quanh, mỗi người một nỗi niềm, nhất thời chẳng ai mở lời.

Nhưng sự ngượng ngập chỉ là nhất thời. Ba người trẻ nhanh chóng phá vỡ im lặng, trò chuyện thân mật, kể cho nhau nghe về cuộc sống sau ngày chia ly, cũng hỏi thăm tình hình của những người bạn học quen biết.

Họ không hề lãng quên Snape. Cả ba dường như có ăn ý, cứ vài phút lại có người lên tiếng, hoặc hỏi ý kiến Snape về một vấn đề nào đó, hoặc chỉ đơn thuần mời Snape uống rượu.

Snape chẳng muốn nói nhiều, hắn ngồi một bên quan sát ba cậu học trò cũ, chú ý đến Draco.

Trên nét mặt của chàng trai tóc vàng, hắn không tìm thấy một chút khói mù nào. Sự kiêu ngạo ngày nào đã được thu liễm tốt, giữa mày cậu ta hiện lên niềm vui, trong mắt lấp lánh sự thỏa mãn. Có lẽ, cuộc hôn nhân này chẳng tồi tệ như hắn từng tưởng.

Hắn có thể, yên tâm.

Bầu không khí khiến hắn dễ chịu, Snape dựa lưng vào ghế, mọi căng thẳng dường như đang dần tan biến trong những cuộc trò chuyện của ba người kia. Hắn nheo mắt, như thể đã hết sức nặng nề để nâng mí mắt.

Từ từ, hắn cảm thấy... nghỉ một chút, ngủ như thế này cũng chẳng sao. Ít nhất hắn có thể tin rằng, cả ba người ở đây đều sẽ không làm tổn thương hắn – kể cả Potter... Potter đã nói sẽ giúp hắn, và không cần hắn báo đáp...

Có thể tin được không?

Hắn buông thả bản thân chìm vào giấc ngủ nặng nề với nỗi hoài nghi đó.

Harry dòm ngắm Snape đang ngủ say, tiện tay lấy một chiếc chăn, nhẹ nhàng đắp lên cho hắn.

Quay lại, cậu đón nhận ánh mắt của cặp đôi kia. Trong đó, Malfoy khẽ nhếch mép, hiện lên một nụ cười giả tạo: "Cậu cho hắn uống thứ gì thế? Pha vào rượu à?"

Harry nhún vai, gật đầu đáp: "Thứ mang về từ phương Đông, có tác dụng giải tỏa áp lực và gây buồn ngủ. Hai người không thấy hắn đang thiếu ngủ trầm trọng sao? Đổi lại là tôi, chắc đứng cũng có thể ngủ được rồi."

"Không có tác dụng phụ chứ?" Malfoy lo lắng hỏi.

"Không. Không phải thuốc thôi miên hay thuốc ngủ vô mộng. Nó chỉ có tác dụng khi bạn buồn ngủ mà không thể vào giấc. Cũng chỉ có lúc này tôi mới có cơ hội để thầy ấy ngủ một giấc ngon lành." Harry vừa nói vừa nhìn về phía Neville, cười, "Hơn nữa, hai người chẳng phải cũng có chuyện muốn nói, không tiện trước mặt vị giáo sư cũ của chúng ta sao?"

Malfoy thở dài một hồi lâu, liếc Neville, nói: "Chẳng còn cách nào. Người này mắc chứng sợ giáo sư Độc dược chưa khỏi, hắn cứ bảo đợi thành sự thật rồi hãy nói cũng chưa muộn."

"Nói gì cơ?"

"Thực ra, Harry," Neville mặt đỏ, "bọn mình nghi ngờ rằng cái thần chú cho nam phù thủy mang thai đã bị lộ ra ngoài từ chỗ bọn mình."

"À?" Một tin bất ngờ.

"Bọn mình đã tốn rất nhiều công sức để tìm cái thần chú thất truyền đó," Malfoy giải thích, "mình và Neville, bọn mình muốn có một đứa con."

Tin này còn chấn động hơn cả việc kết hôn. Dù đã từng trải qua trăm trận, Harry khi nghe xong suýt chút nữa phun hết ngụm rượu chưa kịp nuốt. Cậu trợn mắt há mồm nhìn hai người trước mặt, vài giây sau mới lấy lại bình thường.

Malfoy có chút hả hê nhìn vẻ mặt của Harry, cười giả tạo. Neville càng đỏ mặt hơn, căng như quả cà chua quá no. Ấp úng một hồi lâu, rốt cuộc cậu cũng kể rõ mọi chuyện.

Hóa ra cuốn sách ghi chép tỉ mỉ thần chú nam phù thủy mang thai cùng các nghi thức đi kèm, là do hai người vô tình tìm được khi du lịch ở La Mã.

Dù trong giới phù thủy, chuyện này cũng gần như chỉ còn là truyền thuyết. Cuốn sách này đối với Malfoy như một bảo bối, nếu có thể thực hành thành công, vậy thì...

"Dòng họ Malfoy sẽ có người thừa kế." Malfoy kết luận.

Harry há mồm, muốn nói lại thôi, ngậm lại, rồi lại mở, nhưng lời thốt ra vô cùng trung lập: "Hai người đã thành công?"

"Chưa, thử hai lần, đều thất bại." Vẫn là Malfoy đáp, một bên Neville mặt đã đỏ tới mức khiến Harry bỗng nhiên sinh ra sự đồng cảm.

Tuy nhiên, Malfoy chẳng có ý định để Neville dễ chịu hơn. Hắn giả vờ giận dữ liếc bạn đời, cười nhạo: "Có lẽ Gryffindor các cậu chẳng có chút gì gọi là tự chủ, cứ đến giây phút cuối cùng là lại không nhịn được. Quả thực khó thực hiện làm sao."

Harry mừng thầm vì mình còn có chút tự chủ, không buột miệng hỏi nguyên nhân thất bại.

Neville ho khan vài tiếng, mãi mới hoàn hồn, nói với Harry: "Vì đã thuộc lòng quá trình và thần chú, nên bọn mình không còn để tâm đến cuốn sách nữa. Mãi đến khi sự việc xảy ra, Draco mới nhớ ra. Bọn mình lục tung nhà lên, cuốn sách quả nhiên đã mất tích."

"Có biết ai lấy không?"

Hai người liếc nhau, đồng loạt lắc đầu.

Neville lại nói: "Hiện tại Malford Manor đang thu nhận rất nhiều trẻ em mồ côi chiến tranh, còn có vài phù thủy và nữ phù thủy trưởng thành tình nguyện đến giúp đỡ. Người đông, tạp, chẳng thể biết mất lúc nào, ở đâu, nên..."

Lúc này Malfoy bỗng chen lời: "Tôi nghĩ có thể là học sinh Hogwarts. Cuốn sách đó, nếu nhớ không nhầm, đã bị ném ở tầng hầm. Mà tầng hầm, mãi cho đến một ngày kia mới có người ngoài bước vào... Nói đúng hơn, chắc là học sinh Slytherin."

"Một ngày nào?" Harry khó hiểu.

Neville cười nhẹ: "Là ngày cưới, có một bữa tiệc..."

Harry phá lên cười: "Các cậu còn có hứng thú đó?"

"Để cho người khác xem này," Malfoy giơ tay lên không như thể muốn gạt bỏ điều gì, "chẳng phải ai cũng xem thường bọn mình sao? Chính vì thế phải rình rang tuyên truyền một phen, càng nhiều người ghen tị càng tốt."

Điều đó đúng với cá tính Malfoy, nhưng Harry nhìn thấy trong mắt Neville lóe lên một tia vừa ngượng vừa cưng chiều, lại không khỏi thầm buồn cười.

Cậu chợt nhớ ra điều gì, liếc qua Snape đang ngủ say, khẽ hỏi: "Thầy ấy, cũng không tán thành lắm?"

"Là không tán thành lắm. Nhưng cũng không kiên quyết phản đối." Malfoy thở dài, buồn bực nâng ly, "Thầy ấy cho rằng, Slytherin có tội thì Slytherin phải chịu, như thế mới không phụ niềm kiêu hãnh Slytherin, không cần phải kéo theo một Gryffindor... nhất là một Gryffindor thảm hại đến buồn cười, chẳng có tài cán gì trong môn Độc dược."

Neville cười khổ, đối diện với Harry, cả hai lắc đầu.

Malfoy nhìn Harry, rồi lại nhìn cha đỡ đầu của cậu, nở một nụ cười hả hê khác: "Thực ra thì, tôi thấy thầy ấy đang khuyên tôi, nhưng trông càng giống đang tự giới hạn mình trong một khuôn khổ nào đó."

Harry như nghĩ ngợi gì, hơi gật đầu với Malfoy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net