Thể loại : Hành động, Hài, Lãng mạng , Ngược ( theo con tác giả nghĩ ),...Nội dung : Nếu Harry không được gia đình nhà dì dượng nuôi dưỡng, nếu Harry sống hạnh phúc, nếu Harry ' câm ', nếu Harry là một đứa trẻ im lặng nhưng hiếu kỳ...Nếu như thế có đủ để thay đổi những sự tình đáng tiếc hay số phận của chính cậu HOÀN :))))))P/s: Đang trong giai đoạn sửa chính tả.…
Editor: nalin_51Author: Minh Khai Dạ HợpVăn án: Gặp phải truyện buồn cũng vui vẻ đối mặt, vẫn tiếp tục hiền lành, tính tình nhã nhặn.Cũng chỉ vì ngày như nắng hạn gặp mưa rào đó--Cô gặp phải Thẩm Tự Chước.*** Trong bóng tối có một bóng dáng co ro, nhìn không rõ, chỉ có một hình dáng phập phồng.Cho tới giờ khắc này, cô mới mơ mơ hồ hồ nhớ ra -- "Bóng dáng" trước mắt này, sau này chính là chồng trên danh nghĩa của cô.Edit vì truyện này hay, trên Wattpad lại Không có Full, nên đừng ném đá mình.…
Thể loại: Cổ đại; Trọng sinh; Xuyên không, HEĐộ dài: 171 chươngNguồn: thuvienngontinh.comChuyển ngữ: Tặc Gia, Tiểu Sên, Ying, Trang Tử và một số bạn khácBiên tập: Tặc Gia, Tiểu Sên Công Tôn Dương là mưu sĩ trong phủ của Yên Hầu, lúc đầu y còn khuyên hắn hãy cưới nữ nhi của kẻ thù: " "Ở Đông quận thì ba đời Kiều gia đã đóng quân ở đây, tuy nhiên bây giờ đã suy thoái nhưng côn trùng trăm chân đến chết vẫn giãy thôi, dù gì cũng được cái tiếng thơm. Nay Kiều gia cầu hòa với chúa công, chúa công còn ngại gì mà không xem nữ nhi Kiều gia như ngựa cái, cứ lấy đánh xe cũng được chăng? "[1] Nước Yên: Thời Chu, ngày nay thuộc phía bắc Hà Bắc và phía Nam Liêu Ninh.Sau đó... Tiểu Kiều ngất xỉu, Ngụy Thiệu bấm vào nhân trung của nàng, một lúc lâu nàng mới dần tỉnh lại."Chịu đựng thêm chút nữa, vi phu sắp xong rồi..." Ngụy Thiệu dịu dàng dụ dỗ ở bên tai."Rốt cuộc, còn... bao lâu nữa?"Lại qua một lúc lâu, Tiểu Kiều không chịu thêm được nữa, nàng hỏi, giọng nói cũng vỡ tan trong run rẩy dịu dàng, mang theo tiếng khóc nghẹn ngào nức nở."Sắp rồi, đợi đến hừng đông vi phu phải dẫn binh đi rồi".Hai mắt của Tiểu Kiều trợn ngược, lần thứ hai bất tỉnh....Có một câu nói rằng:Ngụy Thiệu: "Trẫm là một cầm thú, biết không?Tiểu Kiều: "Hừ, súc sinh mới đúng!"...Đây là câu chuyện không tưởng mô phỏng lại bối cảnh những năm cuối thời kỳ Đông Hán. Ngoài ra Tiểu Kiều này không phải là Tiểu Kiều trong Tam Quốc, chẳng qua tôi chỉ thấy dễ nghe nên mượn nó mà thôi.…
Beta : An Thiên.Edit : Dưa Muối.________________Tác giả : Thâm Mặc.Thể loại : nguyên sang, đam mỹ, cổ đại, HE, võ hiệp, xuyên việt, ngọt sủng, chủ thụ, nhẹ nhàng, giang hồ ân oán.Chính truyện : 71cNgoại truyện : 4cÂn Tử Mạch là tác giả sách nổi tiếng, trên sân khấu của lễ trao giải bị đèn đập trúng mà xuyên thành một ma giáo giáo chủ.Vị giáo chủ này, có người nói là hắn làm đủ trò xấu, người người trong giang hồ đều oán trách, ở giới võ lâm có vô số kẻ thù !Khổ nhất chính là, hắn xuyên đến thân thể này thời điểm người này luyện thần công mà tẩu hỏa nhập ma, nội lực hoàn toàn biến mất !Một giáo chủ ma giáo không có nội lực làm sao để có thể chống đối được toàn bộ kẻ thù trong giang hồ ?!Ân Tử Mạch đành phải tìm một cái đùi to mà ôm !"Phu nhân muốn đi đâu ?" Minh chủ võ lâm "ôn nhu" hỏi.Ân Tử Mạch : "..."Hắn muốn đi tìm cái đùi to, thế nhưng hắn chỉ đơn thuần nghĩ muốn ôm bắp đùi, không nghĩ tới hiến thân nha !Vị anh hùng, ngươi cởi quần áo làm gì !?Ân Tử Mạch bi phẫn lựa chọn thà bị chó cắn còn hơn !Đùi to : người chống lưng.___________________Vui lòng không re-up hay chuyển ver.Hãy làm bạn đọc có văn hóa, tôn trọng công sức edit và beta của các chủ nhà.…
Tác giả: Quảng Lăng Tán NhiThể loại: Hiện đại, GL, ngược tâm, gương vỡ lại lành, HECouple: Diệp Tòng Y x Trầm Hàn SanhEdit: Đằng Nguyên Yến TửVăn án:Ký ức của cô không còn nguyên vẹn do một tai nạn, ấy thế mà trong mắt mọi người cô lại có một cuộc sống gần như hoàn hảo. Nhưng khi gặp một người, cô lại mãnh liệt muốn phá vỡ sự hoàn hảo của chính mình, trăm ngàn điều rối ren, mâu thuẫn, dây dưa, trốn tránh, cuối cùng cô lựa chọn đạo nghĩa và trách nhiệm, cô hoàn thành cho tình yêu của người khác. Tuy nhiên, một quyển nhật ký, lại làm cho cô một lần nữa vực dậy cái tôi trước kia, khoảnh khắc nước mắt rơi xuống, Diệp Tòng Y rốt cuộc cũng hiểu được, vì sao trong lòng cô luôn có cảm giác bất an, khó chịu, vì sao dễ dàng bị hấp dẫn như vậy, vì sao cuối cùng lại không thể trốn thoát khỏi ánh mắt kia, nguyên nhân của tất cả đã bắt đầu từ rất lâu...P/s: Lần đầu tiên mình edit, xin mọi người đọc bằng tấm lòng cởi mở *cúi*…
Tác giả: Vọng Tam SơnNguồn convert: Wikidth.comVăn án1. Cố Nguyên Bạch xuyên thành hoàng đế ốm yếu bệnh tật trong truyện đam mỹ, hoàng đế này chỉ là một phông nền, toàn văn xoay quanh Nhiếp Chính Vương cùng mỹ nhân đệ nhất kinh thành yêu nhau.Cố · dã tâm bừng bừng · Nguyên Bạch: Ta cười.Y đây là hoàng đế, sao lại có thể không cầm quyền thiên hạ, không mở rộng bờ cõi lưu danh sử sách?2. Một ngày nọ, đương kim nhi tử đại tướng quân giấu giếm dã tâm hừng hực, Nhiếp Chính Vương tương lai Tiết Viễn theo phụ thân vào cung. Ở trong đám người ngẩng đầu thoáng nhìn dung nhan thiên tử trẻ tuổi.Tiết Viễn trời sinh phản nghịch khóe môi cười lên, khinh miệt mà nghĩ, tiểu hoàng đế này lớn lên sao lại còn xinh đẹp hơn so với nữ nhân?Thân thể ốm yếu dung nhan quá thịnh, lấy cái gì thống trị Đại Hằng.Lấy thân thể hư nhược sao?3. Sau đó Tiết Viễn vì mạo phạm Cố Nguyên Bạch, bị Cố Nguyên Bạch đè nặng quỳ gối lên mảnh sứ vỡ.Cố Nguyên Bạch nhẹ giọng ho khan, bông tuyết bay loạn đọng trên vai. Sắc mặt Tiết Viễn âm trầm, trên đầu gối bị đâm chảy máu đỏ một mảnh đất tuyết."Tâm tình trẫm thật sự không tốt," Cố Nguyên Bạch nhẹ liếc mắt nhìn Nhiếp Chính Vương tương lai một cái , ôn nhu cười, nói giọng khàn khàn, "Chớ chọc trẫm không vui, hiểu chưa?"Tiết Viễn giống tên chó điên.Nhưng Cố Nguyên Bạch cái gì cũng đều không sợ, y chỉ sợ không đủ kích thích. Thuần hóa chó điên thành trung thần, vừa lúc làm y lấy thân thể ốm yếu này ra khiêu chiến.Nhưng lại không cẩn thận, hình như thuần quá mức rồi.…
Ta cùng sư phụ thành thân, sư phụ cái gì cũng tốt, điều duy nhất không tốt chính là không yêu ta. Cho đến ngày ta chết, sư phụ cũng vẫn không yêu ta.Nhiều năm sau đó, ta chuyển thế, quên hết mọi chuyện kiếp trước, nhưng lại gặp sư phụ.Kiếp trước người ấy vô tâm, kiếp này đến lượt ta vô tâm.…