CHƯƠNG I: KẺ MẤT GỐC
1
Tháng Sáu, Hà Nội oi như nung.
Trần Quang Minh nằm dài trên sàn gạch men lạnh ngắt trong căn trọ mười hai mét vuông ở ngõ chợ Đồng Xuân, hai tay dang ra như một con sao biển chết khô. Cái quạt điện Ba Tiêu trên đầu quay vù vù, nhưng gió nó thổi ra cũng chỉ là gió nóng hầm hập, mùi bụi phố và mùi nước mắm từ quán bún đậu dưới tầng một bốc lên. Cậu vừa xem phim trên điện thoại, vừa chờ đợi một phép màu khiến cái nóng này biến mất hoặc khiến cậu trúng Vietlott. Cả hai đều không tới.
Màn hình hiện tin nhắn Zalo từ thằng bạn cùng lớp: "Mày ơi mai điểm danh hộ tao buổi sáng nhé. Tao có lịch đi phỏng vấn."
Minh lẩm bẩm: "Đệch, thằng này tuần trước cũng bảo đi phỏng vấn, tuần này cũng phỏng vấn, không biết có phải phỏng vấn thật không hay lại trốn đi chơi với bồ." Nhưng tay vẫn gõ: "Ok, thế thì 50k một lần điểm danh. Chuyển khoản trước cho tao."
Cậu vừa gửi xong thì màn hình lại sáng lên một tin nhắn khác, lần này là của mẹ: "Minh ơi, cuối tuần này rảnh không, về Phú Thọ với mẹ. Bà ngoại ốm, bà cứ hỏi cháu đâu suốt."
Minh nhìn trần nhà, trần nhà không trả lời. Cậu không ghét về quê nhưng về quê nghĩa là phải nghe mẹ kể chuyện tổ tiên, chuyện dòng họ Trần bọn cậu là hậu duệ đời thứ bao nhiêu của một ông thánh núi nào đó, chuyện cái hộp gỗ trong nhà thờ tổ đựng thanh kiếm gỉ sét mà "tuyệt đối không được chạm vào, chạm vào là chết". Mẹ cậu tin những chuyện đó thật bà ngoại còn tin hơn. Cả cái họ Trần ở xã Tản Lĩnh ấy sống trong một thế giới mà thần thánh với ma quỷ là có thật, và họ là những người được chọn.
Minh thì không. Cậu đã hai mươi hai tuổi, học ngành Khảo cổ học ở trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, và cậu biết rằng những thứ gọi là "thánh tích" thường chỉ là những món đồ cổ bị thời gian bào mòn, rồi được con người thêu dệt nên những câu chuyện ly kỳ để tự an ủi mình rằng cuộc đời này có ý nghĩa. Cậu cũng muốn tin như thế lắm. Nhưng mà niềm tin không trả tiền trọ, không mua được trà sữa, và chắc chắn không giúp cậu qua môn Thực địa khảo cổ vừa rồi.
"Cuối tuần con về." Cậu nhắn lại.
Mẹ gửi một sticker hoa sen. Minh thở dài, quăng điện thoại sang một bên.
Cậu đứng dậy, đi đến góc phòng, nơi có một cái vali cũ kỹ chất đầy đồ đạc chưa kịp dọn. Trong góc vali ấy, dưới mấy cuốn giáo trình và một cái áo mưa nhàu nát, là một thanh kiếm đồng dài chừng sáu tấc, bọc trong tấm vải đỏ đã phai màu. Mẹ cậu đã gửi nó ra Hà Nội từ hai năm trước, kèm theo lời dặn: "Cầm theo cho yên tâm, của tổ tiên đấy."
Lúc đó Minh chỉ cười trừ. Cậu chưa bao giờ tin vào mấy chuyện đó. Nhưng dù sao cũng là đồ gia truyền, nên cậu không vứt đi, chỉ nhét nó vào một góc và quên luôn ở đó.
Hôm nay, không hiểu sao cậu lại nhớ tới nó. Có lẽ vì tin nhắn của mẹ. Có lẽ vì cái nóng làm đầu óc cậu lơ mơ. Cậu cầm thanh kiếm lên, rút nó ra khỏi bao. Lưỡi kiếm phủ đầy gỉ đồng xanh lét, trên thân khắc những ký tự cổ mà cậu chưa bao giờ dịch được. Chuôi kiếm bọc da đã mục, chỉ còn trơ lại phần cốt gỗ. Trông nó như một món đồ cổ vô giá trị, thứ mà mấy tay buôn đồng nát ngoài chợ trả ba mươi nghìn một cân.
Nhưng khoảnh khắc ngón tay cậu chạm vào chuôi kiếm, một luồng hơi ấm nhè nhẹ lan ra, như thể thanh kim loại ấy vừa được hơ qua lửa. Cậu ngạc nhiên, nắm chặt hơn, nhưng rồi cảm giác ấy biến mất nhanh như lúc nó đến. Cậu lật qua lật lại thanh kiếm, không thấy gì khác thường.
"Chắc do trời nóng." Cậu lẩm bẩm, rồi quăng thanh kiếm trở lại vali, phủi tay đứng dậy.
Cậu không biết rằng mình vừa mở một cánh cửa. Và những thứ bên kia cánh cửa ấy cũng vừa nhận ra cậu.
Đêm hôm ấy, Minh trở mình trên sàn gạch, cố gắng chợp mắt trước ca làm chiều mai. Cái nóng vẫn dai dẳng, quạt vẫn quay vù vù, nhưng giấc ngủ thì không đến. Cậu nằm im, lơ mơ giữa thức và ngủ, khi cơn đau đầu tiên ập tới.
Nó không giống như đau đầu hay đau bụng. Nó là một cảm giác nứt. Như thể có một thứ gì đó bên trong xương ức cậu đang cựa mình, đang giãy giụa để thoát ra. Hơi thở tắc nghẹn. Toàn thân cậu cứng đờ, không thể động đậy dù chỉ một ngón tay. Cậu nghe thấy tiếng gì đó không phải bằng tai, mà bằng một giác quan kỳ lạ khác tiếng đá va vào đá. Tiếng núi lở từ rất xa. Và một giọng nói, trầm đục như từ lòng đất vọng lên.
"Dòng máu này... đã ngủ quá lâu."
Rồi cơn đau biến mất nhanh như lúc nó tới. Minh bật dậy, thở hồng hộc, mồ hôi túa ra như tắm. Tim đập thình thịch như vừa chạy marathon. Cậu đưa tay sờ lên ngực. Không có gì. Da thịt bình thường. Xương sườn bình thường. Mọi thứ đều bình thường.
"Cái gì thế này?" Cậu lẩm bẩm, giọng run run. Có lẽ là do nóng quá. Có lẽ là do hôm qua thức khuya chơi game. Có lẽ là do bún đậu mắm tôm sáng nay có vấn đề.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, Minh biết không phải. Có một thứ đã thay đổi. Cậu không biết nó là gì, nhưng cậu cảm nhận được nó, rõ ràng như cảm nhận được hơi nóng từ mặt đường nhựa bốc lên ngoài kia.
Cậu ngồi im một lúc lâu, rồi quyết định đứng dậy, đi rửa mặt. Nước lạnh tạt vào mặt giúp cậu tỉnh táo hơn. Trong gương, khuôn mặt cậu vẫn vậy: tóc đen, hơi dài, mắt nâu, gò má cao, da ngăm vì đi thực địa nhiều. Một thằng sinh viên bình thường. Một thằng con trai hai mươi hai tuổi không có gì đặc biệt.
Nhưng mà... trong gương, đằng sau vai cậu, có một bóng đen đứng im.
Minh quay phắt lại. Không có ai. Căn phòng vẫn trống rỗng. Cửa vẫn khóa. Cậu nhìn lại vào gương bóng đen đã biến mất.
"Chắc mình điên rồi." Minh nói to, như để tự trấn an. "Chắc chắn là do nóng. Mả cha cái thời tiết."
2
Quán trà sữa "Ông Bầu" nằm trên phố Hàng Chiếu, đối diện chợ Đồng Xuân. Nó là một cái quán nhỏ, trang trí theo kiểu vintage Hà Nội những năm 90: tường gạch trần, bàn ghế gỗ cũ, đèn vàng, có cả một cái radio cổ đặt trên kệ nhưng chẳng bao giờ bật. Minh làm ở đây đã được gần một năm, từ hồi năm ba. Lương không cao, nhưng được cái chủ quán là chị Hạnh — một người đàn bà ba mươi lăm tuổi, mặt sắc, miệng lưỡi như dao khá thoải mái, cho nhân viên uống trà sữa miễn phí (tối đa hai cốc mỗi ca) và không càm ràm nếu thỉnh thoảng cậu đến muộn mười lăm phút.
Chiều nay quán đông bất thường. Hình như có một hội nhóm gì đó họp offline, kê ba cái bàn dài ra giữa quán, ngồi bàn luận sôi nổi về một chủ đề mà Minh nghe loáng thoáng thấy nhắc tới "năng lượng", "phong thủy", "long mạch". Cậu không quan tâm lắm. Cậu chỉ muốn hết ca để về ngủ.
"Minh! Bàn bảy hai trà sữa truyền thống, một trà đào, ít đá!"
"Vâng, em làm ngay đây."
Cậu thoăn thoắt pha chế, mắt không rời mấy cái cốc nhựa. Công việc này không khó, chỉ cần làm đúng công thức. Nhưng hôm nay, có gì đó sai. Khi Minh cầm cái bình lắc bằng kim loại lên, cậu cảm thấy một luồng điện nhói chạy từ ngón tay lên tới khuỷu tay. Cái bình lắc nóng rực lên trong tay cậu, như thể ai đó vừa hơ nó qua lửa. Cậu giật mình đánh rơi, nước trà bắn tung tóe.
"Minh! Sao thế?" Chị Hạnh từ quầy thu ngân ngó sang, nhíu mày.
"Không... không sao ạ. Trượt tay." Minh vội vàng nhặt cái bình lên. Nó đã nguội trở lại. Cậu cầm nó, lật qua lật lại bình thường. Không hề nóng.
"Tao thấy dạo này mày cứ như người mất hồn ấy." Chị Hạnh lắc đầu. "Có phải lại thức đêm chơi game không? Tao bảo rồi, cái lũ trẻ bây giờ chúng mày cứ sống ảo suốt ngày, rồi ra đường xe tông cho thì khổ."
"Em không chơi game ạ." Minh cười trừ. "Chắc là em hơi mệt."
Nhưng cậu không mệt. Cậu đang sợ. Đây là lần thứ ba trong ngày hôm nay có chuyện kỳ lạ xảy ra. Đầu tiên là cơn đau và giọng nói trong đầu. Sau đó là bóng đen trong gương. Bây giờ là cái bình lắc đột nhiên nóng lên. Ba lần. Người ta nói "tam bất khả", có lẽ vũ trụ đang cố nói với cậu điều gì đó, nhưng cậu không muốn nghe.
Tầm bốn giờ chiều, đám đông trong quán bắt đầu giải tán. Nhóm họp offline cũng đứng dậy, và một người trong số họ một ông già gầy gò, râu tóc bạc phơ, mặc áo nâu kiểu nhà sư nhưng không cạo đầu — tiến lại gần quầy. Ông ta nhìn Minh chằm chằm.
"Cậu tên gì?" Giọng ông ta khàn khàn như giấy ráp.
Minh hơi bất ngờ, nhưng vẫn lịch sự trả lời: "Dạ cháu tên Minh ạ. Chú cần gì ạ?"
"Minh... Ánh sáng." Ông già lẩm bẩm, rồi đột nhiên nắm lấy cổ tay Minh. Bàn tay ông ta lạnh ngắt. "Nhưng mà ánh sáng của cháu đang bị bóng đè. Cháu có biết cháu là ai không?"
Minh cười gượng, rụt tay về. "Cháu là sinh viên ạ. Chú có cần mua thêm trà sữa không, hay..."
"Đừng có giả vờ." Ông già cắt ngang, giọng đột nhiên nghiêm khắc. "Cháu đã nghe thấy tiếng gọi rồi, đúng không? Trong ngực. Như đá vỡ. Như núi lở."
Minh đứng im. Máu trong người cậu như đông lại.
"Sao... sao chú biết?"
Ông già không trả lời ngay. Ông ta rút từ trong túi áo ra một vật nhỏ, đặt lên quầy trước mặt Minh. Đó là một mảnh ngọc bích hình tròn, bị vỡ một nửa, trên mặt khắc một ký tự Hán cổ mà Minh dù là sinh viên Khảo cổ — cũng không đọc được.
"Cầm lấy cái này. Nó sẽ bảo vệ cháu."
"Cháu không..."
"Cầm. Lấy." Giọng ông già như mệnh lệnh, nhưng lần này có chút van nài. "Rồi tối nay, khi mặt trời lặn, đừng có ra khỏi nhà. Đừng mở cửa cho ai. Đừng nhìn vào gương. Và tuyệt đối đừng để nó tìm thấy cháu."
"Nó? Nó là ai?"
Nhưng ông già đã quay lưng bỏ đi, bước nhanh ra cửa. Trước khi khuất dạng sau dãy xe máy ngoài phố, ông ta ngoái lại, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Minh. Lần này giọng ông ta run run, như thể chính ông cũng sợ điều mình sắp nói:
"Cháu là dòng máu còn sót lại của núi Tản. Máu của cháu còn chảy, thì những thứ dưới kia chưa trồi lên được. Nhưng nếu cháu chết... Hà Nội này sẽ thành mồ chôn chung."
Minh đứng chết trân. Không kịp hỏi thêm, ông già đã hòa vào dòng xe cộ, biến mất như một bóng ma.
Mảnh ngọc lạnh ngắt trong lòng bàn tay cậu. Còn câu nói cuối cùng của ông già thì nóng rực trong tâm trí, dù cậu chẳng muốn tin một chữ nào.
3
Tối hôm ấy, Minh không về trọ. Cậu cũng không đi đâu xa. Cậu ngồi ở quán cà phê cóc đối diện Hồ Gươm, gọi một cốc trà chanh, và nhìn mảnh ngọc trong tay mình dưới ánh đèn đường.
Nó cũ. Rất cũ. Có lẽ vài trăm năm, thậm chí hơn. Những hoa văn trên mặt ngọc thuộc về một phong cách điêu khắc mà cậu chưa từng thấy trong bất kỳ tài liệu khảo cổ nào. Và ký tự Hán kia cậu đã chụp ảnh và gửi cho giáo sư hướng dẫn, nhưng ông ấy chưa trả lời.
"Tản Viên." Minh lẩm bẩm. Tản Viên Sơn Thánh, vị thần núi trong Tứ Bất Tử của tín ngưỡng Việt. Người đã cùng Sơn Tinh đánh Thủy Tinh, cưới Mỵ Nương, cai quản non cao. Chuyện cổ tích. Thần thoại. Mẹ cậu và cả họ Trần ở Tản Lĩnh tin vào điều đó, nhưng cậu chưa bao giờ tin.
Nhưng mà... cơn đau trong xương ức cậu lúc ban sáng. Giọng nói. Cái bóng đen trong gương. Và ông già kỳ lạ ở quán trà sữa – người biết chính xác chuyện gì đã xảy ra với cậu, người nhét vào tay cậu thứ ngọc này cùng một lời đe dọa mơ hồ về một cái chết và một nấm mồ chung.
Minh không phải kẻ ngốc. Cậu đã đọc đủ tiểu thuyết, xem đủ phim để biết rằng đây chính là cái moment "người được chọn" trong mấy bộ truyện giả tưởng. Nhưng mà đời thực không giống như trong truyện. Trong truyện, nhân vật chính sẽ phấn khích, sẽ reo lên "tuyệt vời, ta có siêu năng lực". Ngoài đời, Minh chỉ thấy sợ. Sợ chết khiếp. Và cũng đầy hoài nghi.
Có khi nào ông già chỉ là một kẻ tâm thần không? Hay một kẻ lừa đảo muốn dọa cậu để đạt mục đích gì đó? Nhưng nếu vậy, sao ông ta biết về cơn đau và tiếng gọi trong đầu cậu?
Điện thoại rung. Tin nhắn từ mẹ: "Con nhớ khóa cửa cẩn thận nhé. Tối nay mẹ nằm mơ thấy chuyện không lành."
Minh nhắn lại: "Mẹ lại mơ thấy rắn à?"
"Nặng hơn. Mẹ mơ thấy đền thờ tổ ở quê bị sét đánh. Tan hoang hết."
Cậu nhìn màn hình một lúc lâu, không biết nên trả lời thế nào. Cuối cùng chỉ gửi một icon mặt cười, rồi tắt máy. Nhưng trong đầu cậu, câu nói của ông già lại vang lên: "Hà Nội này sẽ thành mồ chôn chung." Cậu rùng mình. Điên. Tất cả đều điên hết.
Mười giờ tối. Hồ Gươm vắng người. Những cơn gió từ mặt hồ thổi lên mang theo mùi nước và mùi rêu. Tháp Rùa sừng sững trong bóng tối, chỉ còn là một hình khối đen trên nền trời tím thẫm. Minh đứng dậy, định về.
Và đó là lúc cậu nghe thấy tiếng động...
Nó không giống tiếng xe cộ, không giống tiếng người đi đường. Nó là một tiếng rít dài, the thé, như tiếng kim loại bị cào lên mặt kính. Minh quay phắt lại.
Dưới chân cầu Thê Húc, nơi mặt nước tối đen như mực, có một thứ đang trồi lên.
Đầu tiên là một bàn tay. Nhưng nó không phải tay người. Các ngón tay quá dài, quá gầy, da bọc xương, màu xám ngoét như xác chết ngâm nước. Rồi đến cánh tay, rồi đến vai, rồi đến một cái đầu không có tóc, không có mũi, không có mắt. Chỉ có một cái miệng. Một cái miệng rộng ngoác từ tai này sang tai kia, bên trong là một khoang đen ngòm không đáy.
Minh đứng im. Không phải vì cậu dũng cảm, mà vì cậu không thể cử động. Chân cậu như bị đóng đinh xuống đất. Hơi thở tắc nghẹn trong cổ họng. Tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực.
Thứ đó — con quái vật đã đứng hẳn trên mặt nước, như thể mặt hồ là một tấm kính rắn. Nó nghiêng đầu, cái miệng không mắt hướng thẳng về phía Minh. Và nó bước tới. Từng bước một. Chậm rãi. Chắc chắn.
"Giọt máu cuối cùng..." Một giọng nói vang lên, không phải từ con quái vật, mà từ khắp mọi hướng, như thể không khí quanh cậu đang thì thầm. "Đã đến lúc trả nợ."
Minh vùng vẫy, cố gắng chạy, nhưng cơ thể không nghe lời. Con quái vật đã tới quá gần. Nó giơ bàn tay xám ngoét ra, những ngón tay dài ngoằng như rễ cây chết, chụp thẳng vào mặt cậu.
Và ngay lúc đó, mảnh ngọc bích trong túi quần Minh bùng lên một luồng sáng xanh lục, nóng rực đến mức bỏng rát cả đùi. Con quái vật rít lên một tiếng kinh hoàng, lùi lại. Luồng sáng từ mảnh ngọc lan ra, bao bọc lấy Minh như một tấm khiên. Cậu cảm thấy cơ thể mình được giải phóng khỏi sự tê liệt.
Không suy nghĩ, Minh quay đầu và chạy.
Cậu chạy như chưa bao giờ được chạy. Qua đền Ngọc Sơn, qua phố Lê Thái Tổ, qua cả dãy hàng quán đã đóng cửa. Chân cậu đập thình thịch trên mặt đường nhựa. Phổi cậu bỏng rát. Nhưng cậu không dám dừng lại. Phía sau lưng, tiếng rít the thé vẫn đuổi theo, ngày càng gần, ngày càng gần.
Minh rẽ vào một con ngõ nhỏ. Ngõ tối om, không đèn. Cậu va phải mấy cái xe máy dựng ven đường, ngã sóng soài. Khi cậu ngước lên, con quái vật đã đứng ở đầu ngõ, chắn hết lối thoát.
"Đệch..." Minh thở hắt ra, lùi lại, lưng đập vào tường.
Con quái vật bước tới, chậm rãi, từ tốn, như một kẻ đi săn biết chắc con mồi đã hết đường trốn. Cái miệng rộng ngoác của nó bắt đầu mở ra, rộng hơn, rộng hơn nữa, cho đến khi nó chiếm gần hết khuôn mặt. Bên trong cái miệng ấy không phải là bóng tối mà là những ngôi sao. Những ngôi sao đỏ như máu, xoay tròn trong một vũ trụ điên loạn.
Và lúc đó, Minh nghe thấy một giọng nói khác. Không phải giọng thì thầm ngoài kia, mà là giọng trong đầu cậu. Giọng nói trầm đục, cổ xưa, đã vang lên trong cơn đau ban sáng.
"Mượn sức ta đi, hậu duệ."
"Không!" Minh hét lên. "Tao không muốn! Tao không phải là..."
"Mày sẽ chết nếu không mượn."
Con quái vật vồ tới.
Và Minh, trong cơn tuyệt vọng cùng cực, đã buông xuôi. Cậu không biết phải làm thế nào, nhưng cơ thể cậu biết. Như thể nó đã được lập trình sẵn từ hàng trăm năm trước, chỉ chờ khoảnh khắc này. Một luồng hơi nóng từ lồng ngực bùng lên, lan ra khắp người. Da cậu bắt đầu nứt ra. Không phải nứt vì khô, mà là những đường vân đá đen sì hiện lên, chạy dọc từ bàn tay lên cẳng tay, từ cẳng tay lên vai, lan tới tận cổ.
Đau. Đau không thể tả nổi. Như thể ai đó đang rót dung nham nóng chảy vào từng thớ thịt.
Nhưng cùng với cơn đau, sức mạnh cũng ập tới. Một sức mạnh cổ đại, hoang dã, như chính những ngọn núi đã đứng đó hàng triệu năm. Minh không còn là Minh nữa. Một phần của cậu trở thành một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó già nua và đáng sợ.
Minh quát lên một tiếng. Nó không phải là tiếng người. Nó là tiếng đá va vào đá, tiếng núi lở, tiếng của đất trời giận dữ.
Mặt đường nhựa dưới chân cậu nứt toác. Từ trong khe nứt, một cột đá nhọn hoắt đâm thẳng lên, đâm xuyên qua bụng con quái vật. Nó rít lên, giãy giụa, nhưng không kịp nữa. Cột đá tiếp tục mọc lên, cao hơn, sắc hơn, cho đến khi nó xé toạc thứ đó ra làm đôi.
Máu đen bắn tung tóe khắp tường ngõ. Nó không tan vào không khí như trong phim. Nó ở đó, sền sệt, bốc mùi trứng thối. Xác con quái vật rơi xuống đất, co giật vài cái rồi tan thành một vũng bùn đen.
Minh khuỵu xuống. Sức mạnh rút đi nhanh như lúc nó tới, để lại cơ thể cậu rã rời, đau đớn. Những đường vân đá trên da mờ dần, nhưng không biến mất hẳn chúng chỉ lặn xuống, chờ đợi lần sau. Cậu thở hồng hộc, hai tay chống xuống đất, cố không nôn ra.
"Thế... thế đéo nào..." Cậu thì thào, giọng khàn đặc.
Một tiếng bước chân vang lên từ đầu ngõ. Minh ngước lên. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một bóng người cao gầy đang tiến lại. Thanh niên, trạc tuổi cậu, mặc quần jeans đen và áo khoác da dù trời nóng như thiêu. Trên lưng đeo một vật dài bọc vải có lẽ là kiếm.
"Cũng tàm tạm." Người đó nói, giọng lạnh tanh. "Nhưng mà lần đầu thỉnh thánh mà để cột đá mọc bừa ra đường nhựa thế này là hỏng đấy. Mai công an họ về, chú mày tính sao?"
"Cậu... cậu là ai?" Minh hỏi, giọng yếu ớt.
Người đó dừng lại trước mặt cậu, cúi xuống. Dưới ánh đèn, Minh thấy một khuôn mặt góc cạnh, mắt sắc như dao, và một vết sẹo dài chạy từ thái dương xuống cằm. Người đó đưa tay ra, không phải để đỡ cậu dậy, mà để chỉ vào mảnh ngọc bích vẫn còn phát sáng lờ mờ trong túi quần Minh.
"Tao là Lý Tuấn Kiệt." Người đó nói. "Hậu duệ Lý Thường Kiệt. Và mày, Trần Quang Minh, hậu duệ Tản Viên Sơn Thánh, vừa mới chính thức thức tỉnh."
Kiệt đứng thẳng dậy, liếc nhìn vũng bùn đen từ xác con quái vật, rồi lại nhìn Minh.
"Còn con vừa nãy mày giết ấy... Nó là một con Hồ Ly Tinh cấp thấp. Loại thường thấy ở mấy chỗ phong ấn bị rò rỉ." Kiệt nhún vai. "Chúc mừng mày. Mày vừa bước chân vào một thế giới mà mày chưa từng biết nó tồn tại. Và tin tao đi thế giới này không có đường lui đâu."
Minh vẫn quỳ dưới đất, ngước nhìn người lạ mặt. Những mảnh vỡ trong đầu cậu đang dần ráp lại với nhau, nhưng bức tranh mà chúng tạo thành thì thật sự điên rồ. Cậu là hậu duệ của một vị thần. Ma quỷ là có thật. Và Hà Nội thành phố cậu đã sống suốt hai mươi hai năm hóa ra đang nằm trên một phong ấn khổng lồ sắp vỡ.
Minh bật cười. Một nụ cười méo mó, điên dại, của một kẻ vừa nhận ra cả cuộc đời mình là một trò đùa.
"Đệch." Cậu nói. "Đệch. Đệch. Đệch."
"Ừ." Kiệt gật gù. "Tao hiểu mà. Nhưng giờ thì đứng dậy đi. Chỗ này sắp có người tới rồi. Tao biết một chỗ an toàn."
4
Chỗ an toàn mà Kiệt nói hóa ra là một căn gác hai trong khu tập thể cũ trên phố Khâm Thiên. Nó là một căn phòng rộng chừng ba mươi mét vuông, tường vàng ố, đồ đạc lộn xộn. Nhưng thứ đập vào mắt Minh ngay khi bước vào không phải là sự bừa bộn mà là những thứ treo trên tường.
Bùa chú. Hàng chục lá bùa, viết trên giấy đỏ, giấy vàng, treo kín ba bức tường. Có những lá bùa vẽ chữ Hán, có những lá vẽ các ký hiệu kỳ quái mà Minh chưa từng thấy. Trên bàn làm việc chất đầy sách cổ, có cuốn bìa da đã mục, có cuốn chữ Nho viết tay. Một cái máy tính xách tay đời mới nằm chình ình giữa đống sách, trông lạc lõng vô cùng.
Ngồi trước máy tính là một cô gái. Cô ta quay lưng về phía cửa, nhưng Minh vẫn nhận ra mái tóc đen cắt ngắn đến vai và cái áo phông in hình một ban nhạc rock nước ngoài. Cô ta đang gõ bàn phím liên hồi, màn hình hiển thị một đống code mà Minh không hiểu gì.
"Lan." Kiệt gọi. "Có khách."
Cô gái — Lan — quay lại. Một khuôn mặt sắc sảo, mắt to đen láy, nhưng ánh nhìn thì lạnh tanh như băng. Cô ta nhìn Minh từ đầu tới chân, rồi nhìn Kiệt.
"Thằng này hả? Trông như sinh viên mới ra trường."
"Nó là hậu duệ Tản Viên." Kiệt nói, thả mình xuống cái ghế bành cũ kỹ. "Vừa giết một con Hồ Ly Tinh ở ngõ cầu Thê Húc."
"Một mình?" Lan nhướn mày.
"Mượn thánh lần đầu. Mọc cột đá xuyên bụng."
Lan nhìn Minh một lần nữa, lần này lâu hơn. Rồi cô ta đứng dậy, bước tới gần.
"Tên gì?"
"Minh... Trần Quang Minh."
"Tao là Phạm Thị Ngọc Lan." Cô ta nói, khoanh tay. "Hậu duệ của bà đồng Phạm Thị Ngọc bên phủ Tây Hồ. Nhưng tao không giống hai thằng chúng mày tao không thỉnh được thánh. Bù lại, tao biết chế tạo mấy thứ này."
Cô ta chỉ vào cái máy tính, rồi vào một cái giá sắt bên cạnh. Trên giá, Minh thấy những thứ khiến cậu há hốc mồm. Một khẩu súng ngắn, nhưng nòng súng khắc đầy chữ Phạn. Mấy viên đạn trong suốt, bên trong chứa chất lỏng phát sáng màu xanh. Một cái drone nhỏ xíu, trên cánh có dán bùa. Và một cặp kính trông như kính thực tế ảo, nhưng gọng kính làm bằng... xương?
"Vũ khí chống ma quỷ." Lan giải thích, thấy vẻ mặt Minh. "Kết hợp công nghệ với linh lực. Tao tự chế."
"Tự chế?" Minh lắp bắp. "Cậu... cậu là kỹ sư à?"
"Sinh viên năm cuối Bách Khoa. Ngành Cơ điện tử. Đang làm đồ án tốt nghiệp về ứng dụng năng lượng tâm linh vào thiết bị quân sự." Lan nhún vai. "Giáo viên hướng dẫn tưởng tao bị điên. Nhưng thằng trưởng khoa thì biết tao không điên. Ông ấy cũng là người trong giới."
Minh từ từ ngồi xuống mép giường cái giường sắt ọp ẹp kê ở góc phòng. Đầu cậu đang quay cuồng. Sáng nay cậu là một thằng sinh viên bình thường. Tối nay cậu đã giết một con quái vật. Và bây giờ cậu đang ở trong căn phòng của hai người lạ một tay kiếm khách kiệm lời, một cô kỹ sư chế tạo vũ khí chống ma những người biết rõ cậu là ai trước khi cậu biết.
Nhưng điều khiến cậu trằn trọc nhất không phải con quái vật, mà là ông già ở quán trà sữa. Câu nói cuối cùng của ông ta vẫn treo lơ lửng trong đầu cậu như một lời nguyền.
"Có một ông già... ở quán trà sữa chiều nay." Minh lên tiếng, giọng vẫn còn run. "Ổng nói... ổng bảo nếu tao chết, Hà Nội sẽ thành mồ chôn chung. Hai người... có biết ổng không?"
Kiệt và Lan trao đổi một ánh mắt nhanh. Rồi Kiệt gật đầu.
"Ông Cả. Là người canh phong ấn đời thứ ba. Ổng sống ẩn, ít khi lộ diện. Nếu ổng đã đưa mảnh ngọc cho mày, nghĩa là tình hình tệ hơn tụi tao nghĩ."
"Phong ấn gì?" Minh hỏi, giọng đột nhiên căng thẳng. "Các cậu cứ nói như tớ là chìa khóa của một thứ gì đó. Tớ không hiểu gì hết."
"Còn ai nữa không?" Minh hỏi tiếp sau một thoáng im lặng. "Nhóm các cậu có bao nhiêu người?"
"Hiện tại ở Hà Nội thì có ba đứa bọn tao." Kiệt đáp. "Tao, Lan, và một đứa nữa. Nó đang ở Tây Nguyên, nhưng sắp ra đây."
"H'Jena." Lan nói. "Người Êđê. Nó không thỉnh thánh Việt đâu, mà nó nói chuyện được với thần của người Thượng. Nó là cầu nối."
"Và bây giờ có thêm mày." Kiệt nhìn Minh. "Tứ trụ đã đủ."
"Tứ trụ?" Minh lắc đầu. "Tao... tao không muốn làm anh hùng. Tao không muốn cứu thế giới. Tao chỉ muốn về nhà, ngủ một giấc, sáng mai đi học..."
"Không được đâu." Lan cắt ngang, nhưng giọng cô lần này không lạnh tanh như trước, mà chậm rãi, như đang kể một câu chuyện. "Mày đã giết một con Hồ Ly Tinh. Điều đó có nghĩa là phong ấn đang yếu đi. Những thứ khác sẽ tiếp tục chui ra. Và chúng nó sẽ tìm mày – không phải vì mày giết đồng loại của chúng, mà vì mày là dòng máu giữ phong ấn. Mày có biết về Long Mạch Điên không?"
Minh lắc đầu.
"Là một thực thể bị phong ấn từ thời Bắc thuộc, nằm sâu dưới lòng Thăng Long." Lan tiếp tục, giọng đều đều như giảng bài. "Chính tổ tiên của mày – Tản Viên Sơn Thánh – cùng các vị thần khác đã dùng máu của mình để tạo ra phong ấn. Phong ấn ấy truyền qua dòng máu. Chỉ cần một hậu duệ trực hệ còn sống, nó còn giữ được. Nhưng nếu dòng máu ấy chấm dứt... thì những gì ông già nói với mày là sự thật."
Minh nhìn xuống bàn tay mình, những đường vân đá mờ nhạt dưới da. "Vậy là tớ... là giọt máu cuối cùng? Cả một thành phố phụ thuộc vào việc tớ sống hay chết?"
"Không hẳn." Kiệt bước tới. "Mày sống thì phong ấn tạm ổn, nhưng nó vẫn đang nứt. Cần phải gia cố lại. Và việc đó cần nhiều hơn một mình mày. Cần cả bọn tao, và cả những hậu duệ khác nữa. Nên giờ mày có muốn bỏ cuộc cũng không được – vì nếu mày bỏ cuộc, mày vẫn sẽ bị những thứ như con Hồ Ly Tinh kia săn đuổi. Cách duy nhất để mày sống sót là cùng bọn tao đối mặt."
Minh im lặng rất lâu. Cảm giác choáng ngợp vẫn còn, nhưng ít nhất giờ đây nó không còn là một lời nguyền mơ hồ từ một ông già lạ mặt. Nó có lý do, có người đồng hành, và có một con đường phía trước – dù con đường ấy đáng sợ đến mức nào.
"Được rồi." Cuối cùng cậu nói, đứng dậy. "Tao sẽ nghe. Nhưng trước khi nghe tiếp, cho tao hỏi một câu."
"Hỏi đi."
"Tối nay tao chưa ăn gì. Ở đây có mì tôm không?"
Kiệt và Lan nhìn nhau. Rồi Kiệt phá lên cười một tràng cười khan, không vui vẻ gì, nhưng ít ra nó cũng phá tan bầu không khí căng thẳng.
"Được. Có mì tôm." Lan đứng dậy, đi về phía bếp. "Nhưng mà mày phải nghe cho hết đã. Chuyện dài lắm."
"Kể đi." Minh nói. "Tao đang rảnh."
5
Hai tiếng sau, khi bát mì tôm đã nguội ngắt và trời bắt đầu hửng sáng phía đằng đông, Minh đã biết mọi thứ.
Cậu biết về "Cõi Thiêng" — một chiều không gian khác, nơi các vị thần linh và anh hùng dân tộc trú ngụ sau khi rời khỏi trần gian. Cậu biết về "Ấn Chú Thần Khế" — bản hợp đồng giữa con người và thần linh, cho phép mượn sức mạnh để chiến đấu với ma quỷ, nhưng luôn đi kèm một cái giá. Cậu biết về "Hội Nhân Kiệt" — một tổ chức bí mật gồm những kẻ phản bội lại thần thánh, muốn phá vỡ mọi phong ấn để giải phóng loài người khỏi sự thống trị của "Chư Vị".
Và cậu biết rằng dưới lòng thành phố này, sâu hơn cả những đường tàu điện ngầm đang xây dựng, có một thứ gọi là "Long Mạch Điên" — tàn dư của một vị thần ngoại lai đã bị Tản Viên Sơn Thánh và các vị thần khác phong ấn từ thời Bắc thuộc. Nếu phong ấn vỡ, thứ đó sẽ trỗi dậy, và Hà Nội có lẽ là cả miền Bắc sẽ trở thành địa ngục.
"Và bọn tao đã theo dõi mày từ lâu rồi." Kiệt nói. "Từ khi mày mười tám tuổi, khi những dấu hiệu đầu tiên của sự thức tỉnh bắt đầu xuất hiện. Nhưng mày không tin vào thần thánh, nên sức mạnh không thể bộc phát. Mãi đến hôm nay."
"Tại sao hôm nay?" Minh hỏi.
"Bởi vì hôm nay phong ấn bắt đầu nứt." Lan đáp, đưa cho Minh xem màn hình laptop. Trên đó là một bản đồ Hà Nội với những chấm đỏ nhấp nháy. "Tao đã đo được những đợt sóng linh bất thường từ ba ngày trước. Tối nay, một vết rách đã mở ra ở Hồ Gươm. Con Hồ Ly Tinh mày giết chỉ là một trong những thứ chui ra. Còn nhiều thứ khác, tệ hơn nhiều, đang trên đường tới."
"Bao lâu nữa thì phong ấn vỡ hoàn toàn?"
"Không biết. Có thể là vài tuần. Có thể là vài ngày." Lan nhìn Minh, mắt cô nghiêm nghị. "Phụ thuộc vào việc bọn tao có thể gia cố nó lại kịp không. Hoặc..."
"Hoặc sao?"
"Hoặc mày chết." Kiệt nói thẳng. "Nếu mày chết, dòng máu Tản Viên chấm dứt, và phong ấn sẽ vỡ ngay lập tức. Đó là cách nhanh nhất."
Minh cười nhạt. "Nghe hấp dẫn đấy. Tao có thể chọn cách đó không?"
"Không." Cả hai đồng thanh.
"Vậy kế hoạch là gì?"
"Trước mắt, tập luyện." Kiệt đứng dậy, rút thanh katana khỏi bao vải. Dưới ánh đèn, lưỡi thép sáng lên một màu xanh lạnh lẽo. "Mày vừa mượn thánh lần đầu, nhưng mày không kiểm soát được. Cột đá mày mọc lên hồi tối là một tai họa. Nó có thể giết nhầm người. Nếu mày muốn sống, mày phải học cách kiểm soát sức mạnh của Tản Viên."
"Mày dạy tao?"
"Tao không dạy mày cách mượn thánh vì mỗi vị thần có cách mượn khác nhau." Kiệt lắc đầu. "Nhưng tao có thể dạy mày chiến đấu. Và Lan sẽ giúp mày hiểu về cái giá của sức mạnh."
"Cái giá?" Minh sờ lên cổ mình, nơi những đường vân đá đã lặn xuống lúc nãy. "Tao để ý rồi. Đau vãi."
"Không chỉ đau." Lan bước tới, rút một ống tiêm nhỏ từ trong túi áo. Chất lỏng bên trong màu xanh lè. "Nhìn này. Đây là Giải Thạch Tán. Tao điều chế từ vôi hàu và một số thảo dược ở núi Tản. Nó giúp đẩy lùi quá trình hóa đá. Nhưng mà nó chỉ là giải pháp tạm thời. Mỗi lần mày mượn thánh, đá sẽ lan rộng hơn. Đến một lúc nào đó, thuốc này sẽ không còn tác dụng."
"Và tao sẽ biến thành đá?"
"Mày sẽ biến thành núi." Kiệt nói, giọng trầm hẳn. "Đó là số phận của tất cả hậu duệ Tản Viên từng tồn tại. Ông nội mày, ông cố mày, tất cả đều kết thúc như vậy. Họ chiến đấu cho đến khi không thể cử động được nữa, rồi họ biến thành những pho tượng đá, canh giữ phong ấn mãi mãi."
Minh im lặng. Cậu nhìn xuống bàn tay mình. Những đường vân đá giờ chỉ còn là những vệt mờ dưới da, nhưng cậu có thể cảm thấy chúng. Chúng đang ở đó, chờ đợi. Chờ lần sau cậu gọi tới.
"Tao... tao sẽ kết thúc như vậy sao?"
"Có thể." Kiệt gật đầu. "Nhưng không nhất thiết là bây giờ. Nếu chúng ta đóng được phong ấn trước khi nó vỡ hoàn toàn, mày có thể sống thêm vài chục năm nữa. Thậm chí là đến già."
"Vài chục năm." Minh lẩm bẩm. "Tao mới hai mươi hai."
"Thế giới này không công bằng." Lan nói, giọng đột nhiên mềm đi. Cô ta nhìn Minh, và lần đầu tiên trong buổi tối, Minh thấy trong mắt cô có gì đó không phải là sự lạnh lùng. "Nhưng mà mày không đơn độc. Có bọn tao ở đây. Và còn H'Jena nữa. Cả bọn sẽ cùng chiến đấu."
Minh nhìn Lan, rồi nhìn Kiệt. Hai người xa lạ mà giờ đây đã biết về cậu nhiều hơn bất kỳ ai trên đời. Cậu không biết có nên tin họ không. Nhưng cậu cũng biết rằng mình không có lựa chọn.
"Được rồi." Cậu nói, đứng dậy. "Tao sẽ thử. Nhưng mà có một điều kiện."
"Điều kiện gì?"
"Không được gọi tao là 'người được chọn' hay mấy cái tên sến súa đấy. Tao là Minh. Chỉ là Minh thôi."
Kiệt cười. "Được. Mày là Minh."
Lan gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên gần như là một nụ cười.
"Nhưng mà mày phải gọi tao là sư phụ." Kiệt nói thêm.
"Đéo."
"Vậy thì gọi là đại ca."
"Cũng đéo nốt."
"Thế thì tao để mày tự học. Rồi sáng mai ra hồ đối phó với lũ Tỳ Hưu một mình."
"Cái gì? Tỳ Hưu? Có cả Tỳ Hưu nữa á?"
"Ừ. Tao quên chưa kể. Sáng nay tao đi trinh sát quanh Hồ Trúc Bạch. Có một vết rách nữa ở đấy. Một bầy Tỳ Hưu, chừng nửa tá con."
Minh nhìn Kiệt, rồi nhìn Lan, người đang bắt đầu lắp ráp một thứ vũ khí gì đó trông như súng shotgun nhưng có gắn thêm mấy cái ống kỳ dị.
"Đệch." Minh nói.
"Ừ." Kiệt gật đầu. "Chào mừng đến với đội."
Bên ngoài, mặt trời đã ló dạng sau những mái nhà cũ kỹ của khu tập thể. Tiếng xe cộ bắt đầu rộn ràng. Một ngày mới đang bắt đầu. Nhưng đối với Trần Quang Minh, thế giới đã thay đổi mãi mãi.
Cậu không còn là một thằng sinh viên bình thường nữa.
Cậu là giọt máu cuối cùng của Tản Viên Sơn Thánh.
Và nếu cậu thất bại, Hà Nội sẽ sụp đổ.
Bản có sửa đổi ở gần cuối mục 3 và 4,5 để cho tuyến truyện được phù hợp hơn với nhận xét của độc giả.
CUỐI CHƯƠNG I
Còn tiếp...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net