Cậu không yêu cô, do ba mẹ ép nên cả 2 phải lấy nhau. Chỉ vì hiểu lầm cô không còn trong trắng mà cậu đã xa lánh cô, tìm mọi cách trốn tránh và đuổi cô ra khỏi nhà sớm nhất có thể...Rồi 1 ngày nào đó liệu cô có rời đi hay không???…
bác sĩ kim-24 tuổiđiền chính quốc-18 tuổisau một lần được mẹ kim nhìn qua bức ảnh, bà đã rất ưng cậu và nhà điền đưa cậu đi như tống một món đồ vô dụngthế nhưng bác sĩ kim rất giàu, rất đẹp trai.vui lòng không chuyển ver và đăng tải truyện đi bất cứ đâu ạ 💜 thuộc bản quyền của tài khoản @tt.trang39…
Beta : Con CáEdit : Dưa Muối.~~~ Đừng mang đi đâu khi chưa liên lạc nha, tội tụi mình ~~~_____Tác giả : Trọc Tửu Tàn Hương.Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Pháo hôi, Tiểu bạch.Chính truyện : 98cNgoại truyện : 2c_____Văn án.Diệp An Thần xuyên, hơn nữa còn là xuyên vào tiểu thuyết ngôn tình tổng tài trong truyền thuyết, đối với việc này cậu chỉ muốn nói "A...A...A".Diệp An Thần cảm thấy, mục tiêu đời này của cậu chính là tránh xa nữ chính, cách khỏi nam chính, thề không làm pháo hôi. Thế nhưng, nữ chính à, cô xuất hiện trước mặt tôi để làm gì thế ? Tổng tài đại nhân, để nữ chính một mình diễn hết nội dung vở kịch, anh có phải đàn ông không vậy ?Diệp An Thần (chọt chọt Đông Phương Tuyệt) : Anh nên học nữ chính chăm chú diễn theo kịch bản đi !Đông Phương Tuyệt (ôm chặt lấy ai đó) : Vậy để cho nàng tự diễn một mình đi.Diệp An Thần : Tổng tài đại nhân, nghe nói nữ chính sinh cho anh một bánh bao nhỏ sau đó nhận được một trăm triệu phải không.Đông Phương Tuyệt : Bảo bối, đó gọi là yêu nghiệt.Diệp An Thần : Tổng tài đại nhân, anh hại nữ chính thảm hại như vậy thực sự không đau lòng chứ ?Đông Phương Tuyệt (lần thứ hai mãnh liệt ôm lấy người nào đó) : Em đang hoài nghi trong lòng tôi có người khác ?Diệp An Thần (đẩy người bên cạnh mình ra) : Tổng tài đại nhân, kì thực em rất muốn nói, em chỉ là pháo hôi thôi, nữ chính, ở bên kia.Pháo hôi : vật hi sinh để tô điểm tình cảm cho đôi nhân vật chính.…
Hán việt: Khoái xuyên nữ phối: Nam thần cầu nhĩ biệt hắc hoá!Tác giả: Dạ Gia Đích Ly TrânTình trạng truyện: Hoàn thànhNguồn truyện quen thuộc WikidichTình trạng edit: Đang chạyNgày bắt đầu edit: 28/10/2020Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, Cận đại, Hiện đại, HE, OE, Tình cảm, Khoa học viễn tưởng, Huyền huyễn, Mạt thế, Tu chân, Ma pháp, Dị năng, Ngọt sủng, Hệ thống, Thần tiên yêu quái, Xuyên nhanh, Hào môn thế gia, Giới giải trí, Vườn trường, Dân quốc, Cung đình hầu tước, Linh dị thần quái, Nghịch tập, 1v1[Tuyệt thế sủng văn 1v1, nam chủ trước sau là một, nam nữ chủ thể xác và tinh thần sạch sẽ. Toàn bộ hành trình đều rải đường. Nam nữ chủ đều có tình cảm. Nhãn: Nhất kiến trung tình.]Vô Dược thân là một người theo chủ nghĩa nhan khống, nghe nói có một hệ thống cứu vớt nam thần, vì thế cô liền xin gia nhập.Tính toán cứu nam thần từ trong nước sôi lửa bỏng.Chỉ là vì sao hệ thống không nói cho cô, hắc hoá là cái quỷ gì?Vì sao nam thần đều có cái sở thích đáng sợ như vậy?Một lời không hợp liền trói người?Hệ thống! Hệ thống! Ta cảm thấy giống như là ta mới yêu cầu bị cứu với!♓️Nếu có vấn đề về bản quyền xin liên hệ với thông tin ở phần giới thiệu. Đây là nik chính của mình nên mình rất sợ mất. Cảm ơn.♓️Có chỗ nào edit không hiểu mọi người có thể bình luận nhiệt tình nha. Chỗ nào mình không rõ sẽ đánh nghiêng mong mọi người giải đáp ạ.♓️Chuyện edit chưa được xin phép, hy vọng đừng mang linh tinh.…
- Thể loại: Bách hợp, cổ trang, nữ phẫn nam trang, tình hữu chung độc.- Tác giả: Thăng Không Cao Phi- Nhân vật: Trầm Lượng Vũ x Phong Nguyệt Hiểu. - Số chương: 67 chương + 13 phiên ngoạiChuyện xưa kể về một phúc hắc quận chúa cùng một thư sinh ngốc nghếch, ai nợ ai trả, ai thắng ai thua... đều không thể tránh thoát một chữ "Tình".…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…