Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10

Jun trở về sau chuyến đi Thái Lan dài 4 ngày 3 đêm, tuy không có gì đặc biệt nhưng cũng không đến nỗi chán, vẫn có cái để giải trí mỗi ngày, hoặc mỗi đêm. Anh lại quay trở về với công việc, với danh sách dày đặc những lịch trình.

Tăng Phúc hôm nay rất lạ, em quấn Jun cực kỳ. Bình thường Phúc rất hay tìm cách để được ngồi gần anh hoặc đứng sát bên anh, nhưng vẫn còn ỏn à ỏn ẻn, nhưng lần này em giống như bị tiêm phải chất kích thích, cứ hùng hùng hổ hổ mà bám dính lấy anh. Lần này mọi người tập trung chung một chỗ để tập dượt cho đêm hội ca nhạc lớn nhất năm, staff, cánh truyền thông, nhân viên trong đoàn ekip của các nghệ sĩ, hàng đống người cứ đi ra đi vào nhiều vô kể. Phúc đeo bờm thỏ, mặc áo in hình con hải ly được fan vẽ tặng vô cùng nổi bật, bất cứ ai cũng có thể nhận ra em ngay lập tức. Jun không cảm thấy phiền, vì anh vốn quen với việc được người khác bám theo, nhưng anh hơi ngạc nhiên vì Phúc có phần chủ động hơn ngày thường. Em nói liên hồi, kể chuyện liên hồi, bay nhảy từ bên này sang bên kia mà vẫn không hết chuyện.

"BB! Ai cho ngồi lên người anh Jun!"

"Kim Anh! Ai cho tà lưa tà lưa với anh Jun hả!"

"Quỷ Nam! Jun đánh thì đứng yên đi hông có được chạy!"

"Neko! Ai cho anh tát anh Jun!"

Mới đầu, Jun rất tận hưởng sự si mê lộ liễu của em. Phúc chẳng cần biết đó là đang ở trước mặt ai, cho dù là mấy tay chuyên săn tin em cũng chẳng quan tâm. Chuyện em thích anh thì cả nước biết, có treo mặt em lên trên vài trang báo nữa thì em cũng không sợ.

Jun nằm nghỉ ngơi trên chiếc giường xếp, nheo mắt nhìn em lại tiếp tục chạy tới chạy lui như đang cố tiêu hao năng lượng. Phúc nói nhiều, giọng lại lớn, một câu phải diễn đạt ba lần mới hết ý. Cho dù mọi người có cảm thấy đây là một ngày hết sức bình thường của Phúc nhưng anh thì không nghĩ vậy, chỉ là anh chưa rõ rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, nhưng rất nhanh sau đó, Jun dần nhận ra điều gì làm anh thấy cấn.

"Anh Jun, sao anh lại uống nước ST đưa? Anh uống nước của em nè!"

"Anh Jun, đừng có ăn kẹo của con Thu, em bóc cái khác cho anh!"

Và Phúc thật sự móc họng anh ra để giựt luôn cây kẹo mút Jun vừa mới kịp ngậm vào mồm, thay vào đó là một cây kẹo khác do chính tay em bóc mặc dù chẳng khác gì cái lúc nãy, thậm chí em còn chẳng thèm đổi vị. Đôi mày sắc bén cạo một đường đặc trưng của anh nhíu lại, anh nhìn chằm chằm em, vẫn là khuôn mặt trắng trèo phụng phịu đó, nhưng em cứ hành động một cách máy móc mà chẳng thèm bận tâm đến bất kì ai, giống như em chỉ đang tự sống với thế giới của mình, nơi chẳng có ai dám làm trái ý.

"Anh Jun!"

Phúc lại vừa từ đâu về, trên tay cầm một hộp bánh ngọt và ly cà phê sữa. Em đặt bừa hộp bánh lên người anh, miệng nhâm nhi ly nước của mình.

"Anh Jun, con này nó tặng em có cái bánh li nước mà nó kêu em đừng thích anh nữa. Nên giờ em đút bánh cho anh ăn cho dzừa lòng nó nè."

"Vậy hả?" Jun vô thức há miệng ra khi Phúc đưa bánh đến, nhưng anh không thích đồ ngọt.

"Đúng òi, có cái bánh ly nước, chừng nào mà cho em 10 tỉ xong kêu hãy tránh xa con trai tôi ra, dzậy mới được!"

Jun phì cười.

"10 tỉ là em chịu hả?"

Phúc ngẫm nghĩ mất 3 giây để trả lời một câu chắc nịch.

"Hong!"

Jun ồ lên, Phúc đúng là một con hải ly với hàm răng sắc nhọn cắn chặt không buông. Vị bánh ngọt gắt tràn cứ vương nơi đầu lưỡi làm anh khó chịu. Phúc lại tiếp tục bẻ một miếng khác nhét vào mồm anh, lần này có phần hơi thô bạo.

"Anh Jun, em đút bánh cho anh ăn nè. Hông đứa nào được phép kêu em hông được thích anh nữa hết!"

Jun thụ động ăn miếng bánh ngọt lịm đó, anh chưa kịp nuốt hết, tay Phúc đã lại kề sát bên miệng anh. Jun bắt lấy cổ tay ngăn lại.

"Phúc, đủ rồi. Anh không thích đồ ngọt."

"Nhưng mà..."

Đôi mắt em ngơ ngác nhìn anh, vẫn không hiểu mình làm sai chuyện gì mà khiến anh tức giận. Jun thật sự chẳng biết phải làm sao với Phúc, anh phải trưng ra bộ mặt gì đây khi đôi mắt em cứ phủ một tầng sương mù nhàn nhạt. Anh giống như bị hút vào màn sương mơ hồ đó. Anh nghĩ em nên kiểm điểm lại những hành vi quá trớn của mình, nhất là khi em chưa là gì đối với anh cả.

"Tối nay có muốn đến nhà anh chơi không?"

"Có được không ạ?"

"Tại sao không chứ?"

Phúc gật đầu trong vô thức. Chất giọng anh sao mà quyến rũ quá, giống như rượu vang ấm nóng rót vào cổ họng, trôi đến đâu nồng nàn đến đấy, khiến cho em giống như chìm vào cơn say mà chiều theo mọi đề nghị của anh. Phúc theo Jun về nhà, căn nhà mà không phải lần đầu tiên em ghé đến, mà là lần đầu tiên em ghé đến khi chỉ có một mình.

Căn phòng theo tông màu trầm ấm áp, bé Ni và bé Na chạy ra đón ba, thân người mập ú núng nính những thịt. Phúc bế một bé lên, liên tục xoa nắn hít hà. Em yêu mèo, cũng nuôi tận ba con nên mấy chuyện nựng mèo em rành lắm, chưa kể một con mèo tóc hai màu tên Neko họ Lê vô cùng khó tính nữa. Phúc quen thuộc mọi ngóc ngách trong nhà Jun, em đã đến đây chơi bời và nhậu nhẹt vào đêm khuya biết bao nhiêu lần, em cũng không nhớ nổi nữa, chỉ là Jun chưa bao giờ giữ em ở lại. Em cũng không tò mò, ai cũng có cho mình không gian riêng mà. Giống như em, cho dù chơi mệt đến đâu, em cũng chỉ muốn ngả lưng nghỉ ngơi trên chiếc giường của chính mình. Phúc dè dặt ngồi trên sô pha, mặc dù luôn nói với mọi người là em thích anh Jun thế này thế nọ, nhưng khi chỉ có một mình với anh, em thật sự ngại ngùng.

Jun mang ra một chai rượu vang cùng một ít snack còn sót lại. Phúc không biết mục đích của việc em ngồi đây, trong phòng khách nhà anh cùng với anh là gì, chỉ biết mình cứ thế vô thức đồng ý theo lời mời của anh mà chẳng hề thắc mắc. Jun thậm chí còn không cho em biết lý do, cứ thản nhiên rót rượu ra ly như thể đây là một kế hoạch mà anh và em đã thống nhất với nhau từ trước. Uống thì uống thôi, có lẽ sau khi ngấm chút hơi men, mọi chuyện sẽ diễn ra theo những gì mà nó nên như vậy.

Đầu tiên là những cái hôn nhẹ nhàng trìu mến, sau đó là điên cuồng dồn dập khi môi lưỡi quấn quýt triền miên, nếm được từ nhau những vị ngọt đầy kích tình và thoả mãn.

Jun vẫn mở điều hoà nhưng chẳng có tác dụng gì, cơ thể anh và em đều nóng rực, ma sát và quấn chặt lấy nhau. Anh ép em sát vào thành ghế sô pha, cắn mút đôi môi mềm mại của em cho đến khi sưng đỏ. Một tay anh nắm lấy gáy em, tay còn lại xoa lưng em nhè nhẹ, cảm nhận làn da trơn láng mịn màng của em. Phúc thấy mình như muốn ngất đi, em ngửa đầu ra hớp vội vài ngụm khí, sau đó liền bị Jun tiến đến và cướp đi mất. Em quấn chặt lấy anh, cảm nhận phần thân dưới cứng rắn của anh liên tục cọ vào mình, em hiểu anh muốn gì. Một người đàn ông đã vượt ngưỡng ba mươi thì có gì mà không hiểu. Em không sợ, và cũng không né tránh. Jun nhận được tín hiệu đồng ý từ em, vội nâng em lên ôm vào phòng ngủ chính của mình. Phúc không hẳn là ngoại lệ, chỉ là em là người đầu tiên thuyết phục được anh muốn dành cho em sự ngang hàng. Anh không cần gì của em, và anh cũng biết em chẳng cần gì từ mình. Anh không trói buộc được em nhưng tâm hồn anh cũng chẳng cần em ở lại. Một mối quan hệ cân bằng và hoàn hảo đến mức sau đêm nay, nếu em đồng ý, anh cũng sẵn lòng duy trì.

Jun nhìn em từ trên cao, đôi mắt anh nheo lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc mà cũng rất đỗi xa lạ, ngây thơ và cũng quyến rũ vô cùng. Giọng anh khàn khàn.

"Anh cho em suy nghĩ thêm lần cuối, sau đêm nay cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng không chắc mình có thể gọi em là người yêu hay không, em xác định?"

Đôi mắt em đã mờ nhoè đi, lúc này thậm chí em còn không nhìn rõ gương mặt của anh nữa. Cơ thể em nóng hừng hực, cho dù là ngoài da thịt hay sâu bên trong đều như có đốm lửa đang mải miết thiêu đốt lấy em thành tro tàn. Giọng em mềm như nước, quét qua sự kiên nhẫn cuối cùng trong lòng Jun.

"Anh Jun, em thích anh Jun nhất, chỉ cần là anh thì sao cũng được."

Như chỉ chờ có thế, Jun lại cúi xuống, vứt bỏ hết mớ vải vóc vướng víu, để da thịt mình được chạm vào da thịt em mà cảm nhận những mơn man nóng hổi. Jun tham lam hít lấy mùi hương của Phúc, dùng hết dây thần kinh giác quan trên mười đầu ngón tay mà khám phá từng tấc theo dọc sống lưng trần truồng của em. Người Phúc run rẩy, một tầng gai ốc nổi lên khiến em tê rần khi lưỡi anh dời từ môi lần mò xuống hõm cổ, bờ vai, rồi tìm kiếm khắp các điểm nhạy cảm. Chẳng biết bao lâu rồi lòng Jun mới cồn cào đến vậy, khao khát muốn gạt phăng hết mấy quy trình rườm rà mà tiến thẳng vào bên trong đang thít chặt của em. Jun hơi ngỡ ngàng, chẳng lẽ đây là lần đầu tiên của Phúc. Chắc sẽ tuyệt vời lắm, nhưng nếu như thế thì có hơi phiền phức, Jun không nghĩ sau đêm nay mình sẽ phải ôm thêm một tầng trách nhiệm. Jun hơi khựng lại.

"Đây là lần đầu của em hả?"

Giọng Phúc mềm nhũn, như đang nức nở sâu trong cổ họng, có chút ngại ngùng nhưng cũng đầy chua xót.

"Lần đầu... nằm dưới..."

Jun cứng đờ, anh có nên coi đây là chiến tích mới trong cuộc đời mình không nhỉ? Nhưng thôi, đã đi đến bước này, lần đầu nằm trên hay nằm dưới thì anh cũng mặc kệ. Trách nhiệm thì trách nhiệm, điều duy nhất anh nghĩ được lúc này là khiến em phải cầu xin anh đến khản giọng, chẳng còn sức mà bài hãi nữa.

Phúc cảm thấy sợ hãi. Cho dù bây giờ em có hối hận thì cũng không thể nào bảo anh Jun đứng dậy kéo quần lên được nữa. Kể cả anh đang cố gắng chiều theo những giác quan trên cơ thể của em thì Phúc cũng chẳng cách nào hoàn toàn thả trôi tâm hồn mình vào cuộc hoan ái. Lần đầu tiên em ở vị trí này, có lạ lẫm, có hoang mang, và cũng có nhục nhã. Em chẳng rõ mình làm vậy là đúng hay sai, rồi có thay đổi được gì, nhưng em biết, những đau đớn trong tâm hồn em sẽ được che đậy khiến em quên đi trong chốc lát. Em xin lỗi, cho dù phải lừa dối lòng mình, em cũng phải tìm đến Jun thêm một lần nữa. Hi vọng anh sẽ mãi như thế, lạnh lùng như một đức vua chỉ đang dạo chơi trên lãnh thổ của mình, mặc kệ em như con thiêu thân lao đầu vào chỗ chết mà chạy trốn đi thực tại.

Đau đớn đột ngột ập đến, em không ngờ lần đầu tiên lại khó chịu đến vậy, mặc cho Jun đã vô cùng dịu dàng và tỉ mỉ. Anh liên tục an ủi em, vỗ về em, hướng dẫn em nương theo từng dòng đưa đẩy của anh, Phúc cố gắng gạt đi cảm giác bỏng rát và đau đớn mà làm theo lời Jun bảo. Kỹ thuật của anh rất tốt, cũng rất chu đáo với bạn tình, những khoái cảm nhanh chóng trào dâng nhấn chìm em trong đê mê nhục dục. Từng đợt sóng vồ lấy em gấp rút, cuốn em từ bờ cát dạt ra tận đại dương xa xôi, nhấp nhô lên xuống, lênh đênh trên vùng biển đen rộng lớn khiến em say sưa. Phúc bám chặt lấy lưng anh như tìm được nhành củi khô cứu mạng, cầu mong anh nhanh chóng vớt em ra khỏi dòng nước xoáy. Jun hôn lên vầng trán mướt mồ hôi của em, vững tay chèo mà dồn em về phía trước, chạm vào điểm cực hạn khiến cơ thể em cong lên, như có nguồn điện chạy dọc theo từng mạch máu, lan ra tận đốt ngón chân làm em không kìm được mà rên rỉ.

Jun hài lòng vô cùng. Tại sao từ trước đến nay anh không nhận ra, làm tình không phải là giải quyết nhu cầu sinh lý, làm tình cũng có thể khiến người ta mê đắm đến từng tế bào như vậy. Jun ôm em trong vòng tay, thầm cảm ơn về quyết định đường đột ngày hôm nay. Nếu em tỉnh dậy và đòi anh cho em một danh phận hay gì tương tự, có thể anh sẽ đồng ý với em không biết chừng, thật đấy. Phúc cuộn tròn nằm trong lòng Jun. Đầu óc em trống rỗng, cơ thể thì đau nhức vô cùng, nhưng em chẳng rảnh mà màng đến nó nữa, em thiếp đi vì mệt. Cảm xúc của em như thể bùng nổ trong giấc mơ. Jun nhận ra em đang run rẩy, từng tiếng nấc của em nghẹn ngào kìm nén sâu trong cổ họng.

"Đừng sợ, có anh đây."

"Hic... Neko..."

Jun khựng lại, còn em vẫn đang cuống quýt loay hoay trong màn sương mờ ảo trong mơ.

Neko ơi. Đến nằm dưới thân người ta em cũng làm rồi, nhưng em biết anh cho dù như thế nào cũng sẽ chẳng bao giờ ngó ngàng đến em với một tư cách khác. Em không muốn làm em trai của anh đâu, nhưng chẳng có cách nào, anh vĩnh viễn sẽ chẳng rung động với em đâu nhỉ. Neko không thích em, không thích người như em, nếu em là con gái thì tốt biết mấy, liệu Neko có ngoái lại nhìn em lấy một lần không?

Phúc thì thầm trong giấc mơ của em, nơi tầng tầng lớp lớp phòng vệ trong em sụp đổ, khoảnh khắc duy nhất em thành thật với chính linh hồn mình. Vòng tay Jun bao quanh thân em siết chặt, một nỗi nhục nhã trào dâng nơi cuống họng anh, đôi mắt anh đặc quánh nhìn em như muốn hút em vào trong đó, giam cầm và tra khảo em khi em dám gọi tên người đàn ông khác sau bao lần chạy theo anh bày tỏ rằng em thích anh nhiều vô kể. Hoá ra Jun Phạm cũng có ngày này, một kẻ thế thân cho kẻ khác, một cách vô giá trị và thảm hại đến cực kì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net