Chương 68: Uẩn khúc
[ Phòng cấp cứu - Bệnh viện thành phố Berlin ]
| 23:14 đêm |
Tiếng bánh xe đẩy lăn trên sàn gạch lạnh, kim loại va vào nhau loảng xoảng.
„Macht Platz! Polytrauma Notfall!"
("Tránh đường! Cấp cứu đa chấn thương!") giọng y tá vang lên gấp gáp.
Trên băng ca, Kaworu nằm bất động. Da cậu nhợt nhạt, hơi thở nặng nhọc, phần ngực đẫm máu. Mặt nạ oxy đã được gắn, kim truyền cắm vào tĩnh mạch cẳng tay, dịch nhỏ đều đặn từng giọt.
„Herzfrequenz 102, Blutdruck 88/60! Sauerstoffsättigung fällt auf 90%!"
("Nhịp tim 102, huyết áp 88/60! Bão hòa oxy giảm còn 90%!")
Một bác sĩ vừa đọc thông số, vừa kiểm tra phản xạ đồng tử, đồng tử vẫn co phản ứng, chứng tỏ ý thức chưa hoàn toàn mất.
„Tiefe Risswunden an der linken Flanke, rechten Schulter und am Handgelenk mit Anzeichen einer Muskelverletzung. Verdacht auf Rippenfraktur."
("Rách sâu vùng sườn trái, vai phải, cổ tay có dấu hiệu tổn thương cơ. Nghi rạn xương sườn.")
Giọng trưởng ca trầm xuống.
„In den Schockraum bringen! Naht-Set vorbereiten und Bluttransfusion, Gruppe O hr-, bereithalten!"
("Đưa vào phòng ER-03, chuẩn bị bộ khâu cầm máu và sẵn sàng truyền máu nhóm O hr-!")
Cửa phòng cấp cứu bật mở, ánh đèn trắng tràn ra. Một y tá nhanh tay cắt bỏ lớp áo dính máu, lau sạch vùng thương, xịt saline sát khuẩn.
Máu vẫn rỉ ra, nhưng không thành dòng như thể cơ thể đang cố giữ lại lượng còn sót.
Khi các bác sĩ chuẩn bị phẫu thuật nội soi để kiểm tra xuất huyết bên trong, một hiện tượng lạ bắt đầu xuất hiện.
"Moment mal... das Gewebe... bewegt sich selbst..."
("Khoan đã... mô đang tự di chuyển...")
Người phụ trách nội soi nín thở nhìn vào màn hình.
Ngay tại vùng cơ bị rách, những sợi mô li ti đang co rút, kéo lại với nhau.
Dưới ánh đèn phẫu thuật, máu đang... ngừng chảy.
"Die Blutung stoppt... ohne Naht..."
("Vết thương tự cầm máu... chưa khâu mà đã ngừng...")
Trưởng ca cau mày, cúi sát xuống quan sát, bàn tay vẫn giữ chắc dao mổ nhưng không dám tiếp tục.
"Das ist unlogisch... ein solcher Regenerationsprozess... das gibt's nicht..."
("Phi lý... quá trình tái tạo thế này... không thể tồn tại được...")
Ông nhìn sang màn hình monitor: mạch đã giảm dần còn 95 bpm, huyết áp 100/70, nhịp thở đều, da đang dần hồng trở lại.
Căn phòng chìm trong im lặng căng thẳng.
Tiếng bíp-bíp của máy theo dõi vang lên đều đặn... đều đến mức lạnh người.
"Er... stabilisiert sich selbst..."
("Cậu ta... đang tự ổn định lại.")
Thêm một khoảng lặng trôi qua...
Trưởng ca buông nhẹ dao mổ, giọng ông nghẹn trong cổ họng:
"Das ist... unglaublich."
("Điều này... thật khó tin.")
Đột ngột—
Hàng loạt tiếng giày da nện dồn dập lên nền sàn lạnh, vang vọng dọc hành lang trắng nhạt của khu cấp cứu. Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên tấm bảng kim loại:
| Authorized Personnel Only |
Một nhóm khoảng sáu người xuất hiện, họ mặc đồng phục phẫu thuật màu xanh thẫm, bên ngoài khoác áo choàng vô trùng và đeo khẩu trang kín đến tận gò má. Trước ngực, thay vì thẻ tên bệnh viện, lại là tấm bảng đen dập nổi chữ đỏ:
| NERV |
Cô y tá trực ca giật mình, bước nhanh ra chắn trước cửa phòng cấp cứu.
„Entschuldigung, hier befindet sich ein Patient in kritischem Zustand, Sie dürfen nicht—"
("Xin lỗi, khu vực này đang có bệnh nhân nguy kịch, các anh—")
Câu nói bị cắt ngang khi người đi đầu giơ tấm thẻ trước mặt cô. Một tiếng "píp" vang lên, cửa tự động nhả khóa.
„Befehl von oben."
("Lệnh từ cấp trên.") giọng trầm khàn đáp, như không có chỗ cho nghi ngờ.
Cô y tá sững người, nhìn theo khi họ mở cửa, đôi găng tay lạnh buốt lóe sáng dưới ánh đèn. Cánh cửa trượt khép lại sau lưng họ, tách hành lang khỏi phòng cấp cứu chỉ bằng một vệt sáng mỏng manh.
Người đi tiên phong trong nhóm mới tới cất giọng trầm ồm, khàn đặc dưới lớp khẩu trang:
„Ab hier übernehmen wir. Sie können gehen."
("Từ đây chúng tôi tiếp nhận. Các anh có thể ra về được rồi.")
Một nữ y tá cau mày, giọng run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
„Aber wir—"
("Nhưng chúng tôi—")
Lời nói nghẹn lại giữa chừng.
Ánh mắt cô lạc xuống bàn mổ, nơi bệnh nhân nằm bất động - và rồi... cô khựng người.
Chỗ vết nứt nơi xương sườn, vốn lộ rõ trên màn hình X-quang di động, giờ đã liền lại.
Không có dấu khâu, không vết mổ, không bàn tay con người nào chạm vào.
Da tái nhợt chuyển sang sắc hồng nhạt, từng nhịp tim hiện rõ trên monitor - đều, chậm, ổn định.
„Das... das kann nicht sein..."
("Chuyện này... không thể nào...")
Con dao phẫu thuật trượt khỏi tay cô, rơi xuống sàn lạnh.
"Cạch."
Âm thanh khô khốc vang vọng giữa phòng, bề mặt kim loại phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lên trần.
Người bác sĩ đứng cạnh cô chỉ khẽ đặt tay lên vai, ra hiệu.
Không ai nói thêm lời nào.
Một người, rồi hai người, từng bước lặng lẽ rời khỏi phòng...
[ Phòng trực - 00:43 đêm ]
Cạch, cạch... Tiếng gõ phím vang đều trong không gian yên ắng.
Người trưởng ca trực ngồi dựa lưng trên ghế, bên cạnh là cốc cà phê còn bốc khói. Hơi nóng lững lờ lan tỏa, hòa cùng mùi nhựa và thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện.
Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên khuôn mặt ông, làm nổi rõ hàng chữ đang nhấp nháy:
'Geweberegeneration - Ursache: unbestimmt.'
('Tự tái tạo mô - nguyên nhân: chưa xác định.')
Ông khẽ nhíu mày, nâng cốc lên. Vị đắng gắt nơi đầu lưỡi khiến đôi mày ông hơi cau lại, nhưng cảm giác tê tê truyền dọc sống lưng lại khiến đầu óc tỉnh táo thêm một nhịp.
Ngón tay lưỡng lự trên bàn phím, rồi dừng hẳn.
Một khoảng lặng trôi qua...
Cuối cùng, ông giơ tay, xóa đi dòng chữ trước đó... ngón tay gõ từng chữ mới, chậm rãi và dứt khoát:
'Stabil. Weiterbeobachtung nach 24 Stunden.'
('Ổn định. Chuyển theo dõi sau 24 giờ.')
Con trỏ nhấp nháy cuối dòng, ánh sáng xanh vẫn hắt lên khuôn mặt đang sẫm lại. Trong đôi mắt người trưởng ca trực, có thứ gì đó dường như đã lay động - như một vết nứt vừa hình thành giữa hai chữ 'ổn định'.
"Notarzt."
Chợt một tiếng gọi khàn trầm vang lên sau lưng.
Người bác sĩ vừa tắt màn hình, đứng dậy. Ông nhanh tay choàng lại chiếc áo blouse trắng đang vắt trên ghế, rồi quay ra -
- là một viên cảnh sát.
„Mihael? Was ist los?"
("Mihael? Có chuyện gì à?")
Giọng ông khẽ nhưng mệt mỏi.
Người đàn ông kia dừng lại nơi ngưỡng cửa, do dự một thoáng. Cả hai có vẻ trạc tuổi, đều là những người đã qua nhiều năm trong nghề, nhưng chưa đến độ già nua.
Người bác sĩ nhíu mày, đưa tay lên sống mũi:
„Mihael, ich hab's dir schon gesagt - nenn mich nicht Notarzt. Wie oft denn noch?"
("Mihael, tôi nói rồi, đừng gọi tôi là Notarzt. Bao nhiêu lần rồi hả?")
Viên cảnh sát bật cười, giọng khàn pha chút ái ngại:
„Sorry, sorry - Gewohnheit, weißt du. Dr. Klaus, passt das jetzt?"
("Xin lỗi, xin lỗi, thói quen thôi. Dr. Klaus, được chưa?")
Klaus thở ra, khóe môi nhếch nhẹ, vừa mệt vừa như chấp nhận:
„Sag, was los ist. Ich muss nach Hause."
("Có gì thì nói đi. Tôi còn phải về.")
Mihael gật đầu, rồi hạ giọng:
„Wie geht es Hagen?"
("Hagen sao rồi?")
Bác sĩ Klaus thoáng sững người, rồi trả lời đều giọng:
„Vorhin war ich im Team, das für den Patienten namens Kaworu Nagisa zuständig war. Was Hagen betrifft... vermutlich in ER-01 oder 02."
("Nãy tôi ở nhóm phụ trách bệnh nhân tên Kaworu Nagisa. Còn Hagen... có lẽ ở phòng ER-01 hoặc 02.")
Ông ngừng lại một chút, nhìn đồng hồ.
„Aber es ist schon spät. Ich denke, Sie sollten nach Hause gehen—"
("Nhưng muộn rồi. Tôi nghĩ anh nên về—")
Câu nói dừng giữa chừng. Ánh mắt ông chợt hẹp lại, như vừa nhận ra điều gì.
Viên cảnh sát kia nhếch mày. „Was ist los?" ("Sao thế?")
Klaus nhìn thẳng vào ông ta, giọng điềm tĩnh.
„Moment mal... bist du nicht eigentlich in der Nachtschicht?"
("Khoan đã... chẳng phải anh vẫn đang trong ca trực đêm sao?")
„Ah, haha. Eigentlich bin ich nur abgehauen."
("À, haha. Thực ra tôi trốn đấy.")
Người cảnh sát bước vào, chậm rãi. Một tay đặt nhẹ lên mép bàn làm việc trước mặt. Người bác sĩ thở dài, lẩm bẩm:
„Ach, typisch..."
("Thật là...")
Chưa để ông nói hết, viên cảnh sát đã cắt ngang, giọng pha chút cợt nhả:
„Zwei von uns sollen vor ER-01 Wache stehen. Ich bin einer davon."
("Có hai người được lệnh phải đứng gác trước phòng ER-01. Tôi là một trong số đó.")
Mihael nhún vai, cười nửa miệng.
„Aber mir war langweilig, also hab ich so getan, als müsste ich aufs Klo. Dann hab ich dich gesehen - und na ja... bin einfach hinterhergegangen."
("Nhưng mà tôi chán quá, nên giả vờ đi vệ sinh. Ai ngờ bắt gặp ông, thế là... đi theo.")
Người bác sĩ chỉ lắc đầu, ho khù khụ, rồi với lấy chiếc cặp đen đặt cạnh bàn.
„Wenn sonst nichts mehr ist..."
("Nếu không còn chuyện gì nữa...")
„Ich geh dann nach Hause."
("Tôi về đây.")
Người bác sĩ bước đi, không ngoái lại.
Viên cảnh sát Mihael chỉ khẽ "ừm" một tiếng. Nhưng khi vị bác sĩ kia còn cách cửa ra vào vài bước, người đó bỗng bật lên:
„Warte, Klaus! Ich bin noch—"
("Từ từ đã, Klaus! Tôi vẫn còn—")
—Cạch.
Cánh cửa khép lại, âm thanh khô lạnh dội vào khoảng không giữa hai người còn dang dở.
„Ich bin noch nicht fertig..."
("Tôi vẫn còn chưa xong...")
Giọng Mihael trầm xuống, gần như chỉ còn là tiếng thở.
Ông cúi nhìn xuống tay mình - một túi zip trong suốt, bên trong là mẩu giấy nhàu nát, dính máu khô.
Dòng chữ trên đó hiện ra hoà lẫn màu đỏ thẫm:
'Gott erwartet dich.'
('Chúa đợi ngươi.')
Mihael siết chặt nắm tay.
Đột ngột - rầm!
Cú đấm của ông giáng xuống mặt bàn khiến ly cà phê đổ nghiêng, chất lỏng đen sẫm chảy tràn ra mặt gỗ.
Ông đứng đó, thở hổn hển.
Ký ức tràn về - căn phòng số 308, lúc cấp cứu Hagen cùng hai người nữa tại đó, mẩu giấy này rơi ra từ túi quần anh ta... nhưng rõ ràng nét chữ này không phải.
Ở đằng sau mặt giấy nhàu, lại là một dòng chữ khác:
"Berlin, Lichtenhof, 308."
Mà địa điểm này lại là nơi tạm trú của nạn nhân, người từng bị tên tội phạm chọn làm mục tiêu.
Và cũng là nơi vừa xảy ra một vụ xả súng của chính tên tội phạm này.
Chắc chắn có thứ gì... hoặc ai đó đứng sau. Bởi vì dòng chữ này nhìn lịch thiệp đến lạ, không thể nào là của tên tội phạm kia.
"Verdammt..."
("Chết tiệt...")
Ông khẽ nguyền, giọng nghẹn lại giữa hai hàm răng.
Rồi như cố trấn tĩnh, Mihael hít một hơi sâu, giật một tờ ghi chú trắng trên bàn làm việc của Klaus.
Âm thanh loạt soạt vang lên giữa căn phòng lạnh. Ông nhét túi zip vào ngăn kéo, khóa lại. Chiếc chìa tra vào ổ kêu tách một tiếng.
Mihael đứng lặng vài giây, nhìn quanh căn phòng sáng trắng.
Rồi ông quay đi.
Cánh cửa khẽ mở, ánh đèn hành lang tràn vào, in bóng ông trải dài lên nền gạch.
Bước chân nặng nề, chậm rãi.
Cánh cửa khép lại - cạch.
Âm thanh vang vọng, để lại trong căn phòng chỉ còn mùi cà phê lạnh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net