SINH ĐƯỢC NGƯỜI THỪA KẾ HÀO MÔN, TÔI HUÊNH HOANGTÁC GIẢ: QUẤT TỬ CHÂUTình trạng: Hoàn thànhMới nhất: Chương 95 phiên ngoạiThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Sống lại , Song khiết 🕊️ , Sinh con , Hào môn thế gia , Cường cường , Chủ thụ , Sảng văn , 1v1…
Biết là đào hố nhiều, nhưng vì ý tưởng dồn dập hơn là ra chap mới :))) khi nào nghĩ ra được chap mới thì sẽ viết thôi :)) .nội dung tóm tắt trước khi xuyên : Một cô nàng ăn mặc như tomboy , hay mặc đồ xộc xệch khi ở nhà, khuôn mặt thanh tú. Hay kiếm chuyện đánh nhau liên tục khi bực bội, vào một ngày mưa tầm tã , cô ấy bị một du côn tập kích giữa đường. cô bất chấp đánh hết bọn chúng, cuối cùng thương tích đầy mình, cô cố gắng chạy thoát khỏi bọn chúng. khi đến cây cầu, cô bị chặn hết hai đường, cô không còn đường lui nên đành nhảy xuống sông chảy xiết. .....Ngày viết : 14 / 5 / 2018 Ngày hoàn thành : 24/07/2018…
- Anh là Kim Taehyung. Bé con tên gì?- Kook... Jungkook... Lần đầu tiên gặp, Taehyung ánh mắt không rời nhìn chăm chú bé con đáng yêu trước mắt, trong đầu chỉ có một ý nghĩ là đem con thỏ nhỏ bắt về. Rất nhiều năm sau, bé con đáng yêu ấy đã từng có khoảng thời gian "lỡ" quên mất anh, sau đó lại chủ động đưa anh về với viễn cảnh mà có lẽ cả đời anh sẽ không bao giờ quên. - Có muốn đi với anh không? Jungkook gật đầu, hai mắt cong cong thành hai vầng trăng nhỏ, mỉm cười xinh đẹp động lòng người. - Chúng ta về nhà thôi.__________________________" Vợ ngốc đáng yêu " by rosyprincessThể loại: Fanfic VKOOK ( cp phụ NamJin, HopeMin ), SINH TỬ VĂNRating:15+Start: 14/07/2018End: 13/06/2020Final chapter: 25/10/2023Cover: PinterestHighest rank: #1 sweet #2 vkook KHÔNG ĐỒNG Ý EDIT/ CHUYỂN VER COPYRIGHTS BELONGS TO ME! DO NOT RE-UP!…
Thể loại: Đam mỹ, ngược thân ngược tâm, song tính, H, SM, hiện đại, tiện thụ, nhất thụ lưỡng công, cường công mỹ thụ.Đây là lần đầu mình viết truyện nên có gì sai sót xin góp ý.Tên và cốt truyện được lấy từ một truyện đã xóa khi mới ra được 6 chương. Vì truyện rất là hay nên mình muốn viết thêm, tuy nhiên chỉ nhớ được tên của 2 anh công nên tên thụ là mình tự nghĩ. Và cũng sẽ có một số chi tiết khác và cách hành văn không giống nhau.*************Bởi vì 6 chương đầu là mình cố gắng ép theo văn phong của au cũ nên vui lòng k chê bai văn phong và nội dung trong đó. Xin cảm ơn!!!!!***************Truyện viết nhằm mục đích giải trí nếu bạn au trước thấy và không cho phép mình viết tiếp xin cứ nt với mình.P/S: Nếu đã có ai viết về bộ này rồi thì làm ơn nói và cho mình xin tên.(Tuy là viết theo ý thích nhưng vẫn rất mong sự ủng hộ của mọi người)Một xíu tâm sự nhỏ nhoi ♡: au đã dành nhiều tâm huyết cho truyện đến độ này rồi, nếu được chắc au cũng xin bạn au cũ cho viết hết luôn chứ xóa đi thì au không nỡ 😢…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…