17






~~~~~
Hai giờ sáng, khi Choi Wooje vừa làm xong bài tập trên lớp và chuẩn bị đi ngủ thì Moon Hyeonjoon đến bấm chuông nhà em.
Nay anh ta say mèm, nói vừa tham dự một bữa tiệc gì đó của giới giải trí mà em cũng không rõ nữa. Em đỡ anh ta đến giường ngủ rồi quay vào bếp pha một ly trà chanh giải rượu cho hắn.
Haiz. Đây đã là lần thứ bao nhiêu trong tháng hắn đến tìm em lúc nửa đêm thế này rồi? Em thực sự rất mệt mỏi. Ban ngày em phải đi học rồi làm việc quần quật để chi trả sinh hoạt phí, chỉ có thời gian buổi đêm em mới thực sự được nghỉ ngơi.
- Moon, anh dậy uống cái này đi đã cho đỡ đau đầu.
Anh ta nghe thấy giọng em thì liền bật dậy nhưng không phải để đón nhận ly nước mà anh trở mình, đè ngược em xuống giường.
Moon Hyeonjoon vồ lấy môi em như hổ đói, không thương hoa tiếc ngọc mà liên tục day cắn môi mềm. Nụ hôn của hắn rất sâu, gấp gáp và vồ vập đến mức cuống họng em cũng cảm thấy nhói đau.
- Ưm... Áaa...
Choi Wooje không thích nghi được với nhịp độ của hắn, hơi thở trở nên hỗn loạn, vùng vẫy muốn thoát ra.
Nhưng dù có đẩy người bên trên đến thế nào, anh ta cũng chẳng lay chuyển dù chỉ một chút. Đến khi em tưởng em sắp ngất vì nghẹt thở thì anh bỗng dừng lại, gục đầu xuống vai em mà ngủ thiếp đi. Mẹ, tưởng chết đến nơi.
Thân ảnh to lớn đè hẳn lên người em khiến em loay hoay mãi chẳng thể thoát ra. Moon Hyeonjoon còn siết chặt vòng tay khiến eo em đau nhức.
- Yoona à, đừng đi mà, cầu xin em.
~~~~~


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net