Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chấp Nhận

Klein đã sẵn sàng. Anh không còn là Klein của những ngày đầu, người bị ám ảnh bởi những "cái chạm" và lạc lối trong mê cung của những thực tại song song. Anh đã tìm thấy sự bình yên trong chính mình, trong những lựa chọn của mình, và trong tình yêu dành cho Mira. Anh biết rằng, cuộc đối đầu cuối cùng với Kẻ Săn Đuổi không phải là một trận chiến để giành chiến thắng, mà là một cuộc đối thoại để khẳng định bản thân.

Elara đã hướng dẫn Klein đến một điểm giao thoa đặc biệt trong Dòng Chảy Ý Thức, một nơi mà sự rò rỉ giữa các thực tại mạnh mẽ nhất. Đó là một căn hầm cổ kính, nằm sâu dưới lòng đất London, có lẽ là một phần của hệ thống đường hầm bí mật từ thời Thế chiến, với những bức tường phủ đầy rêu phong và không khí đặc quánh sự tĩnh lặng. Khi Klein bước vào, Kẻ Săn Đuổi đã ở đó, đứng quay lưng lại với anh, nhìn chằm chằm vào một tấm gương lớn phản chiếu vô số hình ảnh của Klein – những Klein thành công, những Klein thất bại, những Klein hạnh phúc, những Klein đau khổ.

"Ngươi đã đến rồi, Klein." Kẻ Săn Đuổi nói, giọng hắn trầm và vang vọng, giống hệt giọng của Klein, nhưng mang một vẻ lạnh lùng, vô cảm. Hắn quay lại, và Klein nhìn thấy khuôn mặt của chính mình, nhưng với đôi mắt sắc lạnh, đầy tham vọng và một nụ cười nhếch mép quen thuộc.

"Ngươi muốn gì ở ta?" Klein hỏi, giọng anh bình tĩnh, không chút sợ hãi.

"Ta muốn ngươi nhìn thấy sự thật, Klein. Nhìn thấy những gì ngươi có thể trở thành, những gì ngươi đã bỏ lỡ." Kẻ Săn Đuổi nói, chỉ vào tấm gương. "Ngươi có thể có tất cả. Một sự nghiệp rực rỡ, một cuộc sống không hối tiếc, một Mira hoàn hảo. Ngươi chỉ cần từ bỏ cái thực tại yếu đuối này, và hòa nhập vào Dòng Chảy Ý Thức, để ta có thể định hình nó theo ý muốn."

Klein nhìn vào tấm gương, nhìn thấy những phiên bản khác của mình. Anh thấy một Klein là CEO của một tập đoàn công nghệ, một Klein là nhà khoa học lỗi lạc, một Klein sống một cuộc đời phiêu lưu,... Anh cũng thấy những phiên bản của Mira – một Mira là người mẫu nổi tiếng, một Mira là nghệ sĩ tài năng, một Mira luôn mỉm cười hạnh phúc bên anh.

Một thoáng, sự cám dỗ dâng lên trong lòng Klein. Ai mà không muốn một cuộc đời hoàn hảo? Ai mà không muốn Mira của mình luôn hạnh phúc? Nhưng rồi, anh nhớ lại lời của Elara, nhớ lại ánh mắt lo lắng của Mira, nhớ lại sự ủng hộ vô điều kiện của Lourio. Anh nhớ lại những gì anh đã trải qua, những bài học anh đã học được.

"Ngươi sai rồi." Klein nói, giọng anh vang lên rõ ràng trong căn phòng tĩnh mịch. "Không có cuộc đời nào là hoàn hảo. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. Và mỗi cuộc đời, dù có vẻ tầm thường đến đâu, cũng đều có giá trị riêng."

Kẻ Săn Đuổi nhíu mày. "Ngươi đang từ chối cơ hội để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình sao? Ngươi đang từ chối hạnh phúc cho Mira sao?"

"Ta không từ chối hạnh phúc. Ta chấp nhận nó, với tất cả những gì nó vốn có." Klein đáp. "Mira của ta, với tất cả những khuyết điểm và những khoảnh khắc không hoàn hảo, là Mira mà ta yêu. Cuộc đời của ta, với tất cả những sai lầm và hối tiếc, là cuộc đời của ta. Ta không muốn sống cuộc đời của bất kỳ ai khác, kể cả một phiên bản 'hoàn hảo' của chính ta."

Kẻ Săn Đuổi nhìn Klein, ánh mắt hắn dần mất đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là một sự ngạc nhiên, rồi một chút thất vọng. "Ngươi... ngươi đã thay đổi." hắn lẩm bẩm. "Không thể nào, ngươi đã thoát khỏi sự thao túng của ta sao?"

"Ta không thoát khỏi sự thao túng của ngươi. Ta đã chọn không bị thao túng." Klein nói. "Ngươi có thể tạo ra vô số ảo ảnh, nhưng ngươi không thể thay đổi sự thật rằng mỗi chúng ta đều là duy nhất, và mỗi cuộc đời đều có ý nghĩa riêng."

Khi Klein nói những lời đó, căn phòng bắt đầu rung chuyển. Tấm gương phản chiếu vô số hình ảnh của Klein bắt đầu nứt vỡ. Kẻ Săn Đuổi lùi lại, vẻ mặt hắn đầy hoảng sợ. "Không! Ngươi không thể làm điều này! Ngươi đang phá hủy tất cả!"

"Ta không phá hủy. Ta đang chấp nhận." Klein nói. "Và khi ta chấp nhận, ngươi không còn quyền lực gì đối với ta nữa."

Kẻ Săn Đuổi la hét trong đau đớn, những vết nứt dần hình thành từ khuôn mặt đổ dọc xuống toàn thân, rồi như một làn khói mà tan biến vào hư không, như một ảo ảnh bị phá vỡ. Căn phòng trở lại tĩnh lặng, chỉ còn lại Klein đứng đó, một mình. Tấm gương đã vỡ tan tành, nhưng những mảnh vỡ của nó không còn phản chiếu những cuộc đời khác. Chúng chỉ phản chiếu hình ảnh của Klein, rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết.

....

Klein quay trở lại với cuộc sống của mình ở London những ngày sau đó, nhưng anh không còn là Klein của ngày xưa. Anh vẫn thỉnh thoảng có những "cái chạm", nhưng chúng không còn ám ảnh anh nữa. Anh học cách coi chúng như những lời nhắc nhở về sự đa dạng của cuộc sống, về những khả năng vô tận, nhưng anh không để chúng định hình mình. Anh trân trọng Mira hơn, dành nhiều thời gian hơn cho Lourio tại những quán pub quen thuộc, và tìm thấy niềm vui trong công việc của mình tại Canary Wharf, không phải vì sự hoàn hảo, mà vì sự cống hiến toàn tâm.

Vào một buổi sáng trong lành, tiết trời mát mẻ và dịu êm, những cánh chim bay lượn cùng với âm thanh nhộn nhịp của con người xung quanh tạo nên một khung cảnh tươi vui và sáng sủa, Klein đang ngồi uống cà phê với Mira tại một quán cà phê nhỏ gần nhà ở Notting Hill, ngắm nhìn những chiếc taxi đen và xe buýt hai tầng lướt qua trên con phố sầm uất. Chợt Marcus đi ngang qua, vấp nhẹ, và suýt làm đổ ly cà phê. Klein mỉm cười. Anh không còn thấy "cái chạm" nào xuất hiện lúc đó nữa. Anh chỉ đơn giản thấy Marcus, một người sếp bất cẩn, và một ly cà phê suýt đổ. Anh đã chấp nhận thực tại của mình, với tất cả những gì nó vốn có. Và đó là điều tuyệt vời nhất mà anh từng đạt được. 

Mira nhìn anh, gương mặt của cô dưới ánh mặt trời vẫn rạng rỡ như những ngày đầu mới quen nhau, vẫn mái tóc vàng óng suôn dài ấy, vẫn ánh mắt đầy sự trìu mến ấy. "Klein, nói em nghe, tên kia đã thật sự đạt được mục đích của hắn chưa?"

"Anh nghĩ, hắn đã đạt được rồi đấy." Klein đáp, trên tay cầm tách cà phê còn lưng chừng một nửa. "Nhờ hắn, anh cũng đã đạt được mục đích của mình ngay từ đầu rồi."

Đúng là vậy, Klein và Mira đã có cho mình một niềm vui mới, một sinh linh mới, và đối với anh, đây chính là sự hạnh phúc vô bờ bến, sự 'hoàn hảo' tuyệt đối.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net