Những Cái Chạm Đầu Tiên
Những ngày sau đó, Klein sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Cái "chạm" đầu tiên đã gieo vào anh một hạt giống tò mò, một sự xáo trộn tinh tế trong thế giới quan vốn dĩ rất trật tự của anh. Anh cố gắng lý giải nó bằng logic, bằng khoa học, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Nó không phải là ảo giác, không phải là giấc mơ. Nó là một trải nghiệm thật.
Một buổi sáng thứ Bảy ảm đạm ở London, khi đang chuẩn bị bữa sáng trong căn hộ nhỏ ấm cúng của mình ở Notting Hill, Klein vô tình làm rơi chiếc thìa. Trong khoảnh khắc chiếc thìa chạm đất, anh lại thấy một "cái chạm" khác. Lần này, anh thấy mình cúi xuống nhặt chiếc thìa, nhưng thay vì đặt nó vào bồn rửa, anh lại ném nó vào thùng rác. Lúc này, bạn gái của anh là Mira nhìn với ánh mắt khó hiểu và hỏi: "Anh làm gì vậy, Klein? Chiếc thìa vẫn dùng được mà." Klein thấy mình bối rối, ấp úng không thể giải thích. Sau sự kiện trên, "cái chạm" đột nhiên biến mất và quay về thực tại, anh lại nhìn chiếc thìa hồi lâu rồi nhặt nó lên, rửa sạch và đặt vào giá.
"Lại nữa," Klein thầm nghĩ, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại chạy dọc sống lưng. "Những khoảnh khắc nhỏ nhặt, những lựa chọn khác biệt. Có phải mình đang mất trí không?"
Sau lần vừa qua, anh bắt đầu chú ý hơn đến mọi thứ xung quanh. Mỗi khi có một sự kiện nhỏ xảy ra, một quyết định được đưa ra, anh lại nín thở chờ đợi. Và rồi chúng đến, những "cái chạm" nhỏ, thoáng qua nhưng rõ ràng. Anh thấy mình chọn một con đường khác để đi làm qua những con phố lát đá của London, thấy mình gọi món ăn khác trong bữa trưa tại một quán cà phê ven đường, thấy mình nói một câu đối thoại khác với đồng nghiệp,... Mỗi "cái chạm" đều mang đến một cảm giác chân thực đến rợn người, như thể anh đã thực sự sống qua những khoảnh khắc đó.
Lourio, bạn thân của anh, nhận thấy sự khác lạ qua từng cử chỉ và hành động gần đây. "Này Klein, dạo này cậu cứ như người mất hồn ấy. Có chuyện gì à? Dự án Phoenix làm cậu căng thẳng đến vậy sao?" Lourio hỏi, khi cả hai đang ngồi ăn trưa tại một quán pub nhỏ ấm cúng ở khu Soho. Lourio là một lập trình viên tự do, luôn tràn đầy năng lượng và có cái nhìn lạc quan về cuộc sống, hoàn toàn trái ngược với Klein.
Anh ngập ngừng. Anh muốn kể cho Lourio nghe, nhưng làm sao để giải thích một điều phi lý như vậy đây?
"Không có gì, chỉ là... tôi đang suy nghĩ về một vấn đề phức tạp thôi." Klein trả lời, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
"Vấn đề phức tạp đến mức khiến cậu suýt nữa bỏ quên ví ở nhà hàng à?" Lourio cười, chỉ vào chiếc ví đang lấp ló trong túi áo khoác của Klein.
Anh giật mình.
Câu hỏi của Lourio làm anh nhớ lại một "cái chạm" sáng nay, nơi anh thấy mình vội vã rời khỏi nhà hàng mà không kiểm tra lại chiếc ví bên người. Lại một lần nữa, anh đã tránh được một rắc rối nhỏ nhờ "cái chạm", lần này là nhờ có Lourio.
"Đây không phải là sự trùng hợp." Klein tự nhủ. "Đây là một khả năng. Nhưng khả năng gì?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net