Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Sự Cô Lập Đầu Tiên

Cuốn sổ da cũ của Klein ngày càng dày lên với những ghi chép chi chít về "Cái Chạm Của Thủy Ngân". Anh dành mọi khoảnh khắc, dù rảnh rỗi hay không, để phân tích, đối chiếu và suy luận. Dự án Phoenix, từng là ưu tiên hàng đầu, giờ đây chỉ còn là một công việc anh hoàn thành một cách máy móc và qua loa. Sự tỉ mỉ và tập trung vốn có của Klein đã bị phân tán bởi những bí ẩn mới mẻ kia.

Marcus bắt đầu nhận thấy sự sa sút trong hiệu suất làm việc của anh. "Klein, cậu có vẻ hơi lơ đãng dạo này. Dự án Phoenix đã xong rồi, nhưng những báo cáo tiếp theo của cậu không được sắc bén như trước." ông nhận xét trong một buổi họp. Klein chỉ gật đầu, cố gắng che giấu sự bồn chồn trong lòng. Anh biết Marcus nói đúng, nhưng anh không thể ngừng suy nghĩ về những "cái chạm".

Mira cũng cảm nhận được khoảng cách ngày càng lớn giữa họ. Những buổi tối lãng mạn dần được thay thế bằng hình ảnh Klein ngồi lặng lẽ trước máy tính, hoặc vùi đầu vào cuốn sổ da. Cô cố gắng tiếp cận, nhưng anh luôn chọn cách lảng tránh. "Klein, anh có chắc là anh ổn không? Em cảm thấy anh đang giấu em điều gì đó," Mira hỏi, giọng cô đầy lo lắng. "Dạo này anh không còn để tâm đến chuyện chúng mình, em không biết nữa, nhưng làm ơn hãy nói em nghe đi, được không?"

Klein quay lại nhìn Mira, ánh mắt anh đầy mâu thuẫn. Anh yêu Mira, cô là ánh sáng, là sự bình yên trong cuộc sống của anh. Nhưng làm sao anh có thể giải thích về những "cái chạm" mà chính anh còn chưa hiểu rõ? Anh quanh đi quẩn lại, cố tìm câu trả lời thật thỏa đáng để xoa dịu tinh thần của cô, nhưng cuối cùng lại không thể. 

"Anh xin lỗi, Mira. Anh chỉ... đang có một vài vấn đề cá nhân cần giải quyết. Anh hứa sẽ ổn thôi." anh nói, giọng anh nghe xa lạ ngay cả với chính mình.

Mira thở dài, ánh mắt cô đượm buồn. "Em hy vọng là vậy. Nhưng anh biết không, Klein? Em nhớ anh của ngày xưa. Lúc ấy anh luôn chia sẻ mọi thứ với em."

Lời nói của Mira như một nhát dao cứa vào lòng Klein. Anh biết mình đang làm tổn thương cô, nhưng anh không thể dừng lại. Anh cảm thấy mình đang bị cuốn vào một dòng xoáy, một cuộc tìm kiếm mà anh không thể từ bỏ. Sự cô lập dần trở thành một phần của anh, một bức tường vô hình ngăn cách anh với thế giới bên ngoài, ngay cả với những người thân yêu nhất.

Lourio cũng không thể làm ngơ. Anh đến căn hộ của Klein một buổi tối, mang theo pizza và bia, hy vọng có thể kéo cậu bạn thân của mình ra khỏi vỏ bọc hiện tại. "Này, bỏ cái mớ bòng bong đó xuống đi. Chúng ta cần một buổi tối đàn ông đúng nghĩa đấy bạn tôi à." Lourio nói, cố gắng tạo không khí vui vẻ.

Klein miễn cưỡng đặt cuốn sổ xuống. "Cậu không hiểu đâu, Lourio. Có những điều đang xảy ra mà tôi không thể giải thích, và tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu."

Lourio nhìn Klein, ánh mắt anh đầy sự thấu hiểu. "Tôi có thể không hiểu, nhưng tôi ở đây vì cậu. Cậu biết mà, tôi luôn là người lắng nghe tốt nhất của cậu. Kể cho tôi nghe đi, có thể hai cái đầu sẽ tốt hơn một đấy chứ."

Klein nhìn Lourio, một tia hy vọng le lói trong lòng. Lourio là người duy nhất anh có thể tin tưởng lúc này. Anh trầm ngâm hồi lâu, rồi bắt đầu kể, từ sự cố cà phê của Marcus, đến những "cái chạm" nhỏ nhặt hàng ngày, và cả những suy luận của anh về các thực tại song song. Lourio vừa cầm lon bia uống vừa lắng nghe một cách chăm chú, không ngắt lời, không phán xét.

Khi Klein kết thúc, Lourio im lặng một lúc lâu. "Chà... nghe có vẻ như một bộ phim khoa học viễn tưởng hạng B vậy." anh cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng giọng anh không hề chế giễu. "Nhưng nếu cậu nói đó là thật, thì tôi tin cậu. Vậy, cậu định làm gì với cái 'món quà' này? Hoặc có thể là 'lời nguyền' này?"

Klein nhìn Lourio, cảm thấy một gánh nặng được trút bỏ. "Tôi không biết nữa... Nhưng tôi phải tìm hiểu kĩ hơn. Tôi phải biết 'Cái Chạm Của Thủy Ngân' là gì, và tại sao nó lại chọn tôi, nói đúng hơn, là tại sao chỉ có mình tôi được chọn."

Lourio gật đầu. "Được thôi, Sherlock. Nhưng đừng để nó nuốt chửng cậu. Cậu vẫn còn có cô y tá Mira 'Watson', và bây giờ có thêm tôi nữa. Đừng quên điều đó."

Lời nhắc nhở của Lourio khiến Klein suy nghĩ. Anh đã quá tập trung vào việc giải mã bí ẩn mà quên đi những gì quan trọng nhất xung quanh mình. Nhưng liệu anh có thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa không, khi mà thế giới của anh đã bị đảo lộn bởi những "cái chạm" từ những thực tại khác? Anh không chắc. Nhưng ít nhất, anh đã không còn đơn độc nữa. Anh có Lourio ở bên. Và đó là một khởi đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net