Tác giả: Ngu Di Sinh.Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Sinh con, Hào môn thế gia, Chủ thụ, Sảng văn, Nhẹ nhàng, 1v1.Tình trạng bản gốc: Hoàn 60 chương.Tình trạng bản edit: Hoàn (06/09/2020 - 02/06/2022)Nguồn raw + QT: Wikidich + Tấn Giang.Edit + Beta: ALice.Truyện dịch chui, vui lòng không mang đi nơi khác nhóe! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.…
nguồn: www.a3manga.comnd: Phú nhị đại xuyên việt phải đi làm thái giám, lại có thể nhìn thấy độ thân thiện của mọi người với mình, cho nên tìm cách để hoàng thượng trọng dụng mình, thế nhưng hoàng thượng càng tốt với hắn với bao nhiêu thì các đại thần càng ghét hắn bấy nhiêu…
Bản edit thuần việt hay nhấtEditor: GGTrước khi chết đi, nàng phát hiện ra người con trai nàng từng yêu đến chết đi sống lại căn bản là không hề yêu nàng, hắn chỉ lợi dụng nàng, đối xử với nàng như một con ngốc. Phát hiện ra người bạn nữ mà nàng từng xem là chí cốt, đem hết lòng tin đặt trên người cô ta, hóa ra lại là một con rắn độc, lòng lang dạ sói, căn bản là không hề có ý giúp đỡ nàng.Phát hiện ra người mà nàng căm hận nhất, người tước đi hết thảy sự tự do của nàng, giam cầm nàng lại hóa ra là người duy nhất quan tâm đến nàng, rơi lệ vì nàng...Nàng chỉ nhận ra hết thảy khi đã cận kề cái chết, những tưởng nàng sẽ chết đi trong nuối tiếc cả đời.. Nhưng ông trời lại cho nàng một cơ hội trọng sinh một lần nữa.Vậy nàng phải làm gì để thay đổi tất cả những gì đã xảy ra với nàng ở kiếp trước? nàng sẽ làm gì để những kẻ trước kia hãm hại nàng phải trả giá?…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…