Highest rank: #4 in FanfictionHãy thử tưởng tượng như này nhé. Các thành viên trong GOT7 sẽ là bạn thân, người yêu, người chồng của bạn theo cách mà các bạn muốn tưởng tượng. Bạn sẽ là nhân vật "_" (Điền tên bạn vào đây) và mình sẽ giúp bạn bay vào thế giới của GOT7. 7 câu chuyện đầu tiên sẽ là do mình tự tưởng tượng những câu chuyện của mình, về sau nếu bạn nào muốn tham gia, mình sẽ viết theo ý các bạn, BE,HE đều theo các bạn hết. Star: Im Jaebum, Mark Tuan, Wang Jackson, Park Jinyoung, Choi Youngjae, Bambam, Kim Yugyeom and "_" as you.…
Chuyện phải bắt đầu từ 17 năm trước. Vào cái ngày mưa gió bão bùng Hạ thiếu gia (Thiếu gia duy nhất nhà họ Hạ) giở trò biến thái với cô vợ Địch Tuyết xinh đẹp vừa đẹp người vừa đẹp nết của mình. Cả hai người cưới nhau chưa được ba năm vẫn chưa định có con thì ai ngờ ngay cái đêm đó vì đi quá quy định thường ngày họ lại đem tin vui về cho nhà họ Hạ và nhà họ Địch. Ngay cái ngày đầu năm đó sự kết hợp của ông bố biến thái và người mẹ xinh đẹp sau 9 tháng 10 ngày đã tạo ra Hạ Vũ đứa con đẹp trai từ trong trứng vừa nhìn khuôn mặt khôi ngô thì đủ nhận ra đó là một đứa thiên tài. Và vì đã lỡ một lần nên họ quyết định làm luôn đứa thứ hai để Hạ Vũ khỏi buồn. Và trước 3 ngày cuối cùng của năm đó, cứ ngỡ lại một lần nữa cho ra thêm một đứa con thiên tài thì có lẽ gen thuần của bố quá nhiều làm cho dự định bị lệch đi khỏi quỹ đạo. Đứa con tên Hạ Vy đó vừa đẹp gái vừa thông minh nhưng lại lưu manh và biến thái y hệt bố nó...-Hạ Vy con có thôi bắt nạt anh trai không?_ông bố trẻ Hạ Quân khóc không ra nước mắt quát con bé đang giở trò chọc phá Hạ Vũ-Baba. Con đâu dám chọc anh... Con chỉ là... Phá anh thôi_con bé cười nhe răng nhìn ba nó rồi chạy đi mất dép. Hạ Vũ nhún vai nhìn ba-Hạ Vy giống ba thật đó!_thằng con thiên tài của ông phán một câu xanh rờn rồi cũng đi mất. Ông không dám tin đây là 2 đứa con của mình, không dám tin đây là 2 đứa trẻ 7 tuổi ??..............Tác giả:Anh_Boss (Mỡ)Thể loại: hài hước, tình cảm, lãng mạn, học đừng, bạo lực (nhẹ)Mong các bạn ủng hộ cho tớ ❤️❤️…
Quỷ phi trùng sinh: Ai dám đụng đến phu quân ta鬼妃重生:谁敢动我夫君Tác giả: Hàn Vũ Hi.Edit: Uni Tađã hoànpost tại https://nhuvancac.wordpress.com/truyen/quy-phi-trong-sinh/Thể Loại: Trọng Sinh, đấu khí, ma thú.. quỷ.Văn Án:Hắn là người nàng yêu, nhưng tự tay đưa nàng giao cho nam nhân khác: "Linh Thứu, nàng yêu ta đúng không? Vậy thì gả cho hắn, giúp ta đoạt ngôi vị hoàng đế!" Hắn yêu nàng như mạng, mắt thấy ngôi vị hoàng đế liền muốn tới tay. Lại vì nàng, uống hết độc dược nàng tự tay đưa đến: "Cái kia..., ta uống thuốc, nàng có thể chờ ta ngủ mới đi được không?"Nhưng mà, tại sao khi hắn chết ở trên tay nàng, nàng rốt cục có thể được toại nguyện, nàng lại không cảm thấy hài lòng, trái tim lại như bị đao cắt?"Linh Thứu, nàng yêu trẫm chứ? Bát độc dược này nàng uống đi, cái chết của hắn, trẫm phải cho các đại thần một câu trả lời."Nàng tự giễu nở nụ cười, tiếp nhận bát dược liền uống một mạch, không phải bởi vì nàng còn yêu hắn, mà người chân chính nàng yêu đã chết.Nhưng, lại được sống lại, trở về trước lúc xuất giá.Không che giấu nữa tài hoa hơn người cùng dị năng mạnh mẽ, nàng thề muốn phản chiến, bảo vệ người nàng yêu.So dị năng? Mỗ nữ mờ mịt nở nụ cười. So ma thú? Mỗ nữ hờ hững đưa tới một đám quỷ ma thú.Muốn giết phu quân nàng? Mỗ nữ tức giận: "Ai dám đụng đến phu quân ta! Đóng cửa! Thả quỷ."---Truyện có up ảnh, các bạn không thích chớ nhảy hố... 📴🚫📴gửi từ editor…
"Look up, laugh loud, talk big, keep the color in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits." _____ Source: weibo/baidu/tianya/360doc/douban Trans: Yingie (@YunJaeDB5K) Link Ful [Part 1] https://www.wattpad.com/story/33772902-top-cmt-weibo…
"Cuộc đời này có nỗi đau nào mà tôi chưa từng nếm trải. Nhưng chỉ mỗi em là giới hạn duy nhất khiến tôi phải trở nên cùng cực thế này."Writter: manchi_Tổng tài tôi đây không để em trốn thoát => Ma limiteCongrats 200followersChiếc fic này đánh dấu cột mốc 200fls của tớ và mang tớ đến được như hiện nay.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…