Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 2: VẾT CẮT CỦA QUỶ

Ánh bình minh ngày hôm sau không mang theo sự ấm áp, nó chỉ khiến bầu không khí ở dinh thự họ Ôn thêm phần thê lương với những dải sáng nhợt nhạt xuyên qua màn sương muối.

Ôn Kỳ tỉnh dậy trên sàn nhà lạnh lẽo, toàn thân đau nhức như vừa bị hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cậu đưa bàn tay lên dụi mắt, nhưng thứ chạm vào gò má không phải là cảm giác mềm mại của da người, mà là cái gì đó khô khốc, tanh nồng.

Máu.

Máu khô đen lại trên các đầu ngón tay cậu, đóng vảy dưới kẽ móng. Ôn Kỳ kinh hoàng nhìn quanh phòng, nhưng căn phòng vẫn trống không, cửa sổ vẫn đóng chặt từ bên trong. "Chỉ là mơ thôi... chỉ là ác mộng thôi," cậu lẩm bẩm, giọng khản đặc như người vừa gào thét suốt đêm dài.

"Boong... boong... boong..."

Tiếng chuông đồng ở sảnh chính vang lên dồn dập, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sớm. Đó là tiếng chuông báo tử của dòng họ Ôn. Tim Ôn Kỳ đập liên hồi, một linh tính chẳng lành bóp nghẹt lấy cổ họng cậu. Cậu lao ra khỏi phòng, chạy dọc hành lang gỗ lim hun hút.

Tại ban công tầng hai nhìn xuống sảnh chính, tất cả thành viên trong gia tộc đã tập trung đông đủ. Họ đứng bất động như những bức tượng sáp, mắt đổ dồn về phía trần nhà cao vút. Ôn Kỳ nhìn theo hướng đó, và hơi thở của cậu lập tức đông cứng lại.

Người chú cả - Ôn Trọng, kẻ quyền lực nhất sau ông nội - đang treo lơ lửng giữa không trung. Nhưng không có sợi dây thừng nào cả. Thứ siết chặt cổ ông ta, đâm xuyên qua lớp da thịt béo tốt là một sợi xích sắt rỉ sét, những mắt xích to bản quấn vòng vèo từ xà nhà xuống như một con trăn khổng lồ đang tận hưởng con mồi.

Kinh tởm hơn, lưỡi của Ôn Trọng bị kéo dài ra, ghim chặt vào ngực bằng một mắt xích nhỏ sắc lẹm.

Đôi mắt ông ta trợn ngược, nhìn chằm chằm về phía cầu thang – nơi Ôn Kỳ đang đứng.

"Nó... chính là nó!" Bà cô ba rít lên, ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía Ôn Kỳ. "Đứa trẻ thứ 13 đã đánh thức thực thể! Nó đã giết anh cả!"

Đám đông bắt đầu xôn xao, những lời nguyền rủa và tiếng khóc than vang lên tức tưởi. Ông nội đứng ở giữa, gương mặt già nua không một chút biểu cảm, chỉ có đôi mắt đục ngầu là lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

Ông chậm rãi lấy sợi dây chuyền gia tộc ra khỏi hộp sáp.

Một tiếng thở dốc đồng loạt vang lên.

Trên sợi dây chuyền, mắt xích tượng trưng cho Ôn Trọng đã biến mất không dấu vết, để lại một khoảng trống hoác. Thay vào đó, mắt xích thứ 13 – cái mắt xích đen ngòm, sần sùi vừa mới xuất hiện đêm qua – giờ đây đã phình to ra, bao phủ lấy một phần sợi dây. Nó không còn rỉ sét mà trở nên bóng loáng, đen nhức như được tưới bằng máu tươi.

Ôn Kỳ thấy đầu mình đau nhức dữ dội. Một luồng ký ức lạ lẫm, không phải của cậu, tràn vào đại não. Cậu nhìn thấy cảnh Ôn Trọng quỳ dưới chân mình trong bóng tối, nhìn thấy chính bàn tay mình quấn sợi xích quanh cổ ông ta, và nhìn thấy một khuôn mặt quỷ dữ phản chiếu trong đôi mắt đang hấp hối của người chú.

Cậu không giết người. Nhưng "thứ đó" trong cậu đã làm.

"Nhốt nó lại!" Ông nội ra lệnh, giọng nói lạnh lùng đến mức khiến người ta gai ốc. "Nhốt nó vào hầm chứa củi. Cho đến khi chúng ta tìm được cách hiến tế nó để bù đắp mắt xích đã mất."

Hai gã bảo an lực lưỡng bước tới, khóa chặt tay Ôn Kỳ. Cậu không chống cự, vì ngay lúc đó, cậu nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cái chết: Cậu không thấy sợ hãi. Ngược lại, một cảm giác thỏa mãn kỳ quái đang lan tỏa trong lồng ngực.

Khi bị lôi đi ngang qua xác của Ôn Trọng, Ôn Kỳ thề rằng cậu đã thấy cái xác mỉm cười. Và trong thâm tâm cậu, tiếng cười khàn đặc ấy lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết:

"Đừng lo lắng, tiểu tử... Đây mới chỉ là mắt xích đầu tiên thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net