Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

dỗi

dỗi

đầu mùa thu năm nay. lịch trình của cả nhóm đặc biệt dày đặc: hàng loạt world tour vòng quanh thế giới, hàng chục lễ trao giải lớn nhỏ, biết bao nhiêu các chương trình tạp kỹ, và những buổi ghi hình kéo dài hàng tiếng đồng hồ tưởng như không có điểm dừng. áp lực từ công chúng và dư luận, những chuyến bay đêm muộn dài dằng dặc và những buổi tập luyện miệt mài đến sáng vô hình trung đã bào mòn, vắt kiệt năm cô gái, biến không gian yên ắng của căn ký túc xá như trở thành một cái lò áp suất đang chực chờ bùng nổ.

tối hôm nay, cái van an toàn của cái lò áp suất ấy cuối cùng đã chính thức bung ra và mọi thứ nổ tung. thủ phạm không ai khác chính là lee wonhee, hay đúng hơn là cơn ghen tuông ngút ngàn của lee wonhee.

nguồn cơn bắt đầu từ buổi ghi hình một show âm nhạc lớn diễn ra vào chiều cùng ngày. moka đã có một sân khấu kết hợp đặc biệt với một vị tiền bối nổi tiếng. trên sân khấu, theo đúng kịch bản của ban tổ chức, cả hai phải thực hiện rất nhiều động tác vũ đạo tương tác rất gần gũi, bao gồm nhiều cái chạm tay, ôm eo, choàng cổ, và cuối cùng là ánh mắt nhìn nhau đắm đuối dưới màn mưa pháo giấy. đến cuối màn trình diễn, nhìn thấy sự hò reo cổ vũ và phấn khích của khán giả ở phía dưới, vị tiền bối kia đã lách kịch bản, chủ động ôm thật chặt và thơm má moka mấy cái. vì không có trong kịch bản nên moka hoàn toàn bị động, nhưng vì sự chuyên nghiệp mà cô đã hưởng ứng theo, tay cũng ôm chặt lấy vị tiền bối đó rồi cười thật tươi. sau khi quan sát và biết hưởng ứng của khán giả tốt đến như vậy, thậm chí còn vượt ngoài mong đợi thì chương trình và ban tổ chức đã sắp xếp để hai người họ có thêm một số tương tác gần gũi, thân mật với nhau sau màn trình diễn.

đối với moka, đó đơn thuần là công việc, là sự chuyên nghiệp mà một idol kpop chắc chắn buộc phải có. cô dĩ nhiên không thể nói là không thích, không muốn nên không muốn trình diễn cùng vị tiền bối đó được.

còn đối với lee wonhee, người đang đứng sau cánh gà với hai má đỏ bừng, đôi mắt híp lại, cái chạm tay ấy, cái ôm eo ấy, cái thơm má ấy dài tựa như một thế kỷ.

ngay khi vừa bước chân về đến ký túc xá, wonhee không nói một lời, gương mặt bầu bĩnh, phúng phính, đáng yêu thường ngày vốn hay cười giờ đây lạnh tanh, không biểu lộ một chút cảm xúc nào. em đá phăng đôi giày thể thao vào góc tủ, đi thẳng về phòng, đóng sầm cửa lại một cách thô bạo. tiếng "rầm" vang lên khiến yunah, minju và iroha đang ngồi ăn vặt, buôn chuyện rôm rả ở phòng khách cũng phải giật mình thon thót, thầm đưa mắt ra hiệu cho nhau di tản ngay lập tức trước khi luồng sát khí ấy lan rộng.

moka đứng giữa hành lang, chiếc túi xách vẫn còn cầm trên tay. cô thở dài, trong lòng dấy lên một thứ cảm xúc gì đó rất khó tả. bất lực? bất an? lo lắng? cô cũng không biết nữa. là một người hướng nội, sâu sắc và cực kỳ nhạy cảm, moka thừa biết cái đầu của người kia đang chứa đựng những suy nghĩ gì. cô hiểu wonhee yêu mình, thương mình lắm thì mới ghen dữ dội như vậy chứ. nhưng mà nói sao nhỉ? wonhee có một cách yêu rất trẻ con. em có thể tự tin, mạnh mẽ, mãnh liệt, và đầy kiêu hãnh ở bên ngoài nhưng thực chất thẳm sâu bên trong lại là một sự bất an rất lớn trước một moka trưởng thành, điềm đạm, luôn là tâm điểm của mọi chú ý. nhưng mà không được. em còn không ra ăn uống với mọi người tức là chuyện đã nghiêm trọng và căng thẳng hơn cô nghĩ nhiều rồi. cô không được để em giận dỗi mình lâu thế được. cô phải hành động ngay thôi. cô hít thở sâu. anh ơi cố lên 1 2 1 2

cạch.

moka vặn tay nắm cửa, nhẹ nhàng bước vào phòng. căn phòng tối om, không bật đèn. wonhee đang ngồi bó gối trên chiếc ghế lười, gương mặt đang hướng ra phía cửa sổ, ngắm nhìn màn đêm seoul ngoài kia, hai tay khoanh chặt trước ngực, toàn thân như thể hiện một tín hiệu ngầm, dựng lên chiếc rào chắn vô hình cự tuyệt mọi sự tiếp cận.

"wonhee à." cô đặt túi xách xuống bàn, tiến lại gần, quỳ một bên chân xuống cạnh chiếc ghế lười rồi nhìn thẳng vào gương mặt đang xị ra của em. "em mệt à? sao vừa nãy không ra ăn với mọi người? chị lấy cho em ...?"

"không ăn. không uống. cô là ai cháu không biết cô đi ra đi. tôi không muốn thấy cái bản mặt chị lúc này" wonhee chen ngang lời người kia. em thậm chí không thèm quay đầu lại nhìn cô lấy một cái.

"sao lại tôi rồi? không cho tôi với chị nhé wonhee"

"chị không có quyền nói câu đó với tôi. chị đi mà chăm sóc cho người ta ấy. người ta vừa cao ráo, vừa hát hay, vừa nhảy đẹp, lại còn biết tương tác bùng nổ phản ứng toán học sinh học hóa học hay gì gì đó với chị trên sân khấu nữa cơ mà. trình diễn chán chê thì lôi nhau ra ôm với chả ấp, hôn với chả hít"

giọng điệu mỉa mai, cộc lốc của người kia khiến moka không nhịn được mà khẽ mỉm cười. cái tính cách bướng bỉnh, cứng đầu của đứa trẻ này mỗi khi ghen tuông trông vừa đáng ghét nhưng cũng lại vừa đáng yêu một cách kỳ lạ. moka vươn tay định vuốt lấy bờ vai đang run lên của người kia, nhưng em đã nhanh hơn một bước, dứt khoát né người sang bên cạnh.

"đừng chạm vào tôi. chị lượn đi cho nước nó trong."

sự cự tuyệt có phần thái quá này bắt đầu khiến moka thấy khó chịu. cô biết nếu không giải quyết triệt để cái tính chiếm hữu đến cực đoan và vô lý này của wonhee, đêm nay cả hai sẽ không ai có thể chợp mắt nổi. lee wonhee chứ có phải ôn dĩ phàm đâu mà khó dỗ thế không biết. dỗ dành theo kiểu thông thường, xoa đầu hay năn nỉ ỉ ôi có vẻ như đã không còn tác dụng với một lee wonhee đang bị cơn ghen làm cho mờ mắt. moka im lặng mất vài giây, cúi mặt xuống, trầm ngâm suy nghĩ một cái gì đó. một ý nghĩ táo bạo bỗng lóe lên trong đầu cô.

cần phải dùng đến biện pháp mạnh thôi. một biện pháp có thể hoàn toàn đánh sập mọi lớp phòng thủ của đứa trẻ này. moka không quỳ nữa. cô đứng thẳng dậy, bước lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực, mắt nhìn chằm chằm người kia. cô trườn lên, ngồi gọn trong lòng người đối diện, hai tay quàng vào cổ người kia:

"lee wonhee."

wonhee khựng lại, mắt chữ o mồm chữ a, đôi vai khẽ run lên, theo bản năng em liền ôm chặt lấy rồi kéo cô vào sát vào lòng mình để người kia khỏi ngã.

moka hơi cúi người xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng centimet. cô nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe đang ngỡ ngàng của em, bờ môi mím nhẹ, rồi cất giọng bằng một tông giọng trầm hơn bình thường, chậm rãi và rành rọt từng chữ:

"wonhee à, wonhee nghĩ ... em muốn tương tác gần gũi như thế với người khác lắm sao?"

em?

sự thay đổi cách xưng hô đột ngột của cô đã giáng một đòn chí mạng vào lớp phòng thủ của đứa trẻ kia. wonhee đã hoàn toàn hoảng loạn. gay. à không. gãy. gãy. gãy rồi. gãy toàn tập

"mo... moka... chị... chị vừa nói cái gì cơ?" wonhee lắp bắp, sự ngạo nghễ khi nãy giờ đây bay biến sạch sẽ, thay vào đó là gương mặt trắng sứ đã đỏ bừng đến tận mang tai.

moka không dừng lại. đã phóng lao thì phải theo lao. tuyệt chiêu kia đã tung thì cô phải tận dụng cho đến khi đối phương gãy hoàn toàn rồi mới tha. hơi thở của cô ấm áp phả vào chóp mũi em:

"em nói là, hôm nay em đi làm rất mệt. em chỉ trình diễn theo đúng kịch bản của công ty và ban tổ chức mà. vậy mà về đến nhà, wonhee không thèm hỏi em có mệt không, không ôm em, không thương em, lại còn mắng em, chửi em, quát em, dỗi em. wonhee đối xử với em như vậy... em thấy tủi thân lắm, biết không?"

wonhee hoàn toàn hỏn lọn. đầu em trống rỗng, hai tay buông thõng, toàn bộ sự bướng bỉnh cứng đầu ban nãy đã bay biến đi đâu mất. nhìn moka ở cự ly gần thế này, nghe những lời trách móc ngọt ngào kia, wonhee cảm thấy mình như một kẻ tồi tệ nhất thế giới. anh là thằng tồi. anh là thằng tồi. gục ngã vì thằng tồi. lỡ yêu phải thằng tồi. chắc pkl đã sang hàn quốc rồi lấy cảm hứng từ em mà viết nên khúc ca bi thương kia.

"thôi thôi được rồi ... em... em xin lỗi..." wonhee lí nhí.

đôi mắt to tròn ngập nước nhìn cô. "moka đừng xưng hô như thế nữa mà... em sai rồi, em không thế nữa đâu. chị còn xưng thế em... em nổ tung mất."

moka nhìn cái bộ dạng hoàn toàn đại bại, mặt đỏ như quả cà chua chín của người kia thì trong lòng thầm cười đắc thắng. cô biết mình đã thắng đậm. cô bật cười khúc khích, vươn tay nhéo mạnh vào cái má bánh bao đang nóng bừng của wonhee:

"biết sai rồi thì tốt. lần sau còn dám thái độ với chị nữa không?"

"không ạ, tuyệt đối không dám nữa! chừa rồi ạ" wonhee cuống cuồng lắc đầu, lập tức vòng hai tay ôm lấy eo người kia kéo sát lại gần. em dụi dụi đầu vào cổ cô rồi cọ cọ giống như một chú cún bự vừa phạm lỗi, giọng điệu vừa sợ hãi vừa mè nheo: "nhưng mà ... sau này ở riêng hai đứa, thỉnh thoảng moka... moka xưng "em" như thế nữa được không? nghe... nghe thích ... thích lắm í ..."

moka bật cười lớn, vỗ vỗ vào cái đầu của người kia: "còn tùy vào thái độ của em đã, lee wonhee ạ."

"thôi mà, hay chị xưng liền thế đi, em chuẩn bị tinh thần nổ tung rồi. đến đi đến đi"

"thôi được rồi. để xem wonhee có hối lỗi không đã"

"hối lỗi gì ạ? em xin lỗi mà, em trẻ con, ấu trĩ hay gì cũng được. moka đừng giận em nữa mà"

"thế wonhee dỗ em đi"

chính thức nổ tung mấy cái quần. không còn cái quần nào mà thay luôn rồi. không phải một mà có chục hay trăm wonhee cũng gãy thôi. đầu óc em trống rỗng, mọi giác quan dường như dừng hoạt động, chỉ thấy trong người lúc này là một cảm giác khó tả vô cùng. lâng lâng. liêu xiêu. xuyến xao. tuyệt vời. và cả rạo rực? wonhee khẽ nuốt nước bọt, quay mặt đi tránh ánh mắt của người đang ngồi trong lòng mình.

"wonhee không nghe em nói gì à wonhee? dỗ em đi. tại cái tội chửi em như chó lúc nãy đấy. dám xưng tôi với em à wonhee?"

wonhee tưởng mình sắp thoát xác. em vẫn quay mặt né tránh ánh nhìn của người kia:

"ôi thôi chết. chết tôi rồi. chết tôi rồi. chị làm thế là chết em rồi. em xuất hồn đây. chị làm thế là có mục đích đúng không?"

"wonhee sao vẫn xưng chị em thế wonhee? em chưa ưng nhé wonhee"

"hơn 3 tuổi không xưng chị thì xưng là gì ạ?"

"em không biết nhưng mà em không thích"

"wonhee yêu em nhất"

"ngoan"

"ngoan rồi thì sao ạ?"

"sao chăng cái gì hả wonhee? wonhee đang là người sai đấy wonhee"

"thôi mà. biết lỗi rồi."

"để em xem thái độ của wonhee như nào thì tính tiếp nhé"

wonhee cười hì hì, vùi mặt vào hõm cổ người kia mà hít lấy hít để. em nhìn chằm chằm vào mắt người kia:

"wonhee hôn em được không?"

cô không đáp mà chỉ gật đầu một cái.

em không chờ thêm một giây nào mà lập tức kéo cô vào sát lại gần, áp môi mình lên môi người kia

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net