Tác giả: Chu Ngọc Biên tập: Lãnh Vân & MDH Thể loại: Cổ đại http://macdichhoi.wordpress.com/ Độ dài: 174 chươngTình trạng bản gốc: hoànTình trạng bản edit: hoànNotes: Thật ra bộ này cũng khá nhiều nhà đăng rồi, nhưng toàn gộp mấy chục chương vào với nhau, đọc như vậy đôi khi sẽ rất bất tiện nên mình quyết định đăng lại, tách riêng từng chương để các bạn đọc dễ hơn. :)…
# Tô Yên thần cách .....rớt. #Hệ thống của cô nói, nếu muốn tìm đầy đủ hồn cách, phải thực hiện nguyện vọng của nam chủ.Kết quả là, cô bắt đầu bước trên con đường công lược nam chủ.Thiếu niên kiệt ngạo mặt mày lệ khí:"Em chỉ có thể thích một người là ta."Hoàng tử bệnh kiều ánh mắt sâu kín:"Nàng nói sẽ ở bên ta cả đời."Tà mị ảnh đế mắt đào hoa:"Tiểu Tô Yên, lại đây để anh hôn hôn."Tô Yên rối rắm, cô chỉ là muốn tìm về thần cách của mình mà thôi, như thế nào còn bị quấn lên? .....nhìn nam nhân trước mặt tầm mắt không thích hợp, lập tức sửa lại miệng, được được được, đều là vì anh, thích nhất anh!Nam chủ tay toàn là máu, từng bước tới gần, lẩm bẩm:"Em đã nói, sẽ lưu tại bên cạnh ta, vĩnh viễn sẽ không rời đi."Tô Yên nhẹ nói:"Được được được, đều nghe anh, em mang anh đi rửa sạch tay trước, đừng dọa người khác được không??"…
Cô là người thừa kế chân chính duy nhất của Tô gia_Tô Mạc Hy. Tô gia là một gia tộc lâu đời và có tầm ảnh hưởng lớn đến cả hắc đạo lẫn bạch đạo. Từ nhỏ cô đã được dạy về thủ đoạn thương trường và cách thức giết người. Kiêu hãnh đã ăn sâu vào tiềm thức của cô từ lâu. Cô là một người quyết đoán và đủ tàn nhẫn. Vẻ đẹp lai Trung_Âu mang theo nét quyến rũ chết người dễ dàng bắt lấy mọi ánh nhìn. Từ nhỏ cô đã muốn trở thành một bác sĩ tâm lý và cô đã làm được.Với lại đâu ai cấm xã hội đen không được làm bác sĩ. Khắp thế giới đều biết tiểu thư nhà họ Tô là một người phụ nữ nguy hiểm và là một bác sĩ tâm lý tài ba.Và cô đã được gia gia mình giới thiệu cho một bệnh nhân. Hắn _Lãnh Tư Mặc là gia chủ của Lãnh gia,ông trùm của giới hắc đạo.Tính tình lạnh lùng, cao ngạo. Đem lòng yêu thương(là biết ơn nhưng hiểu lầm ) một người nhưng lại bị người đó hãm hại. Tai nạn xảy ra, hắn hôn mê sâu trong một năm tỉnh dậy liền mắc chứng tự bế.Luôn tâm thần bất định, hoảng loạn không muốn ai đến gần mình. Ông nội hắn nhìn không nổi nữa liền nhắc điện thoại gọi cho người bạn già của mình nhờ giúp đỡ. (sự thật sẽ được tiết lộ trong truyện)P/s Nam 9 tự bế x Nữ 9 không bình thường…
Tóm tắt: Takemichi lại trở về quá khứ một lần nữa để cứu những người bạn của cậu. Nhưng vận mệnh của lần trở về này đang vận hành một cách kì lạ khiến cậu không thể kiểm soát được nữa.Chú ý:- Bối cảnh theo chap 204 trở về trước cho nên một số plot của tác giả từ sau chap 204 sẽ không sử dụng trong fic này (Mình sẽ dùng nếu như nó phù hợp với cốt truyện mình soạn sẵn)- Truyện theo cốt truyện gốc nhưng không phải hoàn toàn, đã thay đổi một số tình tiết và về sau sẽ càng phát triển xa cốt truyện gốc hơn- OCC- Có OC - Có yếu tố 18+ (Mình vẫn lưỡng lự về H nhưng để cảnh báo trước)- Sẽ có sai chính tả nên các bạn đọc có phát hiện thì nhắc mình để mình sửa sau, đừng cọc quá nha.- Mình viết để giải trí, tìm kiếm niềm vui nên các bạn nếu có ghé qua và để lại bình luận, ý kiến gì thì mình mang tâm thế thoải mái, vui vẻ, không toxic, tôn trọng người viết và nhân vật nhé. * Truyện mình viết và đăng trên Mangatoon từ tháng 9 năm 2021. Chỉ mới đăng trên Wattpad hồi tháng 2 năm 2022 này. Lý do sợ viết H trên Mangatoon không được nên qua đây trước. * Mình không viết theo lịch, cứ viết xong là đăng thôi, nên thời gian ra chap khá là tùm lum.Mọi người đọc truyện vui vẻ, cảm ơn vì đã ghé qua.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…