Chồng cũ của cô sau 5 năm khi ly hôn anh ta lại có sở thích bám theo cô??? "Thiên Tổng, có vẻ anh rảnh quá sao?" "Không phải, tôi rất bận." "Vậy anh tới đây làm gì?" "Đòi đồ." "Tôi nợ anh cái gì?" "Đứa nhỏ." "Nó là con tôi không phải con anh." "Nhưng tinh trùng tạo ra nó là của tôi." "Một con tinh trùng thôi mà anh cũng đòi, anh đáng làm đàn ông sao?" "Tôi không là đàn ông làm sao cô có đứa nhỏ." "Cút!!!" "Vậy cô trả đồ cho tôi rồi tôi đi." "Vậy anh muốn cái gì, cái đó tôi không có." "Em."
Tên truyện: Phố dàiTác giả: Thù VỉNam nữ chính: Cận Phù Bạch & Hướng DụThể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, duyên trời tác hợp, ngọt ngào, lãng mạn, nữ chính gia cảnh bình thường.Người dịch: Giang HạTình trạng: Đã hoàn thànhP/s: Truyện mình dịch chỉ được đăng duy nhất ở trên wattpad và wordpress của mình. Mong các bạn không reup và chuyển ver dưới bất cứ hình thức nào. Lịch đăng sẽ không có lịch cố định. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều!…
Thể loại: xuyên thư, trọng sinh, tiên hiệp, tu chân, hệ thống, niên hạ, 1×1, HEEdit: maichanĐộ dài: 93 chương+ PNTình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Tình trạng edit: HOÀN Văn án:Sách nói: văn có tranh luận, mới thật là văn hay.Vì thế, Lâm Tiêu vặn vẹo mà xuyên qua quyển sách này, bất chấp hết thảy tranh cãi "Nữ chính đùa giỡn, không xứng với nam thứ", "Nam thứ không được yêu, cầu giải cứu","Buông tha cho nam thứ", "Nam thứ mới là nam thần, tác giả không nên yêu sinh hận", cười tủm tỉm mà tiếp tục quán triệt -- hắn ngược nam thứ vô số lần, còn để nam thứ lưu luyến chờ đợi nữ chính như lúc đầu.Vì thế, trong sự oán niệm của mục bình luận sách mọc cao như núi, hắn xuyên rồi, xuyên thành... sư tôn của nam thứ.Bình luận sách gợi ý - bù đắp cho nam thứ, thương tiếc nam thứ, tiêu trừ tội nghiệt, nếu không, oán niệm của độc giả sẽ hóa thành roi da đánh ngươi.Lâm Tiêu nhìn thiếu niên tuấn lãng dương quang im lặng trước mặt - sủng thì sủng đi, dù sao năm đó vì ngược... khụ khụ nam thứ, nam chính là ai ta cũng thường xuyên quên...Nhưng mà... Nhưng mà!Cái này lúc nào lại hắc hóa tinh phân, tính cách tiêu biểu trước kia "XX, vì ngươi, đau khổ gì ta cũng có thể ăn" biến thành - "Sư tôn, vì ăn ngươi, thời điểm ta cái gì cũng có thể không ăn, liền độc ác đáng sợ đây?!"Chậm đã, đừng kéo quần ta, vi sư cảm thấy còn có thể bù đắp một chút!Tấn Giang ngân bài đề cử:Thiên chi kiêu tử gặp biến đổi lớn bị cắt cụt chân, thân nhân bằng hữu sụp đổ, vì báo thù, hắn đem chính mình ngụy trang thành phế vật chỉ dám mượn tiểu thuyết ng…
Hán Việt: Tiền nam hữu đích hôn lễTác giả: Quý Li ChiTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Chính truyện (Hoàn thành), Phiên ngoại (5/8)Editor: Giang HiNguồn: wikidichGiới thiệu:Bạn trai cũ sắp kết hôn.Tôi mang theo con trai đến dự hôn lễ cậu ấy.Đứa nhỏ này là con của cậu ấy, nhưng người đứng cạnh cậu không phải tôi...(Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của mn về lỗi chính tả, ngữ pháp, lậm qt (〃゚3゚〃))Note: Vui lòng không cmt chê nhân vật và cốt truyện trong nhà.…
Bách hợp tiểu thuyết.Tác phẩm: Đối Thủ Một Mất Một Còn, Chúng Ta Rất Xứng Đôi. Tác giả: Rau mùi nêm canh.Thể loại: Ngọt văn, nhẹ nhàng, chậm nhiệt, hiện đại, oan gia, 1×1, H scene, HE. Nhân vật chính: Lê Mộc, Ngả Hi. Nhân vật phụ: Mạc Nhiên, Phương Hi Hàm, Hồ Tiểu Uyển.Couple: Lê Mộc x Ngả Hi, Phương Hi Hàm x Mạc Nhiên.Raw: Hoàn, 83 chương + 1 phiên ngoại.Translate: QT + Google.Edit: Sun.Tiến độ: Hoàn thành. Văn Án: Lê Mộc thâm sâu biến thái khó lường vào công ty mới có rất nhiều mỹ nữ. Mục tiêu chỉ có một: Thoát ế. Có kỹ năng tán gái yếu kém. Cô Lê chưa bao giờ nghĩ sẽ kéo đối thủ một mất một còn lên giường... Giới thiệu câu chuyện: No.1 -- Đối thủ một mất một còn gặp lại tình yêu bùng cháy. No.2 -- Bất khuất tán gái không được ngược lại còn bị nhào đầu. No.3 -- Chuyện tình yêu thường ngày của chân ngắn và chân dài.***Vui lòng KHÔNG COVER truyện, xin cám ơn.…
Đam mỹ, đế vương chiếm dục công x thái y cường thụ, ngược tâm, ngược thân, sinh tử văn, có H, 1x1, HEMột người vì muốn chiếm giữ một người đến điên cuồng mà việc gì cũng có thể làm.Người kia lại chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn như chính cái tên của mình thế nhưng không thể nào thực hiện được.Kẻ ngược và người bị ngược, ai đáng thương hơn ?Dày vò về thể xác cùng sự thống khổ của tinh thần, suy cho cùng cái nào mới thực đáng sợ?Lưu ý: mình không đồng ý chuyển ver truyện !…