Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 16: XUẤT THỦ

Trên con đường quan lộ, khói bụi mịt mù hòa cùng mùi máu tanh tưởi. Nữ nhân bận y phục của tiểu thư Hầu phủ đứng trước kiệu, ánh mắt thoáng trầm ngâm nhìn về phía tên ăn mày Thiên Tam đang đứng tựa lưng nhàn nhã thoáng trong mắt một chút tia hiếu kỳ. Nhưng chỉ một chớp mắt sau, thân ảnh nàng vụt biến mất.

Nàng lao đi như một mũi tên xé gió, nhắm thẳng về phía tên Độc Nhãn.

"Oành!"

Một chưởng in thẳng lên Trảm Mã Đao, kình lực bùng nổ ép gã khổng lồ Độc Nhãn phải lùi lại ba bốn bước, để lại những vết chân lún sâu xuống mặt đất. Lúc này, cả chiến trường thất kinh. Đám hiệp khách trợn tròn mắt không hiểu tại sao một vị thiên kim tiểu thư "trói gà không chặt" lại mang kình lực ép lui cả một cường giả Nhị Trọng.

Giữa sự ngỡ ngàng của tất cả, nữ nhân từ từ đưa tay lên, lột đi lớp mặt nạ da người mỏng dính. Khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng hiện ra. Nàng chính là Yên Nhi!

Sự thật về màn tráo đổi thân phận này được giữ kín đến mức không một ai trong đoàn hay biết trừ hai vị chủ tớ bọn họ. Thế nhưng, trái với sự phấn khích của phe hộ tống, tên Độc Nhãn sau khi lấy lại thế đứng không hề tỏ ra kinh hãi. Gã nhếch mép, dùng ngón tay cái quệt đi vết máu rỉ bên khóe miệng, hắc khí trên người bỗng cuồn cuộn dâng cao hơn gấp bội.

"Tam Trọng sao..." Độc Nhãn khà khà gằn giọng, cái nhìn nham hiểm quét qua Yên Nhi: "Xem ra mục tiêu cứng hơn dự kiến, vụ này lão tử phải đòi thêm tiền rồi."

Khí tức Tam Trọng vừa bộc phát khiến không khí như đông đặc lại. Yên Nhi mặt không biến sắc, nàng lập tức dõng dạc lên tiếng trấn an toàn quân:

"Chư vị đừng hoảng! Tiểu thư đã liệu trước quan lộ sẽ có mai phục nên cố tình tráo đổi thân phận với ta. Ở con đường hẻm núi bên kia, thị vệ tinh nhuệ của Hầu phủ đã mai phục chờ sẵn! Chỉ cần chúng ta cầm cự ở đây, viện binh sẽ tới!"

Vừa dứt lời, nàng lao đi như một bóng ma. "Bụp! Bụp!" Hai chưởng vung ra, hai tên lâu la hắc y nhân lập tức vỡ nát lục phủ ngũ tạng mà bỏ mình. Nghe lời động viên, đám hiệp khách dù biết mình vừa bị biến thành mồi nhử nhưng giờ phút này cũng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, điên cuồng vung vũ khí chống trả. Diệp Tử Y sau khi được Yên Nhi giải nguy lập tức xoay người lướt tới bên cạnh Trần Thắng. Khoái đao và Tinh kiếm hợp bích, tạm thời giữ thế cân bằng với Thư Hùng Song Tuyệt.

Dưới gầm kiệu, Cẩu Oa thấy tình hình có vẻ khởi sắc liền thò đầu ra, hò hét đầy phấn khích: "Đại ca! Thấy chưa! Chúng ta lật bàn rồi! Hahaha!"

Nhưng trái với sự vui vẻ ngây thơ của thằng bé, Thiên Tam vẫn đứng dựa lưng vào cỗ xe, đôi mày khẽ nhíu lại. Ánh mắt sâu thẳm của hắn hoàn toàn bỏ qua trận chiến nảy lửa trước mặt, chỉ hướng thẳng về phía dãy núi mờ sương xa xôi ở chân trời phương Đông. Hắn khẽ thở hắt ra: "Lật bàn cái rắm... Quả nhiên là bị hố rồi."

Khác với quan lộ bằng phẳng, hẻm núi phía Đông bị kẹp giữa hai vách đá dựng đứng, che khuất cả ánh mặt trời khiến không gian lúc nào cũng âm u, lạnh lẽo. Nhóm hiệp khách thứ hai đi thành hàng dọc, cẩn trọng bảo vệ một cỗ kiệu khiêm tốn ở giữa. Bên trong kiệu, Võ Anh Nhi trong bộ đồ nha hoàn, khuôn mặt dịch dung thành Yên Nhi, đang nhắm mắt dưỡng thần. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Nàng biết, Trương Tri Huyện chắc chắn đã báo tin cho kẻ thù phục kích trên quan lộ. Nàng dùng cỗ kiệu lộng lẫy và Yên Nhi làm mồi nhử thu hút toàn bộ hỏa lực, còn mình bình yên vô sự đi đường tắt. Một nước cờ "Ve sầu thoát xác" đánh lừa tất cả.

Đột nhiên, tiếng vó ngựa của đội hộ tống im bặt. Không phải họ tự dừng lại, mà là không gian xung quanh bỗng chốc trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức những con chiến mã đang khỏe mạnh đồng loạt ngã khuỵu xuống đất, sùi bọt mép.

"Có chuyện gì vậy?!" Một vị hiệp khách la lớn, rút kiếm ra nhưng kinh hoàng nhận thấy chân khí trong cơ thể mình không thể vận chuyển được, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Từ trên cao, những lá cờ đen cắm ẩn khuất quanh vách đá bỗng bùng cháy bằng một thứ ngọn lửa màu lục nhạt. Không gian vặn vẹo, méo mó. Một màn khói mờ kỳ lạ cách ly toàn bộ hẻm núi với thế giới bên ngoài. Anh Nhi giật thót mình, vội vã vén rèm bước ra. Nụ cười đắc ý trên môi nàng đông cứng lại, thay vào đó là sự sợ hãi tột cùng. Nàng tận mắt chứng kiến những vị hiệp khách đi theo mình, những người còn chưa kịp vung vũ khí, cơ thể bỗng nhiên phồng rộp lên... rồi "Bùm!"... Nổ tung thành những đám huyết vụ trong rất rợn người.

Tiếng gào thét thảm thiết vang vọng khắp hẻm núi nhưng tuyệt nhiên không một âm thanh nào lọt ra ngoài màn khói kia. Từ trong sương máu mù mịt, một nam tử vận áo choàng xám tro, khuôn mặt nhợt nhạt như xác chết thong thả bước ra. Hắn vỗ tay bình bịch, giọng nói âm vang mang theo sự mỉa mai tột độ:

"Tiểu thư Võ Hầu Phủ quả nhiên thông minh. Kế sách tráo người này suýt chút nữa làm ta cảm động. Đáng tiếc, cha cô là một con cáo già lão luyện, nhưng cô... chẳng qua chỉ là một con tiểu hồ ly tinh ranh mà thôi."

"Oành!"

Chưa kịp để Anh Nhi phản ứng, một bàn tay gầy guộc từ bên hông đã xuyên thủng vách kiệu gỗ cứng như đậu phụ, nhắm thẳng tới cái cổ trắng ngần của nàng mà bóp chặt. Chân khí cuồng bạo lôi tuột nàng ra khỏi xe.

Chủ nhân của bàn tay này cũng là một nam tử gầy gò, làn da nhợt nhạt không khác tên mặc áo xám là mấy. Điểm duy nhất phân biệt là hắn khoác một chiếc áo choàng đen sẫm rách rưới kỳ lạ.

Trên giang hồ, những kẻ lăn lộn vùng biên giới không ai là không biết đến hai bóng ma này: Hôi Cẩu và Hắc Cẩu. Song Sát Cẩu khét tiếng tàn bạo, thực lực của chúng còn vượt xa Độc Nhãn và Thư Hùng Song Tuyệt cộng lại!

Hắc Cẩu, kẻ đang siết cổ Anh Nhi, nhe hàm răng ố vàng gầm gừ: "Bọn ta được lệnh đợi cô ở đây từ lâu rồi. Cấp trên đoán cô sẽ đa nghi mà chọn con đường này, nhưng không ngờ cô lại ngoan ngoãn tự đâm đầu vào rọ thật. Hahaha..."

Nói rồi, hắn vung tay quăng Anh Nhi xuống nền đất đá lởm chởm như quăng một bịch rác không thương tiếc. Hôi Cẩu bước đến, những giọt sương máu từ đám hiệp khách vừa chết nổ lấm tấm trên bộ đồ xám tro của hắn. Hắn chầm chậm ngồi xổm xuống, dùng mũi kiếm nâng cằm Anh Nhi lên, nhìn sâu vào đôi mắt quật cường của nàng:

"Tiểu thư có vẻ không sợ chết nhỉ? Phải biết rằng, một kẻ không có chút tu vi nào như cô, trong mắt bọn ta bây giờ chẳng khác nào một con kiến hôi."

Anh Nhi nghiến răng, mạnh bạo hất mặt ra khỏi mũi kiếm, nặn ra một nụ cười nhạt đầy khinh bỉ:

"Haha... Đừng vội đắc ý. Đừng tưởng ta không biết ý đồ của kẻ đứng sau các ngươi. So với một 'Anh Nhi' đã chết, thì một Anh Nhi còn sống sẽ là quân cờ hữu hiệu hơn vạn lần để uy hiếp cha ta. Các ngươi có thể giết hết những người này, nhưng tuyệt đối... sẽ không dám giết ta."

Cả Hắc Cẩu và Hôi Cẩu bỗng ngẩn ra một thoáng. Khả năng đọc vị tình thế và giữ bình tĩnh của cô gái yếu ớt này quả thực vượt xa dự tính của chúng. Nhưng rồi, hai tên quái vật lại đưa mắt nhìn nhau, và bật cười những tràng điên dại.

"Haha! Thông minh lắm, đúng là mang dòng máu kiêu ngạo của nhà họ Võ!" Hôi Cẩu tiến lại gần, ghé cái miệng đầy mùi máu sát vào tai nàng thì thầm bằng giọng tàn độc nhất: "Nhưng tiếc thay... Cấp trên của bọn ta không chỉ muốn dùng cô để nắm thóp Võ gia, mà ngài ấy còn muốn lấy luôn cái mạng của con nha hoàn kia cùng toàn bộ đám thiên tài ngu ngốc đi theo cô. Giờ này, bên đường quan lộ, chắc chắn bọn chúng đã cùng nhau bước xuống suối vàng rồi."

Sắc mặt Anh Nhi trắng bệch. Trái tim nàng như bị bóp nghẹt. Sự tự tin cuối cùng đã vỡ vụn.

Tại con đường quan lộ, tình thế quả nhiên đang diễn ra đúng như lời nguyền rủa của Song Sát Cẩu.

"Ầm! Ầm! Ầm!"

Những cú đấm mang theo chân khí của Yên Nhi va chạm liên tiếp vào thanh Trảm Mã Đao của Độc Nhãn. Mỗi lần va chạm là mặt đất dưới chân nứt toác, kình phong quét ngang làm bật gốc những cái cây nhỏ xung quanh. Tuy nhiên độc nhãn thực sự là một tay lão luyện. Với tu vi rõ ràng là thua thiệt hơn Yên Nhi nhưng gã vung cây đao nặng nề kia như rồng bay phượng múa, lấy nhu chế cương, hóa giải sạch sẽ lực đạo của Yên Nhi.

"Binh!"

Ở một góc khác, âm thanh trầm đục vang lên. Tinh Kiếm Trần Thắng bị nam sát thủ trong Thư Hùng Song Tuyệt tung một cước trúng ngực, bay thẳng ra xa, đâm sầm vào gốc cây cổ thụ.

"Khục..." Trần Thắng phun ra một búng máu đen, mái tóc vốn búi cao gọn gàng giờ rũ rượi, ánh mắt tràn ngập vẻ không cam lòng: "Nghe đồn Thư Hùng Song Tuyệt liên thủ có thể sát phạt Nhị Trọng vô địch thủ... Không ngờ... lại khó chơi đến thế!" Hắn run rẩy chống kiếm định đứng dậy, nhưng một luồng sát khí lạnh lẽo đã khóa chặt lấy yết hầu hắn.

Ngay sau đó, Diệp Tử Y cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Thanh đao của nàng biến hóa khôn lường nhưng trước sự phối hợp âm dương nhịp nhàng, kẻ công người thủ của hai sát thủ, nàng lập tức bị vây khốn. Một đường kiếm lướt qua vai nàng, máu tươi thắm đỏ vai áo bạch y. Diệp Tử Y loạng choạng lùi lại, hơi thở dồn dập.

Đám hắc y nhân lúc này đã tàn sát gần hết những hiệp khách yếu hơn, bắt đầu khép chặt vòng vây. Ánh mắt chúng nhìn mười người còn thoi thóp ở giữa như nhìn những cái xác không hồn.

Cẩu Oa trốn dưới kiệu run cầm cập, nó nắm chặt gấu quần Thiên Tam kéo mạnh: "Đại ca... chúng ta chạy đi, em thấy đám hắc y nhân kia bắt đầu tràn qua phía mình rồi!"

Thiên Tam không chạy. Hắn chậm rãi tháo bầu hồ lô rượu ra, uống một hơi thật dài rồi thản nhiên vứt chiếc bầu sang một bên cho Cẩu Oa: "Giữ nó giúp ta một lúc."

"Kết thúc rồi." Nam sát thủ trong bộ Thư Hùng Song Tuyệt lạnh lùng lên tiếng, thanh kiếm trong tay hắn rung lên bần bật, vung lên cao chuẩn bị tung ra đòn trảm thủ kết liễu Trần Thắng.

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc đó, một giọng nói lười biếng, có chút ngái ngủ lại cất lên phá vỡ bầu không khí tử vong:

"Này... các vị đại hiệp, giết nhau thì cũng phải cho người ta uống nốt ngụm rượu đã chứ. Ồn ào quá, làm tên hầu của ta không ngủ tiếp được rồi này."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net