Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 25: CHIẾN THẦN LỮ BỐ

Nhìn thấy thanh thần binh cắm ngập xuống lòng đường, mang theo sự hủy diệt tàn khốc, vị tuyệt thế mỹ nhân khẽ thở dài, nhắm nghiền đôi mắt phượng. Tình cảnh máu thịt bầy nhầy trước mắt, nàng thực sự không nỡ nhìn.

Từ phía cuối con phố, tiếng bước chân nặng nề vang lên, mỗi nhịp giẫm xuống đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển. Một thân ảnh vĩ ngạn chậm rãi tiến lại gần.

Kẻ đó cao tới chín thước, thân khoác Hắc Kim Xích Giáp uy dũng, đầu đội Trĩ Vĩ Kim Quan với hai chiếc lông trĩ dài rủ xuống tận vai. Khuôn mặt hắn góc cạnh như được tạc từ đá tảng, đôi mày lưỡi mác xếch ngược mang theo khí phách ngạo thị thiên hạ. Một nguồn kình khí khủng khiếp từ hắn tỏa ra, cuồn cuộn như sóng thần, ép vạn vật xung quanh phải cúi đầu, khiến những người dân thường còn sót lại trên phố gần như nghẹt thở, gục ngã xuống đất.

Hắn mang theo một bộ dạng hung thần ác sát đi về phía mỹ nhân. Khi đi ngang qua, hắn khẽ liếc mắt sang nhìn Hạ Trường Thanh đang nằm thoi thóp trong vũng máu, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh miệt tột cùng, tựa như đang nhìn một con rệp vừa bị mình vô tình giẫm phải.

Sau đó, đôi mắt mang huyết quang sắc lẹm của hắn ngước lên lầu hai Xuân Tiêu Các, dán chặt vào nam nhân mặc bạch y. Chỉ với một ánh nhìn đó, không gian xung quanh Thiên Tam như bị rút cạn không khí. Một cỗ áp lực tựa thái sơn áp đỉnh giáng thẳng xuống linh hồn và thể xác hắn. Đây là lần đầu tiên Thiên Tam cảm thấy chấn kinh đến thế. Với thân thể của hắn hiện tại, kình lực của đối phương chỉ cần khẽ miết qua cũng đủ khiến hắn tan xương nát thịt.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, "Vút! Vút! Vút!"

Hàng chục bóng đen như quỷ mị từ mọi ngóc ngách đồng loạt xuất hiện, dàn hàng trên khắp các mái ngói xung quanh tửu lâu. Ám Vệ của Hầu phủ cung nương hết cỡ, đao kiếm tuốt trần, sát khí tỏa ra sẵn sàng nghênh địch.

Cùng lúc đó, Võ Nguyên như một mũi tên xanh sẫm lao xé gió tới, chắn ngang giữa lầu hai và tên hung thần kia. Vị Tông Sư bạo phát toàn bộ chân khí Lục Trọng đỉnh phong, gồng mình tạo thành một bức tường khí kình chống đỡ cỗ sát khí cuồn cuộn. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm cả lưng áo cẩm bào của Võ Nguyên. So với kình lực của kẻ trước mặt, lão quả thật có phần thua thiệt. Võ Nguyên ngước mắt nhìn bóng người vĩ ngạn kia, rồi lại nhìn thanh thần binh đang tỏa ra hung uy, giọng nói của vị Tông sư run rẩy, khàn đặc vì kinh hãi tột độ: "Kích dài một trượng hai... Lưỡi phác như hình bán nguyệt... Đây là Phương Thiên Họa Kích! Ngài... Ngài là Lữ Ôn Hầu của Đại Hán... Chiến Thần Lữ Bố?!"

Bốn chữ "Chiến Thần Lữ Bố" vừa thốt ra, toàn bộ không gian xung quanh như bị đóng băng tuyệt đối. Tất cả những ai am hiểu chuyện thiên hạ đều rùng mình ớn lạnh. Đây là nhân vật huyền thoại đã dùng vũ lực tuyệt đối thống nhất Thảo Nguyên, từng được Hán đế lưu danh phong cho chức Ôn Hầu. Chiến công của hắn kinh diễm thiên hạ, là một trong những tồn tại đứng trên đỉnh cao nhất, sừng sững nhìn xuống Cửu Châu!

Lữ Bố hừ lạnh một tiếng, sát cơ trong mắt không hề giảm bớt. Hắn sải bước đi đến, một tay nắm lấy cán Phương Thiên Họa Kích. Hắn không vội rút lên, chỉ nhàn nhạt đánh giá lão giả đang đứng chắn phía trước:

"Không hổ danh là Võ Quân Hầu của Đại Càn. Nghe danh đã lâu, nay mới được gặp. Phản ứng... cũng coi như không tệ."

Dù được khen ngợi, nhưng sắc mặt Võ Nguyên lại cực kỳ khó coi. Lão cắn răng, trầm giọng lên tiếng: "Ôn Hầu đại giá quang lâm, không biết có ý đồ gì? Dù sao đây cũng là địa phận của Đại Càn, ngài ra tay tàn độc giữa chốn đông người như vậy, nếu ép bổn hầu phải xuất thủ... e là sẽ châm ngòi chiến hỏa, ảnh hưởng nghiêm trọng đến bang giao giữa Đại Càn và Đại Hán!"

Võ Nguyên khéo léo dùng hai chữ "bang giao" để tạo áp lực chính trị, hy vọng thân phận của Đại Càn Hoàng Triều có thể khiến kẻ cuồng ngạo này kiêng dè.

Thế nhưng:
"Bang giao hai nước?"

Nói xong bốn chữ này, Lữ Bố bật cười lớn. Tiếng cười của hắn vang vọng mang theo nội lực chấn động màng nhĩ mọi người. Ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên bễ nghễ, khóe môi nhếch lên mang theo vài phần giảo hoạt, sâu cay của một kẻ đã nhìn thấu toàn bộ thế cục Cửu Châu:

"Võ Nguyên à Võ Nguyên, ngươi định lấy hoàng đế Đại Càn ra để dọa ta sao? Đáng tiếc, bàn tính của ngươi đánh sai rồi. Bổn hầu sớm đã treo ấn từ quan, dứt áo rời khỏi triều đình họ Lưu. Ta hiện tại chỉ là một tên lính đánh thuê tự do trên thảo nguyên, chẳng còn dính dáng nửa điểm đến Đại Hán. Hôm nay, cho dù Phương Thiên Họa Kích của ta có xuyên thủng yết hầu của vị Quân Hầu Đại Càn là ngươi, hoàng đế của các ngươi lấy cái cớ gì để hưng sư vấn tội Đại Hán? Bắt một tên thảo khấu vô danh để bồi mạng sao?"

Lời nói sắc như dao của Lữ Bố khiến Võ Nguyên toát mồ hôi hột. Gã Chiến Thần này không hề ngu ngốc, hắn tính toán đường đi nước bước quá sức chuẩn xác, trực tiếp tước bỏ hoàn toàn tấm bình phong chính trị mà Võ Nguyên vừa giương lên. Ánh mắt Lữ Bố lóe lên huyết quang tàn bạo, kình lực bạo phát khiến cây họa kích rít gào: "Ở nơi có Lữ Bố ta, Phương Thiên Họa Kích chính là quy củ! Lục Trọng tu vi của ngươi ở trước mặt phàm nhân thì ghê gớm, nhưng trong mắt ta, cũng chỉ như kiến hôi cản đường. Ta muốn giết người, Đại Càn các ngươi... cản được sao?!"

Trong lúc hai bên giương cung bạt kiếm, một trận huyết chiến nghiêng về thế tàn sát chuẩn bị nổ ra, mọi người trong tửu lâu đều bỏ chạy tán loạn, kêu khóc vang trời. Đám đông xung quanh cũng không ai dám nán lại thêm một giây.

Thế nhưng...

"Chàng bị điên à?!"

Một giọng nói trong trẻo, mang theo sự bực tức vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt đang căng như dây đàn.

Lữ Bố đang tỏa ra ma uy lẫm liệt, nghe thấy giọng nói này liền vội vã quay sang phía Điêu Thuyền. Khuôn mặt hung thần dịu lại, hắn khẽ đưa tay ra, giọng trầm ấm đi vạn phần: "Thuyền nhi, nàng lùi lại, đừng can thiệp chuyện của nam nhân. Để ta giải quyết đám chướng mắt này rồi..."

"Nam nhân cái gì mà nam nhân!"

Điêu Thuyền giậm bình bịch đôi chân ngọc ngà xuống đất, không thèm nể nang mặt mũi của vị Chiến Thần, chỉ thẳng tay vào mặt hắn mắng xối xả: "Thiếp đã bảo là muốn đi dạo một mình cho khuây khỏa! Lũ người dưới kia trêu ghẹo thiếp, chính là vị tiểu ca áo trắng trên lầu đã ra tay trượng nghĩa giải vây! Chàng thì hay rồi, không thèm hỏi xanh đỏ đen trắng đã ném kích giết người, lại còn bạo phát sát khí định đánh cả ân nhân của thiếp! Cái đồ hữu dũng vô mưu, bạo lực máu lạnh! Thiếp ghét chàng!"

Nói xong, Điêu Thuyền giận dỗi quay ngoắt người, bóng dáng yểu điệu thướt tha cứ thế đi thẳng một nước, tuyệt nhiên không thèm ngoái đầu nhìn lại. Cảnh tượng tiếp theo diễn ra khiến Thiên Tam, Võ Nguyên, đám Ám Vệ trên mái nhà và tất cả những ai còn tỉnh táo trên con phố phải trố mắt, hàm dưới rớt hẳn xuống đất. Cỗ sát khí hủy thiên diệt địa, cái khí phách ngạo thị quần hùng vừa nãy bay biến không còn một dấu vết. Vị Ôn Hầu uy chấn Cửu Châu, kẻ vừa dõng dạc tuyên bố "ta là quy củ", bỗng chốc rụt cổ lại.

Hắn luống cuống vươn tay rút "phập" thanh Phương Thiên Họa Kích lên, vác trên vai rồi vội vã chạy lon ton đuổi theo bóng lưng mỹ nhân. Cái miệng to lớn vừa quát nạt Tông Sư giờ đây lại lắp bắp năn nỉ ỉ ôi: "Thuyền nhi! Thuyền nhi! Ta sai rồi! Nàng đừng đi nhanh thế kẻo vấp ngã! Ta cứ tưởng bọn chúng bắt nạt nàng nên mới nóng nảy... Trượng phu không cãi lời thê tử, nàng muốn mua gì ta mua hết cho nàng, nàng đánh ta cũng được, nhưng đừng giận nữa mà..."

Hai bóng người, một thướt tha kiều diễm đi trước, một gã khổng lồ xách kích chạy lóc cóc theo sau không ngừng xin lỗi. Cứ thế, họ xa dần rồi khuất sau góc phố, để lại một bãi chiến trường hoang tàn, một cái hố sâu hoắm nứt toác, và những con người vẫn hóa đá chưa thể hoàn hồn sau cơn ác mộng. Gió thổi qua con phố vắng lặng. Khói bụi dần tan.

Võ Nguyên thở hắt ra một hơi dài tựa như vừa trút được ngọn núi Thái Sơn khỏi lồng ngực. Hai chân vị Hầu gia lảo đảo suýt ngã quỵ. Lão khó nhọc quay mặt lại, nhìn lên lầu hai nơi Thiên Tam cũng đang đưa tay áo lên chùi mồ hôi lạnh trên trán.

Cả hai người nhìn nhau... hoàn toàn cạn lời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net