Tác giả: Chu NữTruyện 107 chương hoànThân là sủng phi nhất định phải thân kiều thể nhu, giọng nói thánh thót.Thân là sủng phi nhất định phải phòng âm phòng mưu, chống chọi đả kích.Thân là sủng phi nhất định phải kiêu ngạo ương ngạnh, trèo lên Hoàng Đế.Một khi có người trêu chọc sủng phi.Như vậy...Ha ha -[Tinh! Hoàng Đế cùng ngài lần đầu mây mưa, điểm mị lực +30. Đánh giá hữu nghị: thân ái, bạn không thuần khiết nha ~[ beep --]]"Cút!" Cô gái xoa thắt lưng, nghiến răng nghiến lợi.Ps: đây là câu chuyện về một thiếu nữ đáng thương bị ném lên con đường mị hoặc quân chủ.…
Toàn bộ tình tiết truyện chỉ là hư cấu và được tác giả viết ra trong lúc rảnh rỗi nên sẽ không có ngày đăng chương cụ thể. Truyện nhẹ nhàng đáng yêu, vì thiết lập ABO nên có thể sẽ OCC một xíu, hầu như không có drama. Mong mọi người có thể đọc truyện với tâm lý giải trí thoải mái. Iuuu___Từ ngày Pete phân hoá muộn thành O cũng chẳng thấy cơ thể so với lúc trước ngoài mềm dẻo hơn thì có gì thay đổi. Cho tới một ngày nọ...Vegas : " Pete, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em, nghe nói sau khi đánh dấu Pheromone sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Omega đấy. " Pete kiềm lại cảm giác khó chịu khi tách khỏi Vegas, sắc mặt trắng bệch đem gối ném vào mặt hắn: " Chịu cái cức. Mày cút đi, tao không muốn thấy mặt mày nữa." Vegas nghe lời bước ra ngoài. Vừa mới đóng cửa, trong phòng liền truyền tới tiếng vật nặng rơi xuống đất. ...5 phút sau, Pete cuộn người trong lòng Vegas mặc cho hắn xoa cục u to chà bá trên trán. Vegas càng xoa càng cau mày: " Sao em lại cứng đầu vậy hả? Muốn pheromone của tôi thì nói chứ giả bộ từ chối đéo gì, giờ tự mình hại mình rồi thấy không?" Pete nghẹn họng, càng nghẹn càng tức, cuối cùng oa một cái khóc tê tâm liệt phế : " Mày-mày to tiếng với tao !! Tao thế này không phải do mày à? T-tao đã đau như vậy rồi, còn bị khó chịu vì cái pheromone chết tiệt này. V-Vậy..vậy mà mày còn mắng tao?" Vegas: "..."_______…
Nguyên tác: Nguỵ Cung Kinh MộngThể loại: Cung đấu, Nữ giả nam, Cực sủng, Hài, HESố chương: 133Nguồn: Cung Quảng HằngVăn án: "Giường của đế vương, sao có thể để mặc ai muốn ngủ thì ngủ?Huống chi kẻ đó còn là một tên đại gian thần, luôn muốn giết vua đoạt vị.Khó xử hơn là, mình lại là một hoàng tử giả, công chúa thật.Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân đừng mở miệng vàng, tránh việc cứ dăm ba bữa lại nhắc: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt, Hoàng đế ngài nên băng hà đi!"Hoàng đế giả như nàng thà vứt bỏ ngôi vị Hoàng đế phiêu bạt chân trời.Cái gì? Long sàng hắn muốn nằm, mà người ngủ trên long sàng hắn cũng muốn....?!p/s: Nam chủ tuy nham hiểm, nhưng rất cuồng và yêu vợ :))…
Tên truyện: Không cẩn thận nuôi phải nam chính.Tác giả: Hà Vũ.Cre bìa: Bủm Bủm.Thể loại: xuyên thư, đam mỹ, chủ thụ, giả tưởng dị giới, 1x1, âm hiểm giả ngây thơ công x ôn hoà ngại rắc rối thụ, HE, hỗ sủng.Văn án:Lạc Viêm Chi không ngờ cái việc chỉ xảy ra trong tiểu thuyết lại xảy đến với mình. Chỉ một lần nằm ngủ quên trong phòng tắm thế mà có thế xuyên sách được!!!Thôi được rồi, nếu đã như vậy cậu sẽ cố gắng sống hoà bình, tránh xa chiến tranh, tránh xa nam chính.Thế nhưng một ngày, cậu nhóc mà Lạc Viêm Chi nuôi nấng đột nhiên thốt ra một câu."Thực ra tên thật của em là Bạch Cẩm Thành."Hả?!"Hơn nữa, bây giờ em rất muốn đè anh."HẢ?!…
Tác phẩm: Lão bà kết hôn sao?Tên khác: Vợ, kết hôn nha?Thị giác tác phẩm: Hỗ côngĐộ dài: 92 chương + 12 phiên ngoạiCp chính: Ôn Ninh x Cố Trì Khê |Cp phụ: Hà Du x Cố Cẩn Nhan…
Tác giả: AngelinaThể loại: Đam mỹ, Vườn trường, hiện đạiĐôi lời nhắn nhủ:https://youtube.com/@vanlyphihoa9743?si=YkeFehyYZTHLhrEyBạn nào rảnh thì ghé thăm kênh Youtube của mình nha ^_^Tôi thích truyện này! Thích từ cái tên.Tôi chưa từng biết đến tác phẩm này tồn tại cho đến khi tình cờ xem phim "Like love". Ban đầu tôi chỉ nghĩ rằng đó là một bộ phim khá dễ thương, không nặng nề áp lực từ xã hội như rất nhiều phim về lgtb nổi tiếng khác. Rồi tôi đọc được một comment nói đây là phim chuyển thể từ tiểu thuyết đam mỹ. Và cái tên của tiểu thuyết này khiến tôi không thể nào thờ ơ được.Chỉ một câu ngắn ngủi lại khiến cho tâm tình run rẩy. Bởi tôi chợt nhận ra bản thân vẫn luôn ao ước có ai đó sẽ nói câu ấy với mình. Tất nhiên chỉ là trong suy nghĩ mà thôi. Bởi vì tôi không có sự can đảm của Mạch Đinh cũng không tin tưởng ngoài đời sẽ tồn tại người như An Tử Yến.Nhưng mà có sao đâu. Con người vốn tồn tại trong hai thế giới là "hiện thực" và "mộng ảo". "Hiện thực" là nơi chúng ta giãy giụa sinh tồn. "Mộng ảo" là nơi chúng ta tìm kiếm niềm vui. Cho nên tôi rất mãn nguyện khi đọc tác phẩm này.…