Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 1: TRO TÀN CỦA PHÉP MÀU


Bóng tối bao trùm lấy căn phòng nhỏ tại quận Nerima như một tấm liệm đen đặc.Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng bụi trần rơi rụng trên sàn gỗ lạnh lẽo.


Năm nay, Nobi Nobita đã bước sang tuổi 17. Ở cái tuổi mà thanh xuân đáng lẽ phải là những thước phim rực rỡ sắc màu của hoài bão, thì đối với cậu, "tương lai" chỉ là một khái niệm xa xỉ phẩm.


Đôi mắt sau lớp kính cận dày cộm nhìn vô hồn lên trần nhà, nơi những mảng màu của ký ức đang dần bong tróc, nhường chỗ cho thực tại xám xịt.


Cậu liếc về phía góc phòng.


Chiếc ngăn kéo bàn học vẫn nằm đó, im lìm như một ngôi mộ cổ. Suốt một năm qua, nó chưa từng mở ra thêm một lần nào nữa.


"Rầm!"


Một cú đá vô định của Nobita khiến ngăn kéo văng ra sàn, trống rỗng. Không có ánh sáng xanh huyền ảo, không có đường hầm thời gian nối liền những giấc mơ.


Chỉ còn lại lớp bụi bặm và những mẩu bút chì gãy vụn—những tàn tích của một thời đại đã mất.Doraemon đã thực sự ra đi.


Phép màu đã kết thúc vào đêm qua khi cậu nghe thấy tiếng cánh cửa không gian đóng lại lần cuối cùng.


Trên bàn chỉ còn sót lại một tờ giấy nhắn lạnh lẽo:


"Tự đứng trên đôi chân mình nhé, Nobita."


Doraemon trở về thế kỷ 22 ngay khi Nobita bước chân vào lớp 11, để lại một khoảng không vĩnh hằng.


Không còn bảo bối, không còn sự che chở, Nobita bị ném trả lại thực tại với thân phận là kẻ yếu ớt nhất trong chuỗi thức ăn của "hệ sinh thái" học đường.


Cậu đưa bàn tay gầy gò chạm vào đáy gỗ lạnh lẽo, lặng lẽ nuốt trôi sự thật rằng người bạn duy nhất đã rời bỏ mình.


Nobita lầm lũi khoác lên mình bộ đồng phục của trường trung học Nerima.


Chiếc cravat thắt lỏng lẻo như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy sự tự tôn cuối cùng.Gương mặt cậu hốc hác, đôi mắt chứa đựng một nỗi mệt mỏi thâm căn cố đế.


Cậu bước xuống lầu, bóng dáng mảnh khảnh như một linh hồn lạc lối, không một lời chào mẹ, cứ thế lầm lũi bước ra phố như một bóng ma.


Tại trường Nerima lúc này, ứng dụng FLARE đã trở thành một thứ "tôn giáo" mới.Đó là nơi sức mạnh và địa vị được đong đếm bằng lượt xem và sự tàn bạo trực tuyến.


"Nhìn xem, 'bao cát' của chúng ta tới rồi kìa!"


Tiếng cười ré lên của Suneo vang động cả hành lang.


Hắn không còn là gã công tử bột nhút nhát ngày xưa.


Suneo của tuổi 17 là một tay chơi sành sỏi, tay cầm chiếc điện thoại đời mới nhất, ống kính camera lia thẳng vào gương mặt tái nhợt của Nobita để thực hiện buổi livestream định kỳ.


Nobita cúi thấp đầu, cam chịu từng lời châm chọc cay nghiệt.


Suốt giờ ra chơi, Nobita bị đám thuộc hạ của Jaian dồn vào góc tối của nhà vệ sinh, bắt cậu quỳ dưới sàn để làm bệ gác chân cho chúng.


Cậu cắn chặt môi đến mức bật máu, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay để tìm kiếm chút tỉnh táo giữa cơn nhục nhã. Sự cam chịu của Nobita đã trở thành một thứ bản năng đáng sợ.


Đỉnh điểm của sự tan vỡ diễn ra vào giờ nghỉ trưa trên sân thượng trường học lộng gió.


Nobita tìm thấy Shizuka đang đứng cạnh Dekisugi—thủ lĩnh của liên minh "Thiên Nhãn" đầy quyền lực trên FLARE.


Nobita tiến lại gần, bàn tay run rẩy nắm chặt túi bánh nhỏ mà cậu đã nhịn ăn sáng cả tuần để mua, hy vọng gợi lại chút kỷ niệm xưa cũ.


"Shizuka... tớ... tớ có mua loại bánh cậu thích..."


Shizuka quay lại.


Nhưng đôi mắt cô nhìn Nobita không còn một chút ấm áp nào, chỉ còn sự ghê tởm đặc quánh.

Cô không nhìn vào túi bánh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào những vết bẩn nhếch nhác trên áo đồng phục của cậu.


"Nobita, tớ đã nói bao nhiêu lần rồi? Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tớ với bộ dạng này nữa!""Nhưng chúng ta là bạn mà... từ nhỏ tới giờ..." – Giọng Nobita nghẹn lại."Bạn?"


 Shizuka bật cười lạnh lẽo.


"Đó là chuyện của những đứa trẻ lên 10. Bây giờ chúng ta đều đã 17 tuổi rồi, Nobita. Nhìn lại mình đi! Cậu không có tiền đồ, thậm chí đến cả việc tự bảo vệ mình cậu cũng không làm được. Ở bên cạnh cậu chỉ khiến tớ thấy xấu hổ với bạn bè."


Dekisugi bước tới, vòng tay qua eo Shizuka đầy chiếm hữu. Hắn liếc nhìn Nobita bằng nửa con mắt, khinh miệt:


"Nghe rõ chưa? Shizuka giờ thuộc về thế giới của FLARE, thế giới của những kẻ mạnh. Loại rác rưởi như cậu không có tư cách đứng chung một bầu không khí với cô ấy."


Shizuka dứt khoát hất tay Nobita ra, khiến túi bánh rơi xuống đất, vỡ nát tan tành dưới gót giày của cô. 


"Đừng bao giờ bám theo tớ nữa. Cậu làm tớ thấy phát nôn."


Chiều tối hôm đó, dưới gầm cầu vượt Shinjuku mờ ảo ánh đèn neon đỏ quạch, Jaian bắt đầu buổi livestream đặc biệt.


"Chào mừng 50.000 anh em đang xem trên FLARE!" – Jaian hét lớn, tiếng thông báo tiền "donate" vang lên liên tục.


"1 Token bằng 5 Đô! Anh em hãy nhìn xem cảnh tao dẫm nát đôi kính của thằng phế vật này nhé!"


Hắn thô bạo túm tóc Nobita, ép gương mặt cậu vào sát ống kính.


Trên màn hình, các dòng bình luận nhảy lên điên cuồng.


Nobita bàng hoàng thấy một biểu tượng rực rỡ hiện lên:


[Shizuka_Minamoto đã gửi một Trái tim]. Cô ấy đang theo dõi, và cô ấy đang tán thưởng cho sự tàn độc này.


"RẮC!"


Cú đấm của Jaian khiến chiếc kính cận vỡ tan.


Một mảnh kính găm sâu vào gò má Nobita, máu tươi trào ra, nóng hổi hòa cùng nước mưa lạnh lẽo. Nobita nằm gục dưới đất, đón nhận những cú đá tàn nhẫn vào mạng sườn.


Nhưng trong bóng tối của cơn đau, một thứ gì đó đã thức tỉnh.


Nobita nhìn qua khe mắt sưng húp, thấy hình ảnh Shizuka đang mỉm cười bên cạnh Dekisugi trên màn hình điện thoại.


Cậu không khóc nữa.


Cậu nhổ ra một ngụm máu đầy mảnh kính vụn, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào camera.


"Doraemon... phép màu thực sự hết rồi. Shizuka... lòng tốt của tớ cũng chết rồi."


Cậu khẽ nhếch môi cười—một nụ cười điên rồ, tàn nhẫn giữa vũng máu khiến hàng vạn người đang xem

livestream bỗng nhiên thấy lạnh sống lưng.


Từ phía xa, Kenji "Đầu Nấm" đứng dựa vào chiếc mô tô, chậm rãi nhả một làn khói thuốc trắng đục che khuất gương mặt đầy sẹo:


"Cuối cùng thì mày cũng tỉnh mộng rồi sao... Nobita? Chào mừng mày đến với địa ngục nơi kẻ ác mới có quyền sống sót."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net