Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 10: TIẾNG GÀO RÚ DƯỚI HẦM XE


Bãi đỗ xe ngầm của trung tâm Shinjuku đêm nay không còn là nơi để xe. 


Nó là một cái lò mổ.

Không khí đặc quánh mùi xăng, mùi khói thuốc rẻ tiền và mùi của sự hưng phấn bệnh hoạn.


 Hàng trăm chiếc phân khối lớn gầm rú, xếp thành một vòng tròn chết chóc.

Đèn pha từ những con quái vật sắt thép đó rọi thẳng vào giữa, tạo nên một "sân khấu" rực sáng, nơi mà nhân phẩm là thứ rẻ mạt nhất.


Trên ứng dụng Flare, con số người xem trực tiếp trận đấu giữa Nobody và Gà Rừng đã vượt ngưỡng 10.000.


Những dòng bình luận chạy nhanh như điện xẹt, đầy rẫy sự khát máu.


Bella – "nữ thần" của những trận đấu ngầm, bước ra với bộ đồ crop top bó sát, khoe trọn những đường cong chết người.


Cô cầm micro, giọng nói lả lơi nhưng mang theo sức nóng của lửa:


"Chào các dân chơi của Shinjuku! Đêm nay, chúng ta có một món hàng mới. Một 'tân binh' giấu mặt với cái tên đầy mỉa mai: Nobody! Đối thủ của hắn? Kẻ sở hữu đôi chân sắt đến từ ngoại ô, bóng ma của những cú đá thấp — Gà Rừng! Đặt cược đi các tình yêu! 1 Token cho kẻ vô danh, hay 10 Token cho sát thủ Muay Thái?"


Kenji đứng trong góc tối, chiếc mũ bảo hiểm kẹp bên hông.


Ánh đèn pha lướt qua gương mặt góc cạnh của gã.


Kenji nhìn Nobita – lúc này chỉ là một bóng đen đơn độc trong bộ đồ thể thao, chiếc mặt nạ che kín mọi cảm xúc.


Mày quá ngây thơ, Nobita.


Kenji khẽ nhếch môi.


Bao cát không biết phản đòn, nhưng Gà Rừng thì có.


Đêm nay, mày sẽ biết thế nào là vị đắng của máu.


Keng!


Tiếng hiệu lệnh vừa dứt, không gian như nổ tung.


Gà Rừng không phí một giây nào. Hắn lao tới như một bóng ma, chân phải vung lên một vòng cung chết chóc.


BỐP!


Một cú Low Kick (đá thấp) nã thẳng vào bắp chân trái của Nobita.


Cơn đau không đến ngay lập tức. Nó là một sự tê dại kinh hoàng chạy dọc từ bàn chân lên đến tận đại não, khiến toàn bộ hệ thần kinh của cậu biểu tình.


Nobita khụy xuống.


Chân trái run bần bật như muốn rã ra.


Lần đầu tiên đối mặt với một võ sĩ thực thụ, Nobita mới nhận ra sự tàn khốc của thực tại. Bao cát ở bãi rác là một thứ đồ chơi, còn con người trước mặt này... là một cỗ máy giết người.


"Chỉ thế thôi sao? Thằng rác rưởi!"


Gà Rừng cười gằn, hàm răng vàng khè lộ ra đầy vẻ tàn độc.


Hắn bồi thêm một cú Teep (đạp trước) mạnh như búa bổ vào ngực Nobita.


RẦM!


Thân hình nhỏ bé của Nobita bay ngược về phía sau, đập mạnh vào đầu xe mô tô của một gã dân chơi đang nẹt pô.


Tiếng xương sườn rên rỉ dưới áp lực cực đại.


Đám đông xung quanh gào thét điên cuồng.


【Thằng Nobody này là phế vật à?】


【Kết thúc đi Gà Rừng! Tao đặt 20 Token vào đầu nó rồi!】


Nobita gượng dậy, thế giới trước mắt cậu bắt đầu đảo điên.


Cậu tung ra một cú Jab theo bản năng – một cú đấm yếu ớt, vụng về của một đứa trẻ đang sợ hãi.


Gà Rừng nhếch mép, hắn dễ dàng gạt đòn đó ra bằng khuỷu tay, đồng thời tung một cú đấm vòng cực nặng.


RẮC!


Một tiếng động khô khốc vang lên.


Khớp vai trái của Nobita bị chệch khỏi vị trí ban đầu.


Cánh tay cậu buông thõng, đau đớn thấu xương tủy khiến Nobita tỉnh táo đến mức đáng sợ.


 Trong khoảnh khắc đó, sự sợ hãi biến mất, thay vào đó là một thứ cảm xúc lạnh lẽo đang trỗi dậy.


Gà Rừng hoàn toàn đắc thắng.


Hắn bắt đầu biểu diễn.


Những tổ hợp đòn Low Kick và Teep được hắn tung ra liên tục, nhắm thẳng vào cái chân trái đã tê liệt của Nobita.


Hắn muốn hành hạ "con mồi" này để làm hài lòng khán giả trên Flare.


Nhưng Gà Rừng không nhận ra... Nobita đang lùi lại theo một quỹ đạo kỳ lạ.


Từng bước chân của cậu, dù đau đớn, nhưng lại đang đo đạc khoảng cách một cách chuẩn xác. Nobita chấp nhận dùng chân trái chịu thêm một cú đá nữa để áp sát.


Cánh tay trái chệch khớp của cậu bỗng nhiên vung lên. Một cú Jab mồi yếu ớt, run rẩy.


"Hết thời rồi nhóc!" 


Gà Rừng nghiêng đầu nhẹ nhàng né tránh, nụ cười tự mãn hiện rõ trên khuôn mặt.


Nhưng đó chính là sai lầm cuối cùng của hắn.


Khi nghiêng đầu, hắn đã để lộ toàn bộ vùng thái dương và hàm phải 


– "tử điểm" mà Nobita đã chờ đợi.

VÚT!

Mượn lực xoay từ cú Jab mồi, Nobita xoay hông một góc cực đại.


Toàn bộ hận thù của bao ngày sống dưới đáy xã hội, nỗi nhục nhã tại trường Nerima, và cơn đau thấu xương ở vai... tất cả dồn vào cánh tay phải đang giấu kín.


BỐP!!!


Một cú Jab "thiệt" với tốc độ kinh hoàng găm thẳng vào giữa mặt Gà Rừng.


Tiếng xương mũi vỡ vụn vang lên giòn giã giữa tiếng gầm rú của động cơ.


Gà Rừng khựng lại, đôi mắt trợn ngược, máu phun ra thành tia từ mũi và miệng.


Hắn đổ sập xuống như một tòa tháp bị rút móng.


Nobita không dừng lại. 


Con thú trong cậu đã thức tỉnh.


Cậu lao tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè nghiến đối thủ xuống sàn bê tông lạnh lẽo. Nobita giã liên tiếp những cú đấm đầy máu vào mặt Gà Rừng.


BỐP! BỐP! BỐP!


Máu dính đầy lên tay áo, lên lớp mặt nạ đen, và cả đôi bàn tay đang run rẩy vì phấn khích.


Cậu đấm cho đến khi Gà Rừng không còn phản ứng, cho đến khi gương mặt của tên võ sĩ kia biến dạng hoàn toàn dưới những nắm đấm tàn nhẫn.


"Dừng lại! Thằng nhóc đó sẽ chết mất!" Bella hốt hoảng lao vào ngăn cản, sự lả lơi biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ trước sự tàn bạo của "kẻ vô danh".


Kenji bước vào vòng tròn, nắm chặt lấy vai Nobita để kéo cậu ra.


"Đủ rồi, Nobita. Mày thắng rồi. Nhìn kìa, Token đang nổ tung màn hình đấy. Mày đã giàu rồi!"

Nobita đứng dậy, hơi thở hỗn hển hòa cùng khói xe đặc quánh.


Cậu nhìn xuống đôi bàn tay đẫm máu của mình dưới ánh đèn pha.


Lần đầu tiên trong đời, Nobita nhận ra một sự thật cay đắng nhưng ngọt ngào:


Máu không đáng sợ, nó chính là thứ nhiên liệu mạnh mẽ nhất để thay đổi vận mệnh.


Nobita lảo đảo bước ra khỏi hầm gửi xe, để lại sau lưng một sàn đấu hỗn loạn và những tiếng gào thét tên "Nobody".


Trong bóng tối của con hẻm vắng, cậu tháo chiếc mặt nạ đẫm máu.


Gương mặt Nobita hiện ra, ướt đẫm mồ hôi và những vết bầm tím.


Cậu nhìn vào khoảng không vô định của Shinjuku, rồi khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lẽo đến ghê người.


"Giết chóc... hóa ra lại dễ dàng đến thế."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net