Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 30+31: MÃNH HỔ THƯỢNG SƠN

Sau đêm kinh hoàng tại tòa ốc Hắc Long, Nobita không khóc, cũng không nói lấy một lời.


Cậu lẳng lặng đưa Kenji đến một bệnh viện tư nhân bí mật của giới Flare để chữa trị, rồi quay về căn nhà trống vắng của mình.


Cậu thu dọn hết những bộ đồng phục lớp 11, những cuốn sách giáo khoa phủ đầy bụi, và đốt sạch chúng ngay giữa sân nhà.


Mùi giấy cháy khét lẹt hòa vào không gian lạnh lẽo.


Nobita nhìn vào đống tro tàn, tự nhủ rằng từ giây phút này, cái tên "Nobi Nobita" đã thực sự chết cùng mẹ cậu.


Cậu tìm đến một tiệm xăm kín đáo nằm sâu trong tầng hầm của khu phố Kabukicho – nơi chỉ đón những kẻ đã xác định không còn đường quay lại.


"Xăm cả lưng? Nhóc có chịu nổi không đấy? Với những vết thương này, mày có thể chết vì nhiễm trùng hoặc sốc đau đấy,"


gã thợ xăm già, một kẻ giải nghệ từ băng đảng cũ, nhìn vào tấm lưng đầy sẹo và vết bầm tím của Nobita.


"Cứ làm đi. Tôi cần một linh hồn mới,"


 Nobita đáp, giọng lạnh như băng, cậu cắn chặt một miếng da bò để chuẩn bị cho cơn đau.


Suốt 12 tiếng đồng hồ liên tục, tiếng máy xăm rè rè vang lên đều đặn.


Nobita không dùng thuốc tê.


Cậu muốn từng mũi kim đâm vào da thịt phải gợi lại nỗi đau khi nhìn thấy mẹ trên dây treo cổ, nỗi đau khi bị Ryuu dẫm đạp.


Hình ảnh một con Mãnh Hổ gầm thét giữa rừng trúc, với đôi mắt đỏ ngầu và những móng vuốt sắc lẹm, dần hiện ra chiếm trọn tấm lưng của chàng trai lớp 11.


Con hổ không chỉ là một hình xăm, nó là một lời thề độc: Hổ sẽ xé nát Rồng.


Khi hình xăm hoàn tất, Nobita đứng trước gương.


Con hổ trên lưng cậu như đang sống dậy, uốn lượn theo từng thớ cơ bắp đang rung lên vì cơn sốt nhẹ. 


Màu mực đen và đỏ hòa cùng màu máu rỉ ra từ da thịt tạo nên một cảnh tượng hãi hùng.

Cậu không còn cúi đầu.


Ánh mắt Nobita giờ đây mang theo sự hoang dại và tàn nhẫn của loài thú săn mồi.


Cậu nhận ra rằng mình không cần phải rèn luyện như một võ sĩ, cậu cần phải sống như một con hổ: cô độc, kiên nhẫn và luôn nhắm vào yết hầu đối phương.


Cậu cầm lấy chai rượu mạnh, dội thẳng lên tấm lưng vừa xăm để sát trùng.


Cơn đau khủng khiếp khiến toàn thân cậu co giật, nhưng Nobita lại cười – một nụ cười méo mó, điên dại.


Nobita bước ra khỏi tiệm xăm khi trời sẩm tối.


Cậu mặc một chiếc áo khoác đen rộng để che đi tấm lưng đang rát bỏng.


Cậu ghé qua quán của Lisa lần cuối, không vào trong mà chỉ đứng nhìn qua cửa kính.


Lisa đang lau bàn, đôi mắt cô u buồn và mệt mỏi.


Cậu để lại một phong bì tiền – số tiền cuối cùng cậu kiếm được từ việc bán những món đồ trong nhà – cùng một mảnh giấy nhỏ:


"Cảm ơn chị. Đừng tìm em nữa."


Nobita quay lưng, bước đi về phía những dãy núi phía xa Shinjuku.


Cậu không đi tìm "Bán quỷ", cậu đi tìm chính bản năng sát thủ của mình giữa rừng sâu, nơi không có luật pháp, không có lòng thương hại, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu.


Kết chương: Trên bảng xếp hạng Flare đêm đó, cái tên Nobody biến mất hoàn toàn. 


Thay vào đó, một tài khoản mới được thành lập với hình đại diện là một cái đầu hổ đẫm máu.

Lãnh địa của Hắc Long vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng Ryuu không hề biết rằng, ở một nơi tối tăm nào đó, con hổ của địa ngục đang mài sắc móng vuốt, chuẩn bị cho một cuộc phục thù mà cả Shinjuku sẽ phải kinh hãi.


Nobita ngồi trong một hang đá tối tăm ở bìa rừng, ánh lửa bập bùng soi rọi hình xăm con hổ đang bong vảy trên lưng. Cậu dùng một mẩu than, viết lên vách đá 12 cái tên mà cậu đã thu thập được từ Kenji và những kẻ bại trận.


Số 12: Kaito (Đã hạ) – Bậc thầy Judo. (Kẻ phản bội)


Số 11: Tatsuya (Đã hạ) – Búa tạ Shinjuku. (Kẻ tàn bạo)

Số 10: Saki – "Lưỡi hái đen", nữ phó đội trưởng duy nhất, chuyên về ám khí và tốc độ.

Số 9: Hanza – Kẻ sử dụng xích sắt, cai quản khu vực bến cảng.... 

(Và những kẻ đứng đầu từ số 5 đến số 1 là những "quái vật" thực sự).

Nobita nhìn vào danh sách, đôi mắt hổ rực sáng.

 Cậu không chỉ muốn giết Ryuu, cậu muốn nhổ tận gốc từng cái nanh của Hắc Long.


Trong rừng sâu, Nobita không còn tập boxing một cách chuẩn mực. Cậu mô phỏng lối săn mồi của loài hổ:


Cú Upper-cut của Hổ: 


Cậu không đấm vào bao cát.

Cậu chọn những thân cây gỗ cứng, hạ thấp trọng tâm như hổ chuẩn bị vồ mồi, rồi dùng toàn bộ lực chân và hông bật lên, tung cú móc ngược khiến vỏ cây vỡ vụn.

Thân pháp:


Cậu chạy trên những mỏm đá chênh vênh, học cách giữ thăng bằng tuyệt đối ngay cả khi đang bị tấn công.


Bản năng:


Nobita không ăn đồ chín. Cậu muốn giữ cho khứu giác và thính giác của mình luôn ở trạng thái nhạy bén nhất, để nhận diện sát khí từ xa.


"Ryuu nói sức mạnh của mình chỉ là của loài chuột... Vậy hãy xem chuột có thể cắn đứt cổ họng của Rồng không!" 


– Nobita gầm lên giữa rừng vắng, nắm đấm đập nát một tảng đá rêu phong.

Một tháng sau khi mất tích, Nobita xuất hiện trở lại tại Shinjuku.


Cậu không còn mặc áo đồng phục lớp 11, mà khoác một chiếc áo bamber jacket thêu hình hổ, che giấu sát khí bên trong.


Mục tiêu tiếp theo: Số 10 – Saki. 


Cô ta đang tổ chức một bữa tiệc máu tại hộp đêm để ăn mừng việc tiếp quản địa bàn của Tatsuya.

Nobita bước vào giữa đám đông đang nhảy nhót cuồng loạn.


Ngay khi Saki vừa xuất hiện trên bục cao với những chiếc phi tiêu sắc lẹm trong tay, Nobita tháo chiếc áo khoác, để lộ tấm lưng xăm Mãnh Hổ Thượng Sơn đầy ám ảnh.


Đám đông dạt ra, hơi lạnh từ cơ thể Nobita khiến âm nhạc dường như cũng phải ngưng bạt.


Saki cười khẩy, vung tay phóng ra ba chiếc phi tiêu nhắm thẳng vào các huyệt đạo của Nobita. Nhưng Nobita không né.


Cậu thực hiện một cú Flip trên không trung, một vòng xoay người ảo diệu khiến những chiếc phi tiêu găm hụt vào sàn nhà.


Ngay khi tiếp đất, Nobita lao tới với tốc độ của một con thú.


 Saki kinh hoàng nhận ra sức mạnh của Nobita đã hoàn toàn thay đổi. 


Nó không còn là kỹ thuật võ thuật, mà là bản năng sát thủ.


Cậu tóm lấy cổ tay Saki, bẻ ngược ra sau, và tung cú Upper-cut mang thương hiệu Mãnh Hổ. 


Cú đấm không chỉ nhắm vào hàm, mà găm thẳng vào xương ức, khiến Saki văng mạnh vào tường kính, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Nobita nhặt chiếc mặt nạ của Saki lên, xé làm đôi. 


Cậu nhìn vào camera an ninh của hộp đêm, biết rằng Ryuu đang quan sát từ xa.

"Số 10 đã xong. Ryuu, ta đang leo lên chỗ của ngươi đây."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net