Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 40: KÝ ỨC VÀ NHỮNG VẾT SẸO KHÔNG LÀNH



Bước chân Nobita dừng lại trước một tiệm bánh nhỏ ven đường. 

Ánh mắt cậu dừng lại nơi chiếc bánh kem bé xíu, bên trên trang trí một con mèo máy màu xanh, tròn trịa và mỉm cười hiền lành – một hình ảnh gợi nhớ về Doraemon, người bạn trong những câu chuyện cũ, một biểu tượng của sự bình yên mà cậu từng khao khát.


Trở về quán, Nobita khẽ khàng đặt chiếc bánh lên bàn trước mặt Lisa. 

Dù không cùng chung dòng máu, nhưng đối với Nobita, Lisa chính là gia đình, là ánh sáng duy nhất cứu rỗi cậu khỏi vực thẳm khi mẹ cậu qua đời.

"Tặng chị. Chúc mừng sinh nhật muộn một lần nữa." – Nobita nói khẽ.

Lisa nhìn chiếc bánh hình con mèo máy, rồi nhìn vào đôi mắt đầy mệt mỏi của Nobita, chị khẽ mỉm cười nhưng sâu trong lòng là một nỗi xót xa. 

Chị biết, dưới lớp vỏ bọc Mãnh Hổ lạnh lùng kia, Nobita vẫn chỉ là một đứa trẻ đang cố gắng gồng gánh cả thế giới trên vai.


Đêm đó, khi nằm trong căn phòng nhỏ, Nobita không thể ngủ yên.

 Những ký ức đen tối ập đến như những đợt sóng dữ.

Hình ảnh mẹ cậu bị ép đến mức tuyệt vọng...

Tiếng cười nhạo của đám Hắc Long năm xưa...

Ánh mắt lạnh lẽo của Ryuu...

Nobita bật dậy, mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập.

 Cơn đau đầu do di chứng của thuốc kích thích lại nhói lên. 

Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã nhuốm máu của bao nhiêu kẻ địch, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

"Mẹ ơi... con vẫn còn quá yếu." 

– Nobita lẩm bẩm, bàn tay siết chặt đến mức móng tay găm sâu vào da thịt.


Nỗi ám ảnh về cái chết của mẹ không khiến Nobita gục ngã, nó biến thành một loại nhiên liệu cực kỳ đen tối đốt cháy tâm can cậu. 

Cậu khao khát một sức mạnh tuyệt đối, không phải để thống trị, mà để bảo vệ. C

ậu không muốn bất kỳ ai mình yêu thương 

– Lisa hay Kenji – phải chịu chung số phận với mẹ mình.

Nobita bước ra ban công, nhìn về phía chân trời nơi Tứ Đại Hội đang rình rập.

 Cậu biết, để bảo vệ sự bình yên trong quán cà phê nhỏ bé này, cậu phải trở thành con quái vật đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào ngoài kia.

Sáng hôm sau... Nobita dậy sớm hơn thường lệ

. Cậu không đến trường ngay mà tìm đến một bãi phế liệu bỏ hoang. 

Tại đây, cậu bắt đầu một đợt huấn luyện điên cuồng, kết hợp những đòn thế của Lão Tứ với sự tàn nhẫn của bản năng.

Nhưng cậu không biết rằng, Han Sora đã lặng lẽ bám theo sau khi uống chai nước cậu ném cho.

 Chứng kiến cảnh Nobita đấm nát những tấm tôn rỉ sét với đôi mắt đỏ ngầu, Sora nhận ra: 

Kẻ bảo vệ cô hôm qua, thực chất là một linh hồn đang vỡ nát.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net