Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 57: GIAO LỘ CỦA QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI

Ánh đèn neon của hành lang VIP hắt lên bộ giáp SWAT của Nobita và Yamato một thứ ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo. 

Họ đứng đó, hai bóng đen sừng sững như những hộ vệ đến từ địa ngục. 

Nobita—giờ đây là Đội trưởng Chiến dịch—đứng bất động, khẩu súng tiểu liên trên tay như một phần cơ thể.

 Áp lực từ cậu tỏa ra đặc quánh, khiến không khí xung quanh như bị đóng băng, không một ai dám lại gần trong phạm vi hai mét.

Lisa bước tới, thanh lịch và nhỏ bé. 

Nhưng khi đối diện với "bức tường đen" ấy, bước chân cô khựng lại. 

Qua lớp kính của mặt nạ phòng độc, cô nhìn thấy đôi mắt ấy. Đôi mắt không thể nhầm lẫn.

— "Nobita...? Phải em không?"

Giọng Lisa run rẩy, vỡ vụn giữa không gian im lặng rợn người.

Nobita khẽ liếc mắt. 

Một cơn đau buốt nhói chạy dọc tủy sống cậu như một luồng điện cao thế, cố gắng xuyên thủng lớp sương mù của thuốc tẩy não. 

Nhưng rồi, lý trí của một cỗ máy chiến đấu đã giành chiến thắng

 Giọng nói của cậu phát ra qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ, trầm đục và khô khốc như tiếng kim loại va vào nhau:

— "Yêu cầu dân thường lùi lại. Khu vực này đang được phong tỏa. Đừng để tôi phải dùng vũ lực."

Sự lạnh lùng ấy như một nhát dao rạch nát hy vọng của Lisa.

 Cô nấc nghẹn, định tiến lên để chạm vào đôi bàn tay quấn băng quen thuộc dưới lớp găng tay chiến thuật.

Yamato không kiên nhẫn như vậy. 

Với hắn, mệnh lệnh là tuyệt đối và bất cứ ai chạm vào Đặc nhiệm đều là mối đe dọa. 

Hắn bước lên, tiếng ủng quân sự nện xuống sàn nghe chát chúa. Hắn gầm lên:

— "Cút ngay! Mày muốn chết sao mà dám chạm vào người của Bạch Xà?"

Cánh tay bọc giáp của Yamato vung lên định đẩy Lisa ngã xuống. 

Nhưng ngay tích tắc đó, không khí bỗng bị xé toạc bởi một luồng sát khí cuồng loạn.

Vút!

Một bóng đen lao ra từ góc khuất với tốc độ của một tia chớp đen.

 Không một lời cảnh báo, không một động tác thừa. 

Kenji xuất hiện như một vị thần báo thù. 

Đôi giày bốt nặng nề của cậu quét một đường cầu vồng xé toạc không gian—cú đá Tae Tad mang theo toàn bộ sự phẫn nộ tích tụ bấy lâu nay.

Bộp!

Luồng gió từ cú đá mạnh đến mức làm bay cả những tập hồ sơ trên bàn gần đó. 

Yamato chỉ kịp đưa tay lên đỡ theo bản năng, nhưng lực tác động khiến hắn lùi văng lại phía sau vài mét, gót giày miết trên sàn đá tạo thành vệt dài cháy khét.

Tình thế lập tức rơi vào trạng thái cân bằng chết chóc. 

Các đặc nhiệm khác đồng loạt lên đạn, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào Kenji. 

Yamato nghiến răng, tay đặt lên chuôi kiếm gỗ bọc thép, sát khí bùng lên điên dại.

Ở trung tâm của cơn bão đó, Nobita vẫn đứng yên. Nhưng họng súng của cậu vô thức hạ xuống vài độ.

Trong đại não của cậu, một cuộc chiến thực sự đang diễn ra. 

Tại sao lồng ngực cậu lại thắt lại khi nhìn người phụ nữ kia khóc? Tại sao những sợi gân trên chân của gã thanh niên kia, tư thế ra đòn đó... lại khiến cậu thấy đau đớn như chính mình đang thực hiện nó?

Cậu khàn giọng, lần này không dùng bộ đàm, mà nói trực tiếp bằng giọng thật của mình, chứa đựng một sự dao động mãnh liệt:

— "Dừng tay lại, Yamato... Tao nói... dừng tay lại!"

Kenji đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào lớp mặt nạ của Nobita, gào lên:

— "Mở mắt ra mà nhìn cho kỹ đi, đồ khốn! Mày định chĩa súng vào người đã nuôi mày lớn sao?"

Dưới ánh đèn pha rực rỡ nhưng lạnh lẽo của tòa nhà VIP, ranh giới giữa "Đặc nhiệm" và "Con người" trong Nobita bắt đầu nứt vỡ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net