Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 60: VẾT RẠN TRÊN CHIẾC MẶT NẠ SẮT



Tiếng đèn huỳnh quang trên trần hành lang kêu "tè... tè" như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào màng nhĩ. 

Không gian ngầm của Bạch Xà vốn dĩ đã lạnh, nhưng đêm nay, nó mang cái lạnh của một hầm mộ.

Dưới đây là phiên bản biên tập với nhịp độ dồn dập, đậm chất điện ảnh và sự bùng nổ của xưng hô "mày - tao" trong ranh giới giữa trung thành và phản nghịch.

Dưới ánh đèn nhấp nháy, Nobita quỵ xuống.

 Cậu không ngã vì đòn đánh của kẻ thù, mà ngã vì chính bộ não của mình đang nổ tung. 

Những liều thuốc ức chế thần kinh nồng độ cao của Bạch Xà đang điên cuồng giao chiến với những mảnh vỡ ký ức rực cháy.

Cậu thấy mình trong bộ Gakuran sờn cũ của gã du đãng Shinjuku, thấy đôi tay mình đẫm máu trên sàn Boxing, và thấy nụ cười của Lisa—thứ ánh sáng duy nhất xuyên thủng màn sương đen đặc.

"A... Á!!!"

Tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ răng Nobita nghe như tiếng gầm của một con thú bị trúng tên độc. 

Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo thun, cậu bám lấy tường đá, những đầu ngón tay cào rách cả lớp sơn xám xịt.

Yamato đứng sững sờ. 

Cơn giận dữ ban nãy tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng khi nhìn thấy "cỗ máy chiến tranh" mạnh nhất tổ chức đang vỡ vụn ra từng mảnh ngay trước mắt mình. 

Hắn hạ giọng, sự run rẩy len lỏi vào tông giọng cục súc:

— "Nobita... Mày sao thế này? Tỉnh lại đi thằng khốn! Nhìn tao này!"

Nobita ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu, thào phào:

— "Tao... tao thấy rồi. Họ không phải mục tiêu... Yamato... họ chính là tao. Cái thằng đang đứng ở đây mới là kẻ giả mạo!"

Yamato nhìn quanh, bản năng sát thủ giúp hắn nhận diện những góc chết của camera giám sát.

 Hắn kéo xốc Nobita vào một góc khuất, tay siết chặt lấy bả vai bạn mình như muốn truyền thêm sức mạnh.

 Sự thật vừa được Nobita thốt ra như một lưỡi dao rạch nát niềm tin cuối cùng của Yamato vào tổ chức.

— "Nghe tao nói đây," 

– Yamato gằn giọng, hơi thở nóng rực phả vào mặt Nobita.

 – "Bọn chúng bảo tao với mày là lũ mồ côi bị vứt bỏ, được chúng nhặt về cứu sống. Nhưng nếu người đàn bà đó là chị mày... thì nghĩa là bọn chó này đã ăn cắp cuộc đời của mày. Chúng nó biến mày thành con quỷ để đi giết chính gia đình mày!"

Nobita nhìn trân trân vào bàn tay mình—đôi bàn tay vốn để quấn băng bảo hộ cho những trận đấu danh giá, nay lại dùng để siết cổ, để bóp cò. 

Một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng.

 Cậu nghiến răng, giọng nói lấy lại chút đanh thép của kẻ mang dòng máu Mãnh Hổ:

— "Tao không làm chó cho chúng nó nữa. Tao sẽ tìm lại... cái thằng Nobita của ngày xưa. Dù có phải san phẳng cái địa ngục này."

Yamato im lặng một giây, rồi nở một nụ cười cay đắng, đầy ngạo nghễ:

— "Được thôi. Nếu mày chọn làm người, thì tao cũng không rảnh để đi làm chó một mình. Mày nợ tao một mạng ở đài tốt nghiệp, giờ tao sẽ đòi lại bằng cách cùng mày đi phá nát cái xích này."

Trong căn phòng tối mịt chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn pin quân sự, hai bóng đen đang lặng lẽ chuẩn bị cho một cuộc "tái chế" ngược lại tổ chức.

Nobita 

dùng những ngón tay vẫn còn run rẩy để vẽ lại sơ đồ: 

biểu tượng Mãnh Hổ Shinjuku, vị trí của Lisa và Kenji.

 Cậu không nhớ rõ đường đi, nhưng bản năng mách bảo cậu về hướng của "nhà".

Yamato 

lẳng lặng kiểm tra những thanh kiếm gỗ bọc thép, nhét thêm những băng đạn tiểu liên vào bao súng. 

Hắn không nói gì, nhưng mỗi động tác đều toát lên sự quyết liệt của một kẻ đã sẵn sàng chết cho tình bạn.

Họ không chỉ thu gom vũ khí, họ đang thu gom lại những mảnh vụn của lòng tự trọng. 

Họ biết, ngay khi bước chân ra khỏi cánh cửa hầm ngầm này, họ sẽ trở thành mục tiêu số một của toàn bộ lực lượng cảnh sát đặc biệt Nhật Bản.

— "Mày sợ không, Yamato?" – Nobita hỏi khẽ khi đang tra thanh kiếm vào bao sau lưng.

Yamato cười khẩy, đôi mắt rực lên dưới bóng tối:

— "Sợ chứ. Tao sợ nếu chết đi mà vẫn còn mang cái nhãn 'Chó săn của Bạch Xà' trên cổ. Còn nếu chết như một thằng đàn ông... thì địa ngục cũng chẳng có gì đáng sợ."

Chiếc đồng hồ điện tử trên tường nhảy số. 3:00 sáng. Giờ G đã điểm. Hai bóng đen nhòa vào bóng tối của hành lang, bắt đầu cuộc hành trình ngược dòng từ quỷ thành người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net