Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 65: BIỆT LY TRONG MƯA ĐÊM - LỜI THỀ CỦA NHỮNG KẺ ĐỘC HÀNH

Tiếng mưa Shinjuku dội xuống mái tôn quán cà phê nghe như tiếng trống trận dồn dập, báo hiệu cho sự khởi đầu của một cuộc tàn sát. 

Trong không gian chật hẹp ấy, sự im lặng giữa Nobita và Lisa mang sức nặng của ngàn cân.

Nobita đứng sững lại trước cửa, bóng lưng cậu đổ dài dưới ánh đèn vàng vọt, cô độc và gai góc.

 Cậu không quay đầu lại. 

Cậu sợ rằng nếu nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của Lisa, lớp vỏ bọc thép mà cậu vừa vất vả dựng lên sẽ vỡ vụn.

Đôi bàn tay này từng bẻ gãy xương sống của bao người, từng nhuốm đỏ máu của những kẻ vô tội trong cơn mê muội thuốc tẩy não. 

Cậu không xứng đáng chạm vào dải lụa mềm mại trên tay Lisa lúc này.

"Kenji, nghe tao nói rõ đây." 

– Giọng Nobita trầm xuống, khản đặc nhưng mang theo uy lực của một vị vua không ngai.

 – "Mày là hy vọng duy nhất của chị ấy. Đừng đi theo tao vào hố máu này. Những kẻ đứng sau Liên Minh Bốn Cực là lũ kền kền; chúng sẽ xé xác bất cứ ai đứng cạnh tao. Tao cần mày sống... để chị Lisa còn có một người em trai là con người."

Kenji nghẹn đắng ở cổ họng.

 Những lời phản đối định thốt ra bỗng đông cứng lại khi cậu nhìn thấy đôi mắt Nobita qua khe gương phản chiếu 

— một đôi mắt đỏ rực sát khí nhưng đằng sau đó là một vực thẳm của sự tuyệt vọng. 

Cậu hiểu, Nobita đang chọn cách làm một Mục tiêu di động để kéo toàn bộ hỏa lực của quân đội và sát thủ ra khỏi khu phố này.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, như muốn gột rửa đi sự tồn tại của Nobita khỏi cuộc đời Lisa. 

Nobita và Yamato khoác lên mình những chiếc măng tô cũ, che đi những vết thương rỉ máu và nhân dạng đặc nhiệm đã thối rữa.

Yamato, gã sói đơn độc vừa hồi sinh từ cõi chết, khẽ gật đầu với Nobita. 

Hắn không cần lời nói, vì hắn cũng là kẻ không còn nơi nào để về. 

Hai bóng người cao lớn, xiêu vẹo nhưng vững chãi, lặng lẽ bước ra cửa sau, hòa tan vào làn sương mù xám xịt của Tokyo.

Lisa đứng bên cửa sổ, bàn tay cô áp lên lớp kính lạnh lẽo. 

Cô nhìn thấy bóng lưng em trai mình khuất dần, nhỏ lại rồi mất hút sau những tòa nhà chọc trời của Shinjuku.

 Trái tim cô thắt lại—đó là cuộc chia ly của những kẻ biết rõ rằng ngày tái ngộ có thể chỉ là dưới hầm mộ.

Dừng lại ở đầu con hẻm tối, Nobita ngước mặt lên trời. 

Mưa dội thẳng vào gương mặt đầy vết sẹo, nhưng cậu không chớp mắt. 

Trên cao, những chiếc drone của Thiên Nhãn với đèn đỏ nhấp nháy đang âm thầm quét qua, tìm kiếm "vũ khí thất lạc".

Nobita siết chặt nắm đấm, cảm nhận chất Adrenaline và sức mạnh của một "Siêu Quái Vật" đang gào thét trong huyết quản. Cậu không còn chạy trốn. Nỗi sợ hãi đã chết kể từ lúc cậu nhận ra sự thật.

— "Mày sẵn sàng chưa, Yamato?" – Nobita khàn giọng hỏi.

Yamato nhếch môi, để lộ hàm răng trắng ở trên khuôn mặt lấm lem máu và nước mưa, rút nhẹ thanh kiếm gãy nhưng sắc lẹm ra khỏi bao:

— "Đi thôi. Cho chúng thấy... địa ngục thực sự không phải ở dưới đất, mà là ở ngay đây."

Kể từ giây phút này, Shinjuku không còn bình yên nữa. Hai bóng ma trừng phạt bắt đầu lộ diện.

Chúng có tiền? Nobita sẽ đốt sạch những sòng bạc của Kim Tiền.

Chúng có tai mắt? Yamato sẽ chém đứt các đài quan sát của Thiên Nhãn.

Chúng có đức tin giả dối? Họ sẽ nhuộm máu những thánh đường của Minh Nguyệt.

Nobita và Yamato không cần công lý của luật pháp, vì luật pháp đã chết. 

Họ mang theo danh nghĩa của "Quái Vật" để tiêu diệt lũ ác quỷ đội lốt người. Một cuộc săn lùng ngược đã bắt đầu: 

Những con chó săn đã quay lại xé nát cổ họng của những kẻ cầm xích.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net