Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 69: BẢN HÙNG CA CỦA BÓNG TỐI - TUYỆT KỸ SIÊU QUÁ VẬT


Bóng đêm của khu ổ chuột Shinjuku dường như đặc quánh lại, nuốt chửng những tia sáng neon yếu ớt cuối cùng. 

Dưới gầm cầu vượt, mùi sắt gỉ và mùi máu tươi hòa quyện, tạo nên một bầu không khí tử khí rợn người.

Nobita lúc này không còn là con người, cậu là một thực thể của sự trừng phạt. 

Dưới đây là diễn biến tiếp theo sau màn "hành hình" đẫm máu vừa rồi:

Nobita bóp nát chiếc bộ đàm trong tay sau câu trả lời của Dekisugi. 

Tiếng nhựa và linh kiện điện tử vỡ vụn dưới sức mạnh cơ bắp của Siêu Quái Vật nghe như tiếng xương cốt của kẻ thù.

 Cậu không cần nghe thêm sự tán thưởng ghê tởm của gã thiên tài biến thái đó.

Yamato lảo đảo bước tới, thanh kiếm carbon cắm xuống đất để giữ thăng bằng.

 Ánh mắt hắn nhìn Nobita đã thay đổi 

— không còn là sự nghi ngại giữa hai kẻ cùng đường, mà là một sự kính trọng pha lẫn kinh hãi trước một "Mãnh Hổ" thực sự đã tỉnh giấc.

— "Nobita... mày đã vượt qua giới hạn của 'sản phẩm' rồi."

– Yamato thào phào, một nụ cười rỉ máu hiện lên 

"Mày là một thảm họa tự nhiên."

Nobita dìu Yamato đi qua những xác chết của Xích Ma Quân, những kẻ vừa mới đây còn là nỗi khiếp sợ của thành phố giờ chỉ là những đống sắt vụn vô hồn. 

Cậu dừng lại trước một vũng nước lớn, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình:

 Một con quái vật với đôi mắt đỏ rực và đôi bàn tay nhuốm đầy máu của đồng loại.

— "Chúng ta sẽ không trốn nữa." 

– Nobita nói, giọng lạnh như băng 

"Nếu Dekisugi muốn xem dữ liệu, tao sẽ cho hắn xem dữ liệu của sự hủy diệt ngay tại thánh đường Minh Nguyệt."

Minh Nguyệt — "trái tim" tư tưởng của Liên Minh Tứ Trụ, nơi những đứa trẻ bị tẩy não và nhào nặn thành công cụ giết người. 

Đó là nơi mọi đau khổ bắt đầu, và Nobita quyết định đó phải là nơi mọi thứ kết thúc.

Trước khi rời khỏi khu ổ chuột, Nobita tìm thấy một trạm y tế bỏ hoang của quân kháng chiến cũ. Cậu dùng cồn và băng gạc sơ cứu cho Yamato một cách thô bạo nhưng hiệu quả.

Hành trang của những Kẻ Phản Nghịch:

Nobita: Chỉ mang theo đôi bàn tay quấn băng và bộ giáp nhẹ đã rách nát. 

Vũ khí duy nhất của cậu là bản năng võ thuật đã đạt đến mức thần thánh.

Yamato: Mài lại lưỡi kiếm carbon trên đá tảng. 

Hắn quấn chặt tay trái bị gãy vào ngực, chấp nhận chiến đấu bằng một tay đến hơi thở cuối cùng.


Họ rời khỏi Shinjuku khi những chiếc trực thăng của Thiên Nhãn bắt đầu phong tỏa vòng vây thứ hai. 

Nhưng lần này, Nobita và Yamato không lẩn trốn trong đường cống ngầm.

Họ bước đi hiên ngang giữa đại lộ chính dẫn thẳng về phía tòa tháp hình mặt trăng khuyết của giáo phái Minh Nguyệt.

 Ánh đèn đường hắt lên bóng hai gã đàn ông tàn tạ nhưng đầy uy lực, tạo nên một khung cảnh bi tráng giữa lòng Tokyo hào nhoáng.

"Dekisugi, giữ rượu vang của mày đi," 

– Nobita nghĩ trong đầu, đôi chân bước đi vững chãi 

"Tao đang đến để đập nát cái ngai vàng của mày."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net