Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 74: CÔNG LÝ CỦA KẺ BỊ RUỒNG BỎ - MÁU TRẢ BẰNG MÁU



Nobita bước đi giữa hành lang lộng lẫy của dinh thự, nhưng mỗi bước chân của cậu đều mang theo hơi lạnh của nghĩa địa. 

Hình xăm Mãnh Hổ Thượng Sơn trên lưng cậu không còn rực đỏ đơn thuần, nó chuyển sang sắc thẫm của máu khô, uy nghiêm và tàn khốc đến nghẹt thở.

— "Nobita... cậu định làm gì?"

– Tiếng Shizuka vọng ra sau cánh cửa, lạc lõng giữa đống đổ nát.

Cậu khựng lại một nhịp, nhưng không phải vì mủi lòng.

 Cậu khựng lại để nén cơn sóng dữ đang cuộn trào trong lồng ngực. 

Cậu không nói với cô, cậu nói với chính linh hồn của Lão Tứ đang lởn vởn đâu đó trong tâm trí mình:

  — "Thầy thấy không? Chúng dùng sự bình yên này để cười nhạo trên nấm mồ của thầy. Chúng lấy máu của người tốt để nuôi nấng những mầm non của quỷ dữ."

Kenji nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên má Nobita nhưng nó nhanh chóng bị sức nóng từ sát khí bốc hơi ngay lập tức. 

Anh hiểu rằng, Nobita vừa thực hiện một hành động tàn khốc hơn cả việc giết người: 

Cậu đã giết chết niềm tin cuối cùng vào sự thiện lương của thế giới này.

— "Món nợ này không thể trả bằng mạng sống của một kẻ không liên quan," 

– Nobita gằn giọng, tiếng vang vọng như tiếng sấm rền trong không gian kín 

"Dekisugi muốn làm một người cha tốt? Được, tao sẽ cho hắn làm một người cha... của một kẻ trắng tay. Tao sẽ tước đoạt cái thế giới mà hắn dày công xây dựng, cho đến khi hắn nhận ra tiền bạc và quyền lực chỉ là những mảnh giấy lộn trước công lý của nắm đấm."

Nobita dẫn đầu nhóm bạn bước ra khỏi dinh thự. Phía trước họ, tòa tháp trung tâm của Liên Minh Tứ Hội sừng sững như một ngọn tháp Babel hiện đại.

 Hàng trăm đặc nhiệm Xích Ma Quân dàn trận phía ngoài, nhưng khi thấy bóng dáng Mãnh Hổ Thượng Sơn đang rực cháy, chúng run rẩy đến mức không thể bóp cò.

 Nobita không dùng kỹ thuật hoa mỹ.

 Cậu lao vào như một cơn lốc đen.

 Mỗi cú Jab của cậu không chỉ xuyên thủng bộ giáp nhẹ của kẻ thù mà còn đập nát ý chí chiến đấu của chúng. 

Cậu không giết hết, cậu để chúng sống để chứng kiến cảnh tượng đế chế này sụp đổ.


Cậu đứng trước cổng chính của tổng hành dinh, nhìn lên camera giám sát của Thiên Nhãn.

 Nobita giơ đôi bàn tay nhuốm máu, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính như muốn xuyên thấu qua màn hình để bóp nát trái tim của Dekisugi.

— "Mày thấy không, Dekisugi? Thiên đường của mày đang cháy."

Phía sau cậu, dinh thự xa hoa bắt đầu chìm trong ngọn lửa đỏ rực. 

Kenji và Yamato đã châm ngòi cho sự báo thù. Nobita quay lưng lại với đám cháy, dẫn đầu "quân đoàn của những kẻ bị bỏ rơi" tiến vào sào huyệt cuối cùng.

— "Đêm nay, không có vị thần nào cứu được mày. Vì chính tao... là quỷ dữ mà mày đã dày công nhào nặn ra!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net