Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 85: NGƯỜI CHA TRONG BÓNG TỐI - NIỀM TỰ HÀO CỦA MÃNH HỔ

Ryuji và Reiko vẫn tiếp tục giao cho Ren những nhiệm vụ khó khăn để thử thách bản lĩnh người kế vị.

 Thay vì đứng ngoài quan sát như một vệ sĩ lạnh lùng, Nobita luôn âm thầm đồng hành, hướng dẫn cậu bé cách xử lý tình huống bằng trí tuệ thay vì chỉ dùng bạo lực.

Mỗi khi Ren hoàn thành một nhiệm vụ 

— dù là thu phục một băng nhóm nhỏ hay giải quyết một mâu thuẫn trong địa bàn 

— Nobita luôn là người đầu tiên chờ sẵn ở góc phố.

 Cậu không dùng những lời giáo điều khô khan, mà đón lấy Ren với một nụ cười rạng rỡ và những lời khen ngợi 

Cảnh tượng tại dinh thự Masato trở nên kỳ lạ trong mắt đám thuộc hạ: Một "Mãnh hổ" từng khiến Tứ Hội sụp đổ, giờ đây lại nhảy cẫng lên, xoa đầu một đứa trẻ và reo hò:

 — "Đỉnh lắm Ren! Cú đá đó của cháu thực sự rất có tầm! Ta biết mà, cháu là thiên tài!" 

"Nhìn xem, cháu làm tốt hơn ta hồi bằng tuổi nhiều lắm! Ta hồi đó chỉ biết khóc nhè thôi!"

Nobita không ngần ngại thể hiện sự phấn khích có phần trẻ con của mình. 

Cậu làm vậy không chỉ để khích lệ Ren, mà vì cậu thực sự cảm thấy tự hào. 

Nhìn Ren trưởng thành và giữ được tâm tính thiện lương, Nobita cảm thấy như chính mình đang được sống lại một tuổi thơ hạnh phúc hơn.

Đối với một đứa trẻ lớn lên trong sự kỷ luật thép và những trận đòn của Yakuza như Ren, một lời khen của Nobita có giá trị hơn vạn thỏi vàng. 

Sự tự hào "trẻ con" của Nobita đã phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng mà gia tộc Masato đắp lên người cậu bé. 

Ren bắt đầu hiểu rằng, mình không cần phải là một con quỷ để được công nhận.

 Cậu bé nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ không còn vì sợ hãi sự trừng phạt của cha mẹ, mà vì muốn được nhìn thấy ánh mắt lấp lánh và nụ cười tự hào của người thầy.

 Nobita đã vô tình (hoặc hữu ý) thay thế hoàn toàn hình bóng người cha trong tâm trí Ren.

Một lần, sau khi được Nobita khen ngợi vì đã tha thứ cho một thuộc hạ mắc lỗi, Ren khẽ kéo vạt áo Nobita, hỏi nhỏ: 

"Thầy... nếu sau này con không muốn làm Yakuza, thầy vẫn sẽ tự hào về con chứ?"

Nobita khựng lại, cậu quỳ xuống để cao bằng tầm mắt của đứa trẻ, mỉm cười ấm áp:

 — "Cháu có là ai đi nữa, chỉ cần cháu sống đúng với lương tâm mình, ta vẫn sẽ luôn tự hào là thầy của cháu."

Cảnh tượng này đã lọt vào tầm mắt của Ryuji. Hắn đứng trên ban công cao nhất, nhìn xuống sân tập với khuôn mặt biến dạng vì giận dữ.

 Hắn thấy con trai mình đang cười đùa cùng kẻ thù — một thứ hạnh phúc mà hắn chưa bao giờ ban phát được cho con. 

Sự ghen tị và phẫn nộ bắt đầu khiến trạng thái Vô Ý Thức của Ryuji mất kiểm soát.

"Mày đã cướp đi tương lai của tao, giờ mày định cướp luôn cả con trai tao sao, Nobita?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net