CHƯƠNG CUỐI: ĐÁM CƯỚI CỦA MÃNH HỔ - KHI QUÁI VẬT RỬA TAY GÁC KIẾM
Tại trung tâm tiệc cưới sang trọng nhất Shinjuku, Nobita đứng ngẩn ngơ dưới khán đài.
Phía trên kia, ba đóa hoa rực rỡ nhất — Lisa, Reiko và Hansora — đang diện những bộ váy cưới lộng lẫy, mỗi người một vẻ đẹp mười phân vẹn mười.
Nobita nhìn lên với gương mặt vừa hạnh phúc vừa... sợ hãi.
Cậu đang mải suy nghĩ về tương lai "sóng gió" thì cả ba cô gái cùng đồng thanh quát lớn:
— "Nobita! Anh còn đứng đó ngây người ra làm gì? Mau lên đây!"
Ba cánh tay đồng loạt vẫy gọi, kéo tuột chàng Mãnh Hổ đang lúng túng lên sân khấu.
Gương mặt Nobita gượng gạo, đỏ bừng như gấc chín, trông chẳng còn chút uy phong nào của kẻ từng diệt Tứ Hội hay đánh bại Ryuji.
Không khí bùng nổ khi "Biệt đội Quái vật" bước lên sân khấu.
Nhưng thay vì tặng vàng bạc hay những món quà xa xỉ, hội anh em cây khế lại quyết định "tặng" cho Nobita những biểu tượng của một người đàn ông nội trợ thực thụ:
Hanji: Với nụ cười ranh mãnh, gã vắt thẳng một chiếc khăn lau bụi lên vai bộ vest đắt tiền của Nobita.
"Từ nay việc quét dọn võ đường và nhà cửa là của chú nhé, em rể!"
Kenji: Chàng võ sĩ cười ha hả, đeo vào cổ Nobita một chiếc tạp dề màu hồng có hình con mèo. "
Đấm bốc thì giỏi, để xem chú mày múa chảo có dẻo bằng không!"
Yamato: Lầm lì nhất nhưng cũng "ác" nhất, anh trao tận tay Nobita một cây chổi lông gà như trao một thanh bảo kiếm quý giá.
"Cái này để thủ thân... hoặc để bị phạt khi về muộn."
Nobita đứng giữa sân khấu, một tay cầm chổi, cổ đeo tạp dề, vai quấn khăn lau, trông vừa tức cười vừa ấm áp.
Hạnh phúc không phải là khi bạn đứng trên đỉnh cao quyền lực, mà là khi bạn có những người anh em sẵn sàng làm trò hề trong ngày trọng đại của mình, và có những người phụ nữ sẵn sàng cùng bạn đi hết cuộc đời
Những món quà như chổi hay tạp dề tuy giản đơn nhưng lại là biểu tượng của một cuộc sống bình thường mà Nobita hằng ao ước — nơi bạo lực nhường chỗ cho sự chăm sóc, và sát khí nhường chỗ cho hơi ấm gia đình.
Quan viên hai họ, từ người thân họ nobi đến phu nhân Reiko và cả những học trò nhỏ của võ đường Tứ Gia, tất cả đều mỉm cười rạng rỡ. Ren đứng dưới vỗ tay rầm rộ, hét lớn:
"Thầy Nobita cố lên! Thầy là người nội trợ mạnh nhất thế giới!"
Nobita nhìn sang Lisa, Reiko và Hansora.
Dù gương mặt vẫn còn chút gượng gạo vì sự "tấn công" dồn dập của các cô, nhưng trong ánh mắt cậu là một sự mãn nguyện tột cùng.
Cậu nắm lấy tay họ, cùng nhau cúi chào quan khách dưới cơn mưa pháo hoa rực rỡ.
Hành trình của Mãnh Hổ Shinjuku khép lại tại đây, không phải bằng tiếng thét chiến trận, mà bằng tiếng cười vang vọng khắp phố phường Tokyo.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net