2
chút nắng tàn còn sót lại của mùa hạ làm rực lửa ánh hoàng hôn buổi chiều tà, làm hây hây màu má hồng và tô cho môi người thêm sắc đỏ thẫm. cũng chính tia nắng ấy đã thắp lên ngọn lửa yêu đương nồng nhiệt trong tôi. đốt nỗi nhớ em thành tro bụi, để rồi lạc vào ngọn gió nồng nàn mùa thu, cuốn gửi tình tôi vào hương nắng dịu ngọt.
hạ chí năm ấy, quyện vào cái nắng gay gắt là những vụng về môi hôn, những réo rắt mật ngọt ái tình. kẻ vô-tri ngoan đạo vốn tôn sùng tình yêu như thứ tín ngưỡng thiêng liêng, nay phước phần lắm mới được nâng niu thánh nữ trên tay lại nổi lên ham muốn ích kỷ, đắm chìm trong mê luyến ái tình.
tôi chỉ muốn giấu em thật xa, vào sâu trong những vụn vỡ tâm hồn, để dáng hình kiều diễm mãi khắc khoải trong lồng ngực, rung lên những bồi hồi xúc cảm yêu đương.
em ạ, kệ xác những dị nghị đàm tiếu của người đời, tôi chỉ biết là
tôi muốn em,
muốn đắm mình trong làn hương tuyệt diệu đến mê hoặc, muốn áp mặt vào suối tóc thơ bồng bềnh, muốn từng giọt máu ấm tanh nồng của người tưới đẫm lên cơ thể. để rồi một mai khi xác thân tội lỗi bị đọa đày dưới âm ti địa ngục, những mộng tưởng về chốn địa đàng thiên đường thuở ấy vẫn có thế cứu vớt mảnh tình tôi chắp vá.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net