Khói bụi dần tan đi, hình ảnh cũng dần trở nên rõ ràng, dưới ánh trăng trắng bạc, gió làm lay động những hàng cây tạo những âm thanh xào xạc du dương trong màn đêm. Dưới ánh trăng, một bóng người đứng đó, áo bào trắng giờ đây đã nhiễm bẩn xám xịt, nó lay động trong cơn gió. Mái tóc màu bạch kim cũng theo gió mà bay tán loạn. Điểm đặc biệt nhất là đôi mắt. Một đôi màu tím toát ra hơi thở lạnh lẽo, trầm lặng, nó yên tĩnh như mặt hồ thu. Sóng mắt lưu chuyển thu hút ánh nhìn của mọi người, tựa như đã thấy được sự kiêu ngạo không để bất cứ điều gì vào đó. Thanh đại kiếm được ghim xuống đất, trên đó vẫn còn chảy những dòng máu của quái vật kéo dài chảy xuống....Tình bạn. Tình yêu. Người thân. Đồng đội.Những cuộc hành trình, những cuộc phiêu lưu, những cuộc gặp gỡ, những kỉ niệm chẳng thể nào quên, ước mơ của tôi và bạn.Chúng ta không đơn độc, vì luôn có những người bạn kề bên, Những ngày của tôi và bạn, Cuộc sống kì diệu ẩn sau phép thuật của vùng đất thần tiên. Cùng nắm tay nhau, hòa chung nhịp đập, dù có ra sao đi nữa, bạn vẫn mãi ở bên cạnh tôi.…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…
[HOÀN]Thể loại: Trọng sinh, Cung đấu [183 chương]Edit: Team Lãnh Cung. Người phụ trách: Huệ Hoàng Hậu. |Văn án|Hạ Uyển Chi trọng sinh lại trước khi vào cung.Người bên cạnh còn chưa thay đổi, gia tộc vẫn hưng thịnh như xưa. Nàng không muốn lại vào cung.Dù muốn trốn thoát khỏi địa phương như một cơn ác mộng kia, nhưng vận mệnh lại không cho phép nàng phản kháng.Ổn định tâm tình xong, Hạ Uyển Chi hiểu, nếu đã không thể thay đổi chuyện vào cung, như vậy liền thay đổi chính mình.Lúc này đây, những kẻ nợ nàng, hại nàng, khi dễ người của nàng đều sẽ phải chịu trừng phạt!Nhân vật chính: Hạ Uyển Chi, Tề DiệpVai phụ: Lâm Huệ, Hoàng hậu, Thục phi, Đức phi, cùng một đám cung phi.-----------------Lời editor: Nữ chính của bộ này được tác giả xây dựng một cách bình thường, không tài giỏi, không đức độ và không được "thần thánh hóa". Thế nên đừng ngạc nhiên khi gặp một nữ chính ko ưu việt như những bộ truyện khác ^^ Nàng ấy được chọn làm nữ chính chỉ vì nàng ấy là người trọng sinh mà thôi :)))))Cả nam lẫn nữ chính đều "não tàn", thỉnh cân nhắc trước khi đọc, nếu bị tức chết đừng tìm ta đòi nợ muahahaa.…
Nguồn: SS truyện. Truyện "Có Chạy Đằng Trời" của A Đào Đào kể về nhân vật chính tên Thẩm Sơ Vân. Cô chỉ 15 tuổi nhưng lại có thân hình đẩy đà, mái tóc dài óng mượt khiến bao chàng trai si mê...Hông nhan thường bạc mệnh, cô cũng không phải trường hợp ngoại lệ. cô gặp phải bọn buôn người độc ác. Thiếu nữ xinh đẹp vì để thoát khỏi bàn tay của bọn buôn người mà không thể không kí khế ước ma quỷ cả đời không thể thoát ra cùng tên thiếu niên lạ lẫm âm tàn độc ác kia.Thiếu niên độc ác chiếm được cô gái mình muốn nhưng lại không biết phải làm sao để cô gái kia toàn tâm toàn ý với hắn.Ban đầu hắn rất dữ dội áp đảo cô, càng về sau hắn chợt nhận ra đã thích cô, câu chuyện bắt đầu từ đây! Một tên hung tợn bỗng nhiên trở thành con thỏ của cô.Vì không thấy bản full trên wattpad nên up lên để đọc. Mong mn ủng hộ:33…