Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Only

Tên: Only

T/g: tớ

Thể loại:love story

Tình trạng tiến hành: đang viết :>

 

Chương 1:

 

Năm 2016 

 

Hơi thở nồng ấm phả vào mặt anh, hai tay cô bị anh bóp chặt.Nói cho chính xác, cô vừa bị anh ấn xuống giường, cô không trả lời, cô thực sự không muốn và điều đó làm anh tức điên.

 

"Tại sao em lại làm thế!?!"

 

Rồi anh khóc...

 

Năm 2012

 

"Alo" 

"Chào cô, chuẩn bị xong chưa?Tối nay sẽ rất quan trọng đấy"

"Vâng" 

"10 phút nữa tôi sẽ lên đón, nhanh lên nhé!" 

"Cứ đứng ở dưới, tôi xuống ngay"

Píp.....  

Thả chiếc iphone xuống ghế, cô đứng dậy tiến đến bên cửa sổ.Hoàng sơn nói đúng, đây quả thật là nơi lí tưởng để quan sát thành phố này.Cả căn phòng đón nhận ánh sáng của buổi sớm, làn gió mát làm những giọt sương còn vương trên chậu hoa giấy nhẹ rơi rồi hoà vào thứ đất đầy màu mỡ mà cô đem từ dưới quê lên.Nhấm nháp tách cà phê, cô nhìn Sài Gòn đầy hoa lệ đang cựa mình, một ngày mới bắt đầu.Và giá như ngày hôm nay trôi qua thật chậm, để khi bóng tối bao phủ, cô sẽ không phải bắt đầu điều mà cô toan tính bao lâu.Đêm nay sẽ quyết định tất cả.Nhưng nó không phải là kết thúc...đó là sự khởi đầu...

 

6H30’

 

Cô đang dẫn anh vào trong một vườn hoa, ở nơi đó họ đã trao nhau nụ hôn đầu.Bàn tay nhỏ nhắn mà ấm áp ấy đang siết lấy tay anh, anh không thể nào quên được nụ cười rực rỡ của cô khi lần đầu tiên họ gặp mặt.Hương thơm của loài hoa kiêu sa đỏ thắm ấy đang làm anh mê mẩn hay chính cô đang làm anh say.Cô ngây thơ, yếu đuối nhưng điều đó không được cô thể hiện ở khuôn mặt, anh nhớ cô đã khóc thế nào khi anh bày tỏ tình cảm, thật ngọt ngào...Anh ôm cô, vành tai ửng đỏ, anh nhẹ nhàng kề môi sát...

Cô biến mất...

 

 

Anh với tay lấy “cục nợ”, đưa lên tai: 

“Tôi cho anh 10 phút nữa để sửa soạn, sáng nay có cuộc họp quan trọng, buổi biểu diễn tối nay cần được chuẩn bị chu đáo, tôi không muốn bị cấp dưới cho là tôi có thằng con không ra gì!” 

Tít! 

“Đáng nhẽ mình không nên cài chuông!”-Anh xoa đầu.Mệt mỏi.Đã rất rất lâu rồi anh mới mơ về cô, người con gái anh yêu say đắm khi đang còn là sinh viên.Cô đáng yêu và điều đó làm anh mê cô.Anh lấy cặp kính và bắt đầu.

“Thôi quên đi”

Nguyễn Hoàng Trung Quân sinh ra và lớn lên ở một thành phố nhỏ.Anh vốn thông minh và khá đẹp trai nên việc nổi trội đối với anh là chuyện bình thường.Để tiện cho việc học của con, cha anh – Nguyễn Anh Quốc đã cho anh sống một cuộc sống tự lập khi anh mới vào lớp mười.Bằng một cách nào đó, ông đã tự xây dựng cho mình một tổng công ty giải trí lớn và điều đó đã là Trung Quân mất đi ước mơ là được trở thành một kiến trúc sư.Đó là điều hiển nhiên.Ra trường, anh hoàn thành khá tốt nhiệm vụ và dù thế, chẳng khi nào anh nhận được lời khen từ người cha nghiêm khắc của mình. 

"Trước sau gì cũng thế!”

Anh lái con Ferrari đến công ty, anh rất thích nó vì đó là thứ duy nhất mà cha anh tặng cho. 

“Ít ra thì ông ấy cũng coi mình là con” 

Anh đã có mặt đúng giờ.Ít nhất thì anh không phải hứng cái nhìn khó chịu từ cha.Còn lại, ai biết ông ta sẽ nói gì.

Cuộc họp bắt đầu ngay sau đó.Vì một lí do nào đó, “vị chủ tịch đáng kính” yêu cầu tất cả những người có liên quan phải đến dự.Và họ đã đến đông đủ.Không ai dám vắng mặt, nếu trái với điều đó thì coi như sự nghiệm của họ coi như chấm dứt.

Đó là buổi diễn lớn nhất mà tổng công ty M.S tổ chức trong vòng 2 năm qua, nó hội tụ nhiều ngôi sao trên thế giới.Hàng ngàn chiếc vé đã được bán ra và  đương nhiên để có thể thanh toán catse thì chúng không rẻ chút nào, phải nói là giá trên trời.Điều đó càng cho thấy buổi diễn phải tiến hành suôn sẻ và tuyệt đối không được xảy ra một chút sai sót gì.Cha anh lần lượt kiểm tra, mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo.Lướt qua danh sách ca sĩ một lẫn nữa, ông nói: 

“Hãy đảm bảo là họ được bảo vệ an toàn khi đến đây, nếu có chuyện xảy ra thì mọi tội lỗi các anh sẽ phải gánh chịu, không được để thiếu sót gì xảy ra, nếu không nó không chỉ ảnh hưởng tới chúng ta mà cả mối quan hệ giữa các nước.Và đương nhiên tôi không muốn chính phủ các nước chỉ trích tôi.” 

Anh sẽ không làm gì, cha anh không tin tưởng anh, luôn luôn thế.Việc anh phải làm là ngồi ở dãy ghế Vip và xem buổi diễn, hầu như anh không can thiệp trực tiếp vào bất cứ việc gì của buổi diễn, việc anh phải làm là xử lí những thông tin và có mặt tại đó.Thế thôi... 

11H15’ 

“Bữa ăn ngon miệng chứ”-Hoàng Sơn đưa mắt nhìn cô, vẫn phong cách ăn mặc đó và nó không làm cô được nổi bật cho lắm, anh muốn cô phải khác.

“Tất nhiên, đâu phải ngẫu nhiên mà anh chọn nhà hàng này”-Cô lau miêng, món tráng miệng làm cô thoả mãn, đúng là một bữa ăn tinh tế.

“Cô có hồi hộp không?”

“Nếu đó là điều anh muốn biết thì câu hỏi đó là thừa thải”-Cô nhấp một chút rượu-“Lúc này không phải là lúc để hồi hộp”

“Tôi thích vẻ mặt đó của cô, thản nhiên đến lúc đáng sợ” Và tôi đã chọn cô vì điều đó.Hoàng Sơn đã nghĩ thế.

“Có lẽ thế" 

“Mọi việc đã êm xuôi, chắc chắn bọn họ sẽ vô cùng ngạc nhiên.”

“Còn tuỳ là tôi có thần may mắn hỗ trợ không”-Ánh mắt cô sắc lẻm, cô nở nụ cười nửa miệng, Hoàng Sơn đã nhiều lần nhìn thấy nụ cười này những lần nào anh cũng cảm thấy ớn lạnh.Nó chẳng hay ho gì.

“Cô cần trang điểm khi ra ngoài đấy”-Rốt cuộc thì anh cũng nói ra được điều anh cần nói.

"Tôi không quan tâm”

“Nhưng những người khác sẽ quan tâm” Cô thẳng thắn quá mức đấy-Anh hơi khó chịu.Có lẽ sau này cô ấy sẽ có nhiều kẻ thù 

“Tôi sẽ chú ý vậy” 

Họ đứng dậy và rời khỏi nhà hàng, không ít người nhìn theo.Phải rồi, có trang điểm hay không không quan trọng, cô đã đẹp lắm rồi.

 

20h

 

Tất cả đã sẵn sàng, vài giây nữa buổi diễn sẽ được mở màn.

“5...4...3...2...1...Action!”

MC bước ra, cả sân vận động như vỡ tung, đa số đều là fan cuồng nhiệt từ khắp nơi tới.Sau phần giới thiệu ban tổ chức là phần giới thiệu lần lượt từng màn biểu diễn.Điều đó làm cho những người đứng dưới không tài nào chịu được, họ quá sốt ruột để được nhìn tận mắt thần tượng của mình.Mở màn là ca khúc: “Tình về nơi đâu” của Thanh Bùi và Tata Young.Tất cả chìm vào giọng hát của hai người mà không biết ở phía sau hội trường, mọi người đang rất tất bật.Và không may, đến ca khúc thứ tư có một vấn đề lớn xảy ra.

Một ca sĩ bị thương khi đang trên đường tới  buổi diễn!

Tất cả như rối tung lên.Đạo diễn không còn dữ nổi bình tĩnh, sự hoang mang bắt đầu xuất hiện.Sở dĩ mọi chuyện sẽ được ổn thoả nếu ca khúc mà ca sĩ kia chuẩn bị biểu diễn không phải là ca khúc mà những người đứng trước kia mong chờ được nghe, kể cả phân nửa ban tổ chức cũng muốn được nghe bài này.

Trung Quân đã được báo, anh muốn giải quyết vấn đề nhưng cha anh đã ra hiệu, anh không thể can thiệp, anh không có cơ hội để thể hiện.

 

Một tiếng rưỡi sau...

 

“Họ đâu?”

 

“Rihanna đâu??”

 

“Định bắt chúng tôi chờ đến bao giờ nữa đây???”

 

“Trả lại vé đây!”

 

“Quân lừa đảo!”

 

Cả sân vận động đang hét lên: “Rihanna!!!!!!!”, “Love the way you lieeeeeee!!!!!!!!!!!”

Lần này thì chủ tịch bối rối thực sự, thực mất mặt.Ông đã dành thời gian đến dự và rốt cục lại bị bẽ mặt!

 

“Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?Ta trả tiền cho các người để làm gì????Lũ vô dụng!”

Anh nhìn cha anh đang quát tháo đạo diễn, có lẽ ông đang hối hận vì đã đồng ý in những tấm áp phích có in chữ đại: “Rihanna-Love the way you lie đến VN”, điều đó là thu hút rất nhiều người và rốt cuộc những tiếng hô hào đang đấm vào mặt ông.Không phải dễ gì mà cô ấy đồng ý nhận lời qua VN hát, ấy vậy mà lại bị thương trong lúc đến đây, thật đáng tiếc.

 

“Em chịu thôi, em không hát được đâu.”-Cô cười.

“Thì em cứ hát đại bài nào đó đi.Anh muốn nghe”-Anh véo má cô. 

“Nhưng em không có khiếu hát mà.”

“Nhanh lên nào”-Anh năn ni-“Lần đầu tiên anh nghe giọng em là lúc em hát bài Ba con gấu, anh thấy giọng được mà”

“Vậy em hát “một con vịt ” nhé!”-Cô nhe răng.

“Ẹc, hát rồi anh thưởng cho cái này!” 

“Gì vậy?”

“Em cứ hát đi đã, bài nào người lớn chút đi.” 

“Nhớ thưởng đó!”-Cô đưa tay ra, ý muốn anh móc nghéo.

Anh kề sát và hôn cô rồi lém lỉnh:

“Sẽ nhiều hơn thế nữa”

  

Nguyễn Anh Quốc mặt rạng rỡ hẳn lên, mọi chuyện đã được giải quyết mặc dù ông phải nhận sự giúp đỡ từ phía ông không hề mong muốn, để chắc chắn, ông hỏi: 

“Các anh có chắc không?”

Và bên kia trả lời:

“Sự đánh giá của khán giả là điều chắc chắn nhất!”

Ông cúp máy, đành liều vậy...

  

“Ba lém nghe”-Cô véo anh một cái.

“Anh phải làm thế em mới hát chứ, hay em muốn anh khoá miệng em đây?”

“Một vừa hai phải thôi, em sẽ hát.” 

“Có thế chứ”-Anh cười.Đúng là cô rất ngốc.

Rồi cô lấy hơi...

  

 

“On the first page of our story

the future seemed so bright

then this thing turned out so...”

Anh giật mình, vội ngước lên khán đài.Và anh thấy cô.Cô đứng đó và đang cất tiếng hát.Tiếng hát đã lâu lắm rồi anh mới được nghe, tiếng hát của người con gái anh yêu thương.Anh không thể tin vào mắt mình nữa...

 

“I don’t know why I’m still surprised

even angels have their wicked schemes

and you take that to new extremes

but you’ll always be my hero

even though you’ve lost your mind”

 

...Người con gái anh đã bỏ rơi 3 năm về trước đang đứng trước mặt anh...

 

“Just gonna stand there and watch me burn

but that’s all right because I like the way it hurts

just gonna stand there and hear me cry

but that’s all right because I love the way you lie...”

Và cô đang hát...

 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net

Tags: