5
Sáng hôm sau tại phim trường, không khí bận rộn của ngày quay đầu tiên bao trùm khắp nơi. Nhân viên hậu kỳ chạy đôn chạy đáo lo phục trang và bối cảnh, còn hai nữ chính thì đang ngồi trong phòng trang điểm VIP.
Orm đã đến từ sớm, nàng đang thong thả ngồi lướt điện thoại trong khi thợ làm tóc chỉnh sửa những lọn tóc xoăn nhẹ. Khi cánh cửa phòng bật mở và Ling bước vào với đôi mắt hơi thâm quầng vì cả đêm trằn trọc mất ngủ, Orm ngay lập tức nhìn qua gương, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý đầy chảnh chọe.
Đợi cho anh thợ làm tóc vừa bước ra ngoài lấy thêm keo xịt, trong phòng tạm thời chỉ còn hai người, Orm liền xoay ghế lại, hếch cằm nhìn Lingling, mở giọng khịa kháy bằng chất giọng non nớt nhưng đầy tính khiêu khích:
— Chào P'Ling nha. Xem ra có người ngoài miệng thì lạnh lùng, tỏ vẻ không quan tâm, nhưng tối về lại là người nhấp nút follow em trước nha. Sao thế? Bị sức hút của em làm cho cưỡng không lại rồi à?
— Em bớt ảo tưởng lại đi, N'Orm. Tại công ty ép thôi.
— Chị nói cái gì? Orm phụng phịu, hai má lập tức phồng lên vì tức giận.
— Chị quản lý gọi điện mắng vốn, bảo nếu không follow để dập cái scandal bất hòa thì phim chưa chiếu đã sập. Tôi là vì đại cục của đoàn phim nên mới bố thí cho em một lượt follow thôi. Ling liếc mắt nhìn nàng qua gương, chất giọng trầm thấp mang theo vài phần trêu chọc.
— Chứ nếu là tự nguyện, tôi thà follow một tài khoản dạy nấu ăn còn thấy có ích hơn.
— Chị... Lingling Kwong! Chị có giỏi thì hủy follow đi! Ai thèm chị follow chứ, đồ đáng ghét! Orm tức đến mức giậm chân bình bịch dưới sàn, mặt đỏ gay vì vừa quê vừa giận.
Nàng quay phắt người lại, thầm mắng bản thân sáng ngày ra đã rước bực vào người. Rõ ràng là định vào thế thượng phong để khịa bả, ai dè lại bị bà chị liệt cơ mặt này phản công cho tức nghẹn họng.
Lingling nhìn cái bóng lưng đang xù lông nhím của Orm qua gương, khóe môi khẽ cong lên một biên độ rất nhỏ đầy ấm áp. Chị cầm kịch bản lên che mặt để giấu đi nụ cười bất lực của mình, thầm nghĩ:
— Nhóc con này đúng là dễ chọc giận thật.
Đang hậm hực dỗi cả thế giới vì câu nói tại công ty ép của Ling, Orm bỗng thấy tiếng gõ cửa phòng trang điểm vang lên dồn dập. Anh trợ lý đạo diễn ló đầu vào, hớt hải giục:
— Hai nữ chính ơi, chuẩn bị ra set nhé! Hôm nay đạo diễn quyết định đổi lịch, quay phân đoạn thời đại học trước. Mà cảnh đầu tiên lại là... cảnh nóng lúc hai nhân vật đang mặn nồng hạnh phúc nhất á!
Orm nghe xong mà suýt chút nữa đánh rơi chiếc cọ trang điểm trên tay. Nàng quay phắt sang nhìn Lingling, hai mắt mở to đầy hoảng hốt. Vừa mới đấu khẩu nảy lửa, mặt nặng mày nhẹ với nhau xong, giờ đùng một cái bắt lao vào giường chiếu, ôm hôn thắm thiết sao diễn nổi trời?
Kịch bản phim kể về mối tình sâu đậm của hai người bên nước ngoài. Thế nhưng sau đó, vì áp lực gượng ép từ mẹ của Ling, hai người buộc phải chia tay. Chính Orm là người đã chủ động nói lời tàn nhẫn để rời xa chị. Bẵng đi mấy năm trời cắt đứt liên lạc, cả hai mới tình cờ gặp lại nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu khi đã trưởng thành. Nhưng hôm nay, để lấy mạch cảm xúc, đạo diễn lại muốn quay cảnh nóng bỏng, ngọt ngào nhất của thời thanh xuân trước.
Bối cảnh là một căn phòng được decor rất ấm áp. Chiếc giường nhỏ chính là tâm điểm của set quay ngày hôm nay.
Orm nuốt nước bọt, bước vào set quay với bộ trang phục áo thun rộng giấu quần, mái tóc xõa dài tự nhiên. Ký ức về những tấm ảnh quyến rũ của chính mình mà Lingling lướt xem đêm qua thì Orm không biết, nhưng việc phải môi chạm môi với bà chị đáng ghét này ngay bây giờ khiến nàng căng thẳng đến mức hai tay cứng đờ.
— Hai đứa nghe chú nói này, Đạo diễn bước vào giữa set, tay quơ quơ cuốn kịch bản.
— Đây là cảnh hai nhân vật đang ở đỉnh cao của sự hạnh phúc, yêu nhau đến chết đi sống lại. Ánh mắt phải tràn ngập tình ý, ôm hôn phải thật tự nhiên, không được sượng trân nghe chưa? Đặc biệt là Orm, ánh mắt cháu nhìn Lingling phải vừa si mê vừa có chút nũng nịu trẻ con thường ngày của cháu ấy!
Orm mím môi, liếc xéo Lingling một cái rồi lý nhí:
— Dạ, cháu biết rồi...
— Diễn viên vào vị trí! Máy quay chuẩn bị! Diễn!
Tiếng hô của đạo diễn vừa dứt, bầu không khí lập tức thay đổi. Ling đúng chuẩn là một diễn viên chuyên nghiệp, chị rũ bỏ hoàn toàn vẻ lạnh lùng thường ngày, ánh mắt nhìn Orm bỗng chốc trở nên thâm tình, dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy bất cứ ai. Chị tiến lại gần, hai tay áp lên má Orm, ngón tay cái khẽ ve vuốt làn da mịn màng của nàng.
Orm bị ánh mắt như hút hồn đó làm cho đứng hình. Nàng nhìn bờ môi mọng của Lingling đang dần tiến sát lại gần mình, hơi thở ấm áp của chị phả lên chóp mũi khiến nàng quên mất cả việc thở.
— Em lại bướng bỉnh cái gì nữa rồi, hửm? Lingling thì thầm bằng chất giọng trầm khàn của nhân vật, nhưng cấu tứ câu thoại nghe cứ như đang trêu chọc Orm ngoài đời vậy.
Chị cúi đầu, đặt lên môi Orm một nụ hôn thật sâu. Không còn là nụ hôn sượng trân của hai tháng workshop trước, nụ hôn lần này mang theo sự chiếm hữu và nồng nhiệt của một người đang yêu điên cuồng. Lingling khéo léo dẫn dắt, bờ môi chị quấn quýt lấy môi nàng, mút nhẹ đầy tình tứ.
Orm hoàn toàn bị cuốn vào nhịp điệu của Lingling. Nàng vô thức vòng tay qua cổ chị, kéo sát khoảng cách của hai cơ thể lại gần nhau hơn. Sự căng thẳng ban đầu biến mất, thay vào đó là sự ngọt ngào, mãnh liệt đúng như kịch bản yêu cầu.
Cả hai ngã nhào xuống chiếc giường nhỏ, mái tóc Orm xõa tung trên gối, còn Lingling thì chống hai tay hai bên, từ trên cao nhìn xuống nàng đầy say đắm, tiếp tục nụ hôn sâu như muốn rút cạn không khí của đối phương.
— Cắt! Tốt lắm! Cảnh này một phát ăn ngay!
Chemistry đỉnh cao luôn hai đứa ơi! tiếng đạo diễn vang lên phá tan không gian ám muội.
Ngay lập tức, Ling buông Orm ra, chống tay đứng dậy rồi lịch sự đưa tay kéo cô nàng ngồi dậy. Ánh mắt thâm tình lúc nãy biến mất trong vòng một nốt nhạc, thay vào đó là vẻ mặt điềm nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.
Orm ngồi trên giường, tóc tai hơi rối, bờ môi vì nụ hôn sâu mà trở nên đỏ mọng và hơi sưng lên. Nàng nhìn cái bộ dạng lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của Ling thì trong lòng vừa ngượng vừa tức. Nàng vội vàng chỉnh lại cổ áo, bĩu môi hừ một tiếng thật lớn cho chị nghe thấy, rồi quay sang mách anh trợ lý:
— P'An ơi! Chị Lingling cắn môi em đau muốn chết đây này! Chị ấy dùng bạo lực với em!
Lingling đang cầm chai nước uống, nghe nhóc con mách lẻo liền suýt sặc. Chị đặt chai nước xuống, quay sang nhìn cái má đang phồng lên vì dỗi của nàng, thong thả buông một câu chí mạng:
— Tôi là đang diễn đúng kỹ thuật kịch bản yêu cầu. Hay là... em bị tôi hôn đến mức mềm nhũn cả người rồi nên mới kiếm cớ ăn vạ hả N'Orm?
— Chị... chị nói ai mềm nhũn cơ? Đồ điên Orm thẹn quá hóa giận, vớ ngay chiếc gối ôm trên giường ném thẳng vào người Lingling.
Cả set quay lại được một trận cười trước màn gà bay chó sủa của hai nàng nữ chính. Vừa mới hôn nhau nồng cháy trên giường xong, bước xuống một cái là lại sơ hở nói nhau ngay được!
— Cảnh vừa rồi tốt lắm, nhưng chưa đủ đô đâu hai đứa ơi!
Tiếng đạo diễn oang oang qua loa bộ đàm cắt ngang tiếng chí choé của Orm. Chú bước vào set, mặt hớn hở ra hiệu cho mấy anh bên ánh sáng hạ đèn tối xuống chút nữa, chỉ chừa lại ánh đèn vàng mờ ảo, làm bầu không khí trong căn phòng trọ bỗng chốc đặc quánh mùi mập mờ.
— Cảnh tiếp theo này mới là trọng tâm của ngày hôm nay. Đạo diễn hạ giọng đầy huyền bí, nhìn cả hai.
— Vẫn là mạch cảm xúc ngọt ngào đó, nhưng cấp độ phải nóng hơn rất nhiều. Kiểu hai người hôn nhau nhưng là khúc dạo đầu, chuẩn bị bước vào cuộc làm tình cuồng nhiệt ấy. Ling, em phải ép Orm xuống hẳn giường, tay chân phải có sự đụng chạm da thịt, ve vuốt để tạo cảm giác khao khát đối phương mãnh liệt. Orm, cháu không chỉ nhận nụ hôn nữa, cháu phải chủ động bám lấy vai Lingling, phối hợp nhịp thở dồn dập vào nghe chưa?
Orm nghe tới ba chữ sắp làm tình mà mặt mũi từ đỏ hồng chuyển sang đỏ lựng như tôm luộc. Nàng lắp bắp:
— Dạ... đạo... đạo diễn, cảnh này có táo bạo quá không ạ?
— Phim tình cảm sâu sắc mà Orm! Yên tâm, góc máy sẽ che chắn tinh tế, chủ yếu là bắt trọn cái thần thái khao khát nhau của hai đứa thôi. Chuẩn bị!
Orm nuốt nước bọt cái ực, lén nhìn sang Ling. Trái ngược với vẻ hoảng hốt của nàng, Ling lúc này chỉ im lặng, ánh mắt phượng khẽ tối lại dưới ánh đèn mờ. Chị không nhìn nàng, nhưng lồng ngực phập phồng nhẹ cho thấy chị cũng đang căng thẳng giấu đi cảm xúc bên trong.
— Diễn viên vào vị trí! Máy quay tiến cận cảnh! 3, 2, 1... Diễn!
Tiếng hô vừa dứt, Ling liền tiến tới. Lần này, chị không dịu dàng nữa mà áp sát cơ thể mạnh mẽ vào người Orm, đẩy nàng lùi dần rồi ngã nhào xuống chiếc nệm.
Ling chống một tay bên hông Orm, tay còn lại luồn vào sau gáy nàng, thô bạo nhưng đầy tình ý siết chặt lấy nụ hôn. Nụ hôn lần này nóng bỏng đến mức nghẹt thở, hai đầu lưỡi quấn quýt, tiếng mút mát trầm thấp vang lên giữa không gian im phăng phắc của trường quay.
Theo bản năng nhân vật và cả sự dẫn dắt quá đỗi mãnh liệt của Lingling, Orm run rẩy đưa hai tay bám chặt vào bờ vai trần của chị, những ngón tay siết chặt đến mức làm hằn lên những vệt đỏ trên da Lingling. Bàn tay tự do của Lingling bắt đầu trượt từ eo nàng, chầm chậm vén nhẹ tà áo thun rộng, những ngón tay thon dài, ấm nóng chạm trực tiếp vào làn da mềm mại ở mạn sườn Orm.
Khi Lingling dứt khỏi môi nàng để trượt dài nụ hôn xuống nựng nịu vùng cổ và xương quai xanh, Orm vô thức phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ qua kẽ răng, lồng ngực phập phồng dồn dập vì thiếu oxy. Cảm giác da thịt chạm vào nhau, mùi hương tuyết tùng quen thuộc vây hãm cùng sự đụng chạm táo bạo của Lingling khiến đầu óc Orm hoàn toàn trống rỗng, người thực sự mềm nhũn ra đúng nghĩa đen.
Suốt cả một phân cảnh kéo dài gần hai phút đầy ám muội và nóng bỏng, cho đến khi bàn tay Ling có ý định trượt sâu hơn thì đạo diễn mới thỏa mãn hô lớn:
— CẮT!!! Hoàn hảo! Xuất sắc luôn hai đứa ơi! Chemistry cháy nổ trường quay rồi!
Tiếng "Cắt" như kéo cả hai ra khỏi cơn mộng mị. Lingling lập tức dừng mọi động tác, nhưng chị không đứng dậy ngay. Ling vẫn giữ nguyên tư thế chống người phía trên Orm, hơi thở dồn dập phả thẳng vào mặt nàng, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào bờ môi sưng mọng, đỏ ửng và gương mặt ngộp thở của cô nàng khóa dưới.
Hai tai Ling đỏ tấy lên, vệt hồng lan xuống tận cổ. Ký ức về loạt ảnh sexy đêm qua hòa làm một với cơ thể nóng bỏng ngoài đời thực của Orm đang nằm dưới thân chị lúc này, tạo thành một cú chấn động tâm lý cực mạnh cho Ling.
— Chị... chị tránh ra coi... Đạo diễn hô cắt rồi kìa!
Ling bấy giờ mới giật mình, vội vàng chống tay đứng dậy, quay mặt đi chỗ khác để che giấu sự bối rối tột độ cùng gương mặt đã đỏ bừng của mình.
Chị hắng giọng một cái thật lớn, chỉnh lại chiếc áo ba lỗ rồi bước vội ra khỏi set quay mà không thèm buông một câu cà khịa nào như mọi khi.
Orm ngồi dậy, tóc tai bù xù, mặt mũi đỏ như quả cà chua. Nàng nhìn theo cái bóng lưng có chút chạy trốn của Lingling mà tim đập thình thịch như đánh trống trận.
Nàng ôm lấy khuôn mặt nóng bừng của mình, chu mỏ lầm bầm:
— Đồ đáng ghét... hôn cái kiểu gì mà như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy không biết!
Đoàn phim lúc này ai nấy đều nhìn nhau cười tủm tỉm, rần rần khen ngợi hai nàng nữ chính diễn quá đạt, quá bùng nổ, mà không ai biết rằng... có hai trái tim đang đập loạn nhịp vì những xúc cảm thật vừa mới nhen nhóm sau cảnh nóng vừa rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net