Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

8

Hôm sau, bầu không khí tại phim trường hoàn toàn thay đổi, không còn những tiếng trêu chọc chí chóe hay tiếng cười như mấy ngày quay ngoại cảnh trước nữa. Cả đoàn phim đều im lặng, khẩn trương chuẩn bị cho phân đoạn ngược luyến nặng tâm lý đầu tiên của hai nhân vật: Cảnh chia tay.

Trong phân đoạn này, nhân vật của Orm là người chủ động nói lời buông tay và quay lưng bỏ đi, để lại nhân vật của Ling đứng chơ vơ giữa cơn mưa giả đang được đoàn phim setup.

— Diễn viên vào vị trí! Orm ơi, cảnh này em là người chủ động dứt khoát bỏ đi nhé, nhưng trong lòng phải là sự giằng xé, đau đớn đến tột cùng. Máy quay chuẩn bị... Phun nước... Diễn!

Ngay khi tiếng hô vang lên, Orm hoàn toàn chìm vào thế giới của nhân vật. Đôi mắt tròn xoe thường ngày đầy tinh nghịch giờ đây ngập ngụa nước mắt và đỏ hoe. Là một người cực kỳ nhạy cảm và dễ khóc, Orm đẩy cảm xúc lên rất nhanh. Nàng nhìn thẳng vào mắt Ling, nói lời chia tay đầy dứt khoát rồi lập tức quay lưng, dậm chân bước đi thật nhanh vào màn mưa.

Cái bóng lưng nhỏ nhắn của Orm khuất dần sau làn nước, nhưng bờ vai nàng thì run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn. Nàng khóc nức nở, tiếng khóc thương tâm đến mức khiến cả trường quay đều phải nín thở dõi theo.

Ở phía ngược lại, theo đúng yêu cầu kịch bản, Lingling chỉ đứng im tại chỗ. Chị không đuổi theo, cũng không đưa tay níu kéo. Dưới làn mưa nhân tạo xối xả xăm xắp mặt, chị đứng trơ trọi, đôi mắt phượng đăm đăm nhìn theo bóng dáng người yêu đang xa dần, chứa đựng một sự bất lực và tổn thương sâu sắc.

— Cắt!!! Đạt rồi! Tiếng đạo diễn vang lên phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.

Dù tiếng "Cắt" đã dứt và nhân viên lập tức lao vào che ô, khoác khăn ấm cho hai người, Orm vẫn chưa thể thoát vai ngay lập tức. Nàng đi ra một góc bối cảnh, ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa, hai tay ôm chặt lấy bọc khăn tắm, đầu cúi gục xuống gối.

Tiếng nấc nghẹn ngào vẫn không ngừng bật ra, nước mắt uất ức từ vai diễn vẫn tuôn rơi lã chã.
Ling đứng từ xa, nhận lấy chiếc khăn khô từ trợ lý để lau qua loa mái tóc ướt sũng. Chị đứng im lặng quan sát nhóc con đang khóc bù vu một góc mất một lúc, đợi cho mạch cảm xúc quá nặng nề của nàng dịu bớt đi một chút, chị mới thong thả bước lại gần.

Chị dừng lại trước mặt Orm, đút hai tay vào túi áo khoác, nghiêng đầu nhìn cái đầu nhỏ đang rũ rượi, rồi cất giọng trầm khàn, cố tình dùng tông giọng trêu chọc để kéo nàng ra khỏi cơn mít ướt:

— Nào N'Orm, đạo diễn hô cắt lâu rồi mà em vẫn còn tính đòi tiền cátxê thêm cho cảnh khóc đấy à? Khóc to thế này, tí nữa mắt sưng vù lên như hai quả táo thì ngày mai làm sao quay cảnh làm hòa được đây?

Nghe thấy giọng điệu đáng ghét quen thuộc của Ling, tiếng nấc của Orm bỗng khựng lại một nhịp. Nàng sụt sịt mũi, ấm ức ngẩng khuôn mặt lem nhem nước, đôi mắt đỏ hoe lườm Lingling một cái cháy mắt:

—P'Ling! Chị... chị im đi! Người ta đang giữ cảm xúc mà chị cứ thích phá đám là sao?

Thấy Orm đã chịu ngẩng đầu lên lườm nguýt mình chứ không còn khóc tủi thân nữa, khóe môi Lingling khẽ cong lên đầy đắc ý. Chị thong thả cúi người xuống một chút, đưa ngón tay quẹt nhẹ một giọt nước mắt còn sót lại trên má nàng, cười trêu tiếp:

— Thì tôi phải phá chứ, không trêu em một chút thì em tính khóc trôi luôn cái phim trường này của người ta hay gì? Mau lau mặt đi.

Orm bĩu môi một cục rõ to, vừa quẹt mũi vừa ấm ức lẩm bẩm mắng Ling là nhưng nhờ trận trêu chọc nửa mùa đó mà lồng ngực nàng đã nhẹ nhõm hơn hẳn, cơn khóc sướt mướt cũng tự bốc hơi từ bao giờ.


Về đến nhà, sau khi đã tắm rửa sạch sẽ và nằm ườn trên giường lướt mạng xã hội, Orm vô tình xem được một video fan edit của hai đứa. Trong video, các bạn fan lồng ghép những ánh mắt, cử chỉ của cả hai trên phim trường rồi chèn thêm nhạc ballad ngọt ngào, biến hai người thành một cặp đôi đang yêu nhau sâu sắc.

Xem đến đoạn mình lườm Lingling mà fan cũng dịch thành ánh mắt tình tứ, Orm không nhịn được mà bật cười khúc khích thành tiếng giữa phòng ngủ trống. Sự tinh nghịch trỗi dậy, nàng liền bấm lưu video rồi lần đầu tiên chủ động mở khung chat riêng với Lingling Kwong ra để trêu.
Nàng gửi đoạn video qua, kèm theo một dòng tin nhắn:

Orm: P'Ling nhìn xem, mấy bạn fan này tưởng tượng nhiều ghê chưa kìa, còn edit tụi mình yêu nhau như thật nữa chứ!

Gửi xong, Orm ôm lấy cái gối, hai mắt tròn xoe dán chặt vào màn hình chờ đợi phản ứng, vừa hồi hộp vừa có chút hưng phấn vì đây là lần đầu tiên hai người nhắn tin đùa giỡn ngoài đời.

Ở căn hộ bên kia, Lingling đang thong thả sấy tóc. Nghe tiếng chuông báo tin nhắn, chị cầm điện thoại lên, đôi lông mày khẽ nhướng khi thấy người gửi là Orm. Chị ngồi xuống thành giường, bấm vào xem hết đoạn video fan edit dài gần một phút.
Nhìn những góc quay bắt trọn khoảnh khắc hai người ở cạnh nhau, khóe môi Lingling khẽ cong lên.

Ling:  Nhìn giống mà.

Orm đang nằm xoài trên giường, vừa đọc xong ba chữ ngắn ngủi ấy liền giật mình một cái, suýt chút nữa là đánh rơi điện thoại vào mặt. Tim nàng bỗng chốc đập thình thịch liên hồi, hai bên má ngoài đời lập tức bùng nổ, đỏ rực lên như tôm luộc.

Nàng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn, đầu óc hoàn toàn trống rỗng:
— Gì đây trời? Nhìn giống là giống cái gì? Giống yêu nhau á?! Đây là... đang ngầm thú nhận cái gì hả?

Sự bướng bỉnh, đanh đá thường ngày của nhóc con hoàn toàn bay biến sạch sẽ. Orm luống cuống, ngón tay run run định gõ chữ hỏi lại nhưng rồi lại thôi. Nàng quyết định không nhắn thêm một câu nào nữa, thẳng tay úp màn hình điện thoại xuống nệm rồi kéo chăn trùm kín mít từ đầu đến chân, cố giấu đi nụ cười vừa ngượng vừa ngọt ngào đang lan rộng trên khóe môi.

Đêm hôm đó, có một người mất ngủ vì ba chữ nhắn tin trêu của Ling.

Sáng hôm sau, không khí tại đài CH3 nhộn nhịp hơn hẳn mọi ngày. Hôm nay hai người không có lịch quay phim trường mà có lịch trình phỏng vấn và ghi hình quảng bá trực tiếp ngay tại đài.

Trong phòng trang điểm lớn dành cho các nghệ sĩ, tiếng máy sấy tóc, tiếng cọ trang điểm xột xoạt hòa lẫn với tiếng trò chuyện rôm rả. Orm vừa được dặm xong lớp phấn nền liền dáo dác nhìn quanh. Không thấy bóng dáng quen thuộc của Ling đâu, nhóc con liền đứng dậy, thong thả đi vòng qua các dãy bàn để sang khu vực phòng makeup VIP kế bên để tìm Lingling.

Vừa thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Orm lấp ló ở cửa, mấy anh chị staff  và stylist đang làm tóc cho Lingling liền rộ lên tiếng cười trêu chọc. Một chị làm tóc thân thiết lên tiếng ghẹo:

— Ơ kìa N'Orm! Nay mặt trời mọc hướng Tây rồi hay sao á? Lần đầu tiên chị thấy em chủ động chạy sang phòng make để tìm partner sớm thế này luôn nha.

Orm  bĩu môi một cục rõ to, đi đến tựa lưng vào cạnh bàn trang điểm của Ling, rồi nghiêng đầu cười toe toét, cất giọng ngọt xớt đầy vẻ vô tội đáp lại các staff:

— Thì... em phải tích cực fsv chứ~~ Chị già này lười biếng quá, em không qua tìm là chị ấy quên luôn partner cho xem!

Lingling lúc này đang ngồi im để nhân viên kẻ mắt. Nghe thấy giọng nói lảnh lót cùng câu trả lời đầy lý do lý trấu của nhóc con, Ling không hề mở mắt, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên, liệt cơ mặt thương hiệu.

Chờ chị staff vừa bỏ cọ vẽ mắt ra, Lingling mới từ từ mở mắt, thông qua tấm gương lớn trước mặt mà nhìn chằm chằm vào cô nhóc đang đứng bên cạnh.

— Ừm, N'Orm làm việc có tâm thật đấy. Tích cực fsv từ trong tin nhắn ra tới tận phòng makeup luôn.

Câu nói đầy ẩn ý của Lingling làm Orm đứng hình mất ba giây, hai má ngoài đời lập tức đỏ bừng lên vì chột dạ. Nàng hung hăng lườm Ling một cái sắc lẹm qua gương để cảnh cáo không được nói bậy trước mặt các staff, nhưng trong lòng thì tim đã đập thình thịch vì cái sự dẻo miệng của ai kia rồi.



Sau buổi làm tóc, hai người di chuyển sang studio của đài CH3 để quay một đoạn content quảng bá dạng mini-game. Kịch bản yêu cầu Lingling và Orm phải chơi một trò chơi tiếp xúc gần, kiểu như hai người cùng ăn chung một que bánh que biscuit, hoặc đứng chung trên một tờ giấy nhỏ rồi ôm lấy nhau để không bị ngã.

Mọi khi lên đoàn phim thì không sao, nhưng hôm nay, dư âm từ ba chữ "Nhìn giống mà" trong tin nhắn tối qua vẫn còn bám lấy tâm trí Orm. Cứ mỗi lần Lingling ghé sát mặt lại gần, nhìn vào đôi mắt trầm tĩnh kia là tim nàng lại đập loạn nhịp, hai má đỏ bừng lên một cách không kiểm soát. Sự đanh đá thường ngày biến mất, thay vào đó là sự lóng ngóng, ngượng ngùng ra mặt.

Không chỉ có Orm, ngay cả Ling dường như cũng bị ảnh hưởng.

— Cắt! Hai đứa ơi, gượng gạo quá! Quay lại lần nữa nào!

— Cắt! Vẫn chưa được, hai đứa ngại ngùng kiểu gì thế? Phải tự nhiên và ngọt ngào lên chứ, bớt giữ khoảng cách lại đi!

Đoạn content ngắn mà phải quay đi quay lại đến cả chục lần vẫn không đạt yêu cầu vì cả hai không cách nào hết mình được. Sự ngại ngùng ngoài đời thực đã vô tình tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người trước ống kính.

Ngay sau khi buổi ghi hình chật vật kết thúc, một nhân viên thư ký vội vàng đi tới, nét mặt khá nghiêm túc nói nhỏ với hai người:

— P'Ling, N'Orm, Giám đốc gọi hai đứa lên phòng riêng trên tầng ban điều hành có việc gấp.

Không khí trong phòng làm việc của Giám đốc vô cùng yên ắng và có phần áp lực. Vị Giám đốc ngồi sau bàn làm việc lớn, nhìn hai nữ chính đang đứng khép nép trước mặt, rồi đẩy xấp kịch bản cùng bảng số liệu tương tác truyền thông sang.

— Hai đứa ngồi đi. Giám đốc đan hai tay vào nhau, cất giọng nghiêm túc nhưng không quá gay gắt.

— Hôm nay bộ phận hậu kỳ có báo cáo lại với tôi về buổi quay content lúc nãy. Hai đứa gặp vấn đề gì à? Sao nhìn trên máy quay lại gượng gạo và né tránh nhau đến thế?

Orm mím môi, hai tay đan chặt vào nhau dưới đùi, lí nhí:

— Dạ... tại hôm nay tụi em hơi mệt một chút ạ...

— Mệt cũng không thể để lộ sự thiếu chuyên nghiệp trước ống kính như vậy được, Giám đốc thẳng thắn ngắt lời, rồi nhìn sang cả Lingling.

— Hai đứa nên nhớ, hiệu ứng của bộ phim này phụ thuộc rất lớn vào sự tương tác của hai người. Các fan họ rất tinh ý, chỉ cần một ánh mắt gượng gạo hay một cái quay lưng né tránh là họ sẽ nhận ra ngay lập tức.

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Giám đốc tiếp tục nhắc nhở đầy nhấn mạnh:

— Từ bây giờ trở đi, hai đứa phải tích cực fsv hơn nữa. Trước máy quay, trước mặt fan, hay trong bất kỳ buổi phỏng vấn nào của đài, phải thể hiện sự gắn kết tuyệt đối. Cử chỉ phải tự nhiên, như thế này như thế kia, ôm ấp hay trêu đùa nhau phải thật thoải mái vào. Tình cảm của nhân vật phải được mang ra ngoài đời để fan họ tin tưởng và ủng hộ. Hiểu rõ chưa?

— Dạ, tụi em hiểu rồi ạ, Lingling khẽ cúi đầu, nhận trách nhiệm bằng tông giọng trầm ổn quen thuộc.

Bước ra khỏi phòng Giám đốc, cánh cửa vừa khép lại, Orm mới dám thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nàng bĩu môi một cục rõ to, quay sang nhìn bà chị tiền bối đang đi bên cạnh, vừa đi vừa lầm bầm đổ lỗi bằng giọng hờn dỗi:

— Đấy! Tất cả là tại ba chữ nhắn tin tối qua của chị hết á! Làm hôm nay lên đài người ta bị khớp, không diễn tự nhiên được luôn, giờ còn bị Giám đốc gọi lên mắng vốn nữa chứ, đồ đáng ghét!

Lingling thong thả đút hai tay vào túi quần, gương mặt lại trở về vẻ điềm nhiên, liệt cơ mặt như cũ. Chị quay đầu nhìn nhóc con đang phụng phịu, khóe môi khẽ cong lên đầy ẩn ý, thản nhiên buông một câu:

— Giám đốc vừa nhắc nhở rồi đó, phải tích cực fsv, ôm ấp trêu đùa nhau như thế này như thế kia trước máy quay kìa. Hay là... bây giờ tụi mình tập dượt trước luôn cho quen đi, N'Orm nhát gan?

— Chị... P'Ling!!! Chị đứng lại đó cho em!

Orm tức đến đỏ rực cả hai tai, dậm chân đuổi theo định đánh vào Ling một cái cho bõ ghét, nhưng trong lòng thì cái sự ngại ngùng lúc nãy đã bị sự ngọt ngào, mập mờ chiếm trọn từ bao giờ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net