Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

⋆⋆✮♪♫ đơn phương ♫♪✮⋆⋆

   cp chính : han wangho x choi hyeonjun

truyện chỉ xoay quanh duy nhất cp chính, không còn cp nào khác

có nút mỏ, oneshort, lowercase, có thể occ hoặc không, không đúng với sự thật, không thích làm ơn click back dùm mình nha.

đây là fic mình đã lấy ý tưởng từ một fic khác cũng là pearan, tác phẩm gốc mình đọc lâu lắm rồi, giờ tìm lại cũng chẳng thấy nữa, mà vì quá mê nên đã tự ý cook lại( tuy nhiên không giống 100%, có lẽ chỉ mượn ý tưởng đoạn đầu, theo trí nhớ hẹp hòi của mình), vui lòng không bê đi đâu, nếu tác giả gốc có phát hiện, đồng thuận thì mình sẽ giữ fic, nếu không thì mình sẽ xóa. tất cả được viết bởi trí tưởng tượng của mình, xin cảm ơn.

( nên nghe một bản tình ca buồn để tăng cảm xúc )

. chúc cả nhà thưởng thức ngon miệng nhé .


   ...


lee sanghyeok đang phải vác cái thân mèo của mình ra khỏi kí túc xá vào lúc hơn 10h đêm. do cậu em củ đậu hồi ở skt gọi điện ra tâm sự mỏng đôi điều. 

dưới ánh đèn công viên mờ nhạt, han wangho ngồi thẫn thờ chờ người anh 2k6 của mình tới. bên cạnh là vài vỏ lon bia đã nốc hết sạch được ném vương vãi dưới đất.

sanghyeok thấy vậy lấy làm lạ, thằng em này của mình hồi giờ đâu uống rượu bia nhiều, đã thế tửu lượng còn vô cùng kém, bình thường 2 lon tầm trung đã gục. thế mà nay lại hẹn anh ra ngoài lúc 10h đêm giữa cái thời tiết se lạnh của seoul để tâm sự đôi điều.

- " anh tới rồi à, lại đây, ngồi với em một chút đi "

vừa nói vừa vỗ vỗ vào chỗ ngồi còn trống bên cạnh mình, giọng nói còn mang chút men say. dường như hôm nay còn điều gì cắn rứt chưa được bày tỏ mà nốc hết 5 lon vứt vỏ rỗng dưới đất mà vẫn chưa gục. 

- " hyeonjunie àa... " - mặt han wangho vốn đã bị đỏ bởi men say, giờ phút này lại thêm phần ửng đỏ hơn khi nhắc đến tên người nọ.

sanghyeok biết, anh là người anh đáng tin tưởng nhất của cậu nhóc này. vì vậy cho nên mới có mặt ở đây để nghe cậu luyên thuyên tâm sự. nghe  người ngà say ở bên cạnh mình lẩm bẩm tên cậu nhóc đường trên mới được chuyển nhượng qua cách đây không lâu. liền thầm đoán được chuyện gì. 

- " anh à, hyeonjunie đấy nhé, hức..., em ấy có chút rụt rè, đôi lúc sẽ vì chịu nhiều áp lực mà bật khóc, nhưng không phải do em ấy yếu đuối đâu, do em ấy mệt quá thôi, còn vì quá ngốc mà luôn tự trách bản thân làm không tốt, chẳng chịu suy nghĩ cho bản thân gì hết, anh nhớ đừng quá khắt khe với em nhỏ nhé,... em xót."

- " còn nữa, em ấy ngoan lắm, đôi lúc có vẻ hơi bướng bỉnh, đã thế còn hơi kén ăn, đặc biệt có thù hằn với món dưa leo, nhưng mà... tóm lại vẫn là một đứa trẻ rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện, có bướng đến đâu, được em dỗ ngọt một chút cũng liền vui vẻ vâng lời trở lại..."

- " sự nghiệp 5 năm của em nhỏ, đã có 3 năm là bên em rồi "

- " có lẽ như vậy là quá đủ..."

- " em quá ngốc, cũng quá đỗi tham lam, đã lên kế hoạch ở bên em thêm một năm nữa, cùng nhau lấy thật nhiều cúp, nhiều giải thưởng lớn nhỏ khác nhau, em... còn nhiều điều chưa nói với em ấy lắm..."

- " anh, hứa với em là sẽ chăm em ấy cho thật tốt đấy nhé, hứa với em là đừng làm em ấy buồn nhé, chỉ cần  nghĩ đến cảnh người vỗ về và an ủi em ấy lúc đấy, bên cạnh em lúc ấy, không phải là em, em sẽ đau chết mất, chỉ có anh là em thật sự tin tưởng, cho nên là em sẽ yên tâm đôi chút khi giao em nhỏ cho anh "

có lẽ do tác dụng của bia cồn, han wangho càng nói càng nức nở, cứ như có bao nhiêu nỗi buồn là tuôn hết ra cho người cạnh mình biết vậy.

anh nói  nhiều xong rồi cuối gầm mặt xuống, 2 tay che mắt mà cứ thế khóc trước mặt người anh hơn tuổi. cún con thường ngày luôn tươi cười vui vẻ, giờ đây lại hạ toàn bộ lớp phòng bị xuống mà khóc nức nở. 

trời đêm seoul tuyết rơi rất lạnh, nhưng cái lạnh trong lòng han wangho còn lấn át cái lạnh đó, để rồi, chính cái cảm giác luôn hiện hữu giày vò một cách đau đớn trong tim anh, không ngừng làm chất xúc tác để trải lòng. 

- " hức... có lẽ em ấy không có tình cảm với em... em tính tỏ tình nhưng mà... hức... em ấy có lẽ chỉ xem là anh trai thôi... e-em thương em ấy lắm..."

mùa chuyển nhượng không chỉ đáng sợ với cộng đồng fan esports, mà nó còn đáng sợ với cả han wangho nữa. chỉ là anh cố gắng quên đi nỗi sợ, khóa nó trong cảm xúc vui vẻ cùng người thương, để rồi khi nhìn lại cũng đã quá muộn, người đã xa, em và anh 2 chiến tuyến, cảm thấy bản thân quá đỗi ngu ngốc khi chẳng chừa cho mình một đường lui, nhưng biết làm sao được, có lẽ vì con tim này quá đỗi yêu em, yêu nụ cười của em, yêu luôn cả những lần em mè nheo hờn dỗi, yêu luôn cả cái cách em luôn cố gắng theo đuổi mục tiêu của mình, mọi thứ liên quan đến em, từ kẽ tóc, từ mùi hương, từ tính cách, đều khiến han wangho chìm đắm vào đó, nó như mật ngọt không ngừng khiến anh mê mẩn, say đắm, luôn ích kỷ  muốn giữ em bên mình.

han wangho cứ thế mà nức nở đến mức khàn giọng, sưng mắt, trong khuôn miệng nhỏ lúc nào cũng treo chữ " hyeonjunie  à... ", " doranie ơi...", "anh nhớ em mà...", " sao em nhỏ của anh lại nỡ bỏ anh mà đi chứ..."

sanghyeok chỉ biết bất lực nhìn người kế bên mình luyên thuyên đủ điều, khóc lóc sướt mướt. người anh biết, tình cảm đơn phương vốn chẳng mấy dễ dàng, chỉ không nghĩ là cậu em thân thiết của mình lại vì nó mà khóc sưng cả mắt, nói lạc cả giọng như vậy.

để đậu nhỏ ở lại kí túc xá hle quả thật có chút không an tâm, người anh liền vác cái cục này ném thẳng lên xe, thắt dây an toàn rồi phóng một mạch đến nhà riêng của mình.

vật lộn để vác con người thấm say này nằm lên sofa phòng khách, không quên đi nấu canh giải rượu cho người nọ uống sau đó ngồi kế bên trầm ngâm nhìn lên trần nhà, sau đó lại quay sang nhìn con cún ngốc luôn miệng đòi đường trên nhà mình mà khẽ thở dài.

- " hức... em nhớ choi hyeonjunie... anh mau kêu hyeonjunie đến đây đi, không thì đưa áo đấu của em ấy cho em..."

miệng thì nói chân không ngừng đá loạn xạ lên người anh hơn tuổi.

2 tuần trước mùa chuyển nhượng, han wangho biết em không ở bên mình nữa, vì thuộc hội người hèn ôm đơn phương, sợ em chỉ xem mình là "anh trai" chí cốt nên nửa chữ bày tỏ lời yêu cũng chẳng dám, đành mặt dày đem áo đấu của em giấu đi, chỉ mong mùi hương trên đó có thể khiến anh vơi đi phần nào nỗi nhớ da diết, cắt xé tim mình. thế nhưng, mùi hương đó có nồng nàn đến đâu cũng chẳng giữ được mãi, thứ giữ lại một chút cảm giác được ôm em trong lòng là marking "DORAN". chiếc áo được anh cất giữ rất cẩn thận, mỗi tối ngủ, mỗi lúc nhớ luôn kề cạnh.

han wangho thề, hắn nhớ em đến phát điên.

sanghyeok bên này sau một hồi đắn đo liền lấy máy bấm số cho cậu em đường trên.

- " doran hả em? mau qua nhà anh đi, để anh gửi đinh vị, thằng wangho nó đang ở nhà anh này, nó nói nó muốn gặp em."

thấy đội trưởng gọi, choi hyeonjun liền bắt máy ngay và luôn, giọng nói bên kia truyền đến bảo em mau tới nhà của người anh, chưa kịp hiểu chuyện gì nhưng nghe anh nói là wangho muốn gặp em nên vội phóng như bay đến, trong lòng còn sốt ruột không thôi.

...

- " em tới mau vậy, vào đi, thằng wangho nó uống say xong làm càn nằm vắt vẻo trên sofa đấy" - sanghyeok chỉ về hướng chiếc sofa trong phòng khách nhà mình.

cậu em của anh quá ngốc, chỉ biết thương mà không dám nói, cứ tự thân đơn phương ôm tình một mình, cuối cùng vẫn phải để tài năng trẻ đây ra tay tác hợp, tuy nhiên vẫn còn phải nhờ liệu han wangho có biết nắm bắt cơ hội không, mong là không phụ lòng anh, dù sao cũng chỉ giúp được tới đây thôi. 

người anh lớn nói xong liền rời đi để lại không khí riêng tư cho đôi trẻ.

...

han wangho lúc này đang có ác mộng, anh mơ thấy người thương - choi hyeonjun. nhìn người nọ nói rất ghét mình, nói không muốn gặp mình thì lại nức nở.

-" hức.. hyeonjunie... đừng mà... đừng bỏ anh mà..."

mũi như siêu thính mà  ngửi lấy ngửi để mùi hương quen thuộc khiến anh nhớ mong hàng đêm, giọng liền có chút mềm đi như đang làm nũng.

thấy khóe mắt vừa ướt đã thế còn sưng đỏ của người anh đi rừng 3 năm. choi hyeonjun liền lo sốt vó, dùng 2 bàn tay mình áp vào má anh, 2 đầu ngón cái nhẹ nhàng gạt đi nước mắt.

- " wangho hiong à, anh làm sao vậy, sao anh lại khóc, mắt sưng hết cả lên rồi..."

không riêng gì sanghyeok thắc mắc khi thấy wangho uống bia, cả choi hyeonjun cũng lấy làm lạ khi nghe vị đội trưởng kia nói anh uống say rồi làm càn.

bản thân cảm nhận được hơi lạnh do thời tiết mùa đông seoul từ bàn tay người nọ, khẽ dụi vào, mắt lờ mờ mở lên, thấy gương mặt thân thuộc đang đối diện mình, han wangho liền đưa tay mình nắm lấy mu bàn tay em, người ngồi dậy, kéo em gần lại mình để em quỳ dưới thảm lông mềm, bản thân ôm lấy bả vai em, đầu tóc hơi rối còn vương nhẹ mùi dầu gội vùi sâu vào hõm cỗ em, mềm giọng làm nũng.

- " hức... hyeonjunie sao lại bỏ anh chứ? chẳng phải em nói sẽ bên anh thêm một năm nữa sao? huhu không chịu đâu mà, anh đau lắm, đau không chịu được mất..."

anh biết là anh ích kỉ, dù chẳng có danh phận gì với người ta mà muốn người ta phải ở lại bên mình, nhưng cảm xúc của bản thân rất khó khăn để có thể vượt qua, đặc biệt là hoàn cảnh phải mặt đối mặt với người mình thương như hiện tại, nên bao lời uất ức dồn nén từ trái tim vẫn không nhịn được, thêm chút men vương lại sau mấy lon bia lúc nãy, cứ thế mà tuôn hết ra.

choi hyeonjun đứng hình một lúc mới định hình được anh nói điều gì, nhìn cái đầu của đối phương cứ liên tục cựa quậy bên cổ mình làm em nhột không thôi. người anh sinh năm 98 đồng hành bên em ba năm sự nghiệp làm tuyển thủ chuyên nghiệp, trước giờ mỗi lần em giận dỗi, mặc kệ có lí do chính đáng hay không, anh vẫn là người dỗ dành, xoa dịu, giờ phút này lại đang làm nũng, tựa như bắt mình dỗ lại.

- " hyeonjunie à... em ghét anh sao?..."

nghe người nọ đổ oan liền lên tiếng biện minh

-" không phải,  không phải như vậy đâu mà, em quý anh còn không hết, làm sao có thể ghét anh được chứ..."

-"về vụ chuyển nhượng, em chỉ là..."

chưa kịp để em nói hết  câu, anh đã vội chen ngang vào, người giận dỗi vô lí, chẳng phải anh không biết, vụ chuyển nhượng đương nhiên cũng nắm mấy phần, chỉ là không cam lòng xa em, nên mới đơn phương ôm lấy nỗi đau của sự chia ly, chung quy lại, vẫn là ích kỉ muốn giữ em bên người, muốn đồng hành cùng em, cùng em bước tiếp con đường sự nghiệp tuyển thủ, muốn cùng em vượt qua mọi khó khăn, trải qua nhiều điều hạnh phúc, cuối cùng vẫn quan trọng là muốn bày tỏ cảm xúc lòng mình, muốn nói với thỏ nhỏ rằng anh không chỉ xem em là em trai yêu quý đâu, anh thật sự rất yêu em đó, là yêu theo kiểu cá biển không thế thiếu đại dương mà sống, đại loại như vậy.

- "không chịu đâu, không chịu đâu"

giọng nói còn mang theo tiếng sụt sịt đầy ủy khuất.

- "anh thương hyeonjunie mà, anh nhớ em làm sao chịu nổi chứ..."

choi hyeonjun nghe anh nói lời thương, lòng bỗng khựng lại đôi chút, thỏ ngốc trong tình yêu, rốt cuộc vẫn không hiểu từ "thương" mà anh nói là theo nghĩa gì, là thương nhau theo kiểu anh lớn em nhỏ, hay là thương nhau... như vợ chồng ấy nhỉ?

suy nghĩ chắn ngang làm mặt em ửng hồng lên ngại ngùng.

wangho mới bày tỏ cảm xúc với người thương xong, chắc cú rằng con thỏ sẽ hiểu lầm tình cảm của mình, liền dời đầu khỏi cần cổ trắng ngần ra, mắt ngấn lệ nhìn thằng vào em, nói tiếp.

anh nắm lấy tay em, kéo về phía ngực trái.

- " chỗ này, không có vết thương, cũng không chảy máu, nhưng mà hyeonjunie à, anh rát lắm, đau lắm..."

mặt đối mặt với thỏ cưng đang quỳ giữa 2 chân mình, giở trò khóc lóc, vừa nói vừa sướt mướt.

- " hyeonjunie, bé-, e-em có thích anh không, một chút tình cảm thôi, có không? ý anh là thích theo kiểu muốn đồng hành cùng người kia đến suốt đời, muốn được đối phương chăm chút, để ý, nói ngắn gọn thì, là theo kiểu vợ chồng... ấy"

- "e-em..."

hyeonjun lúc này thật lòng rối bời, em thậm chí còn chẳng biết cảm xúc của mình ra sao.

trong đầu ngổn ngang suy nghĩ, thỏ con trước giờ lên live stream thì đòi cưới vợ sinh con gái nhưng thực chất lại chẳng một mảnh tình vắt vai, huống chi còn bị xoay vòng còng bởi tình cảm của người anh đi rừng đã đồng hành cùng mình suốt 3 năm sự nghiệp.

choi hyeonjun khẳng định rằng em rất thích được anh quan tâm, được anh chiều chuộng, nâng niu riết thành thói quen, nhiều lúc còn đâm ra giận hờn vô cớ để được anh dỗ ngọt. trước giờ luôn suy nghĩ bản thân chỉ xem người nọ là anh em thân thiết, chẳng chút phòng bị hay thật sự nghiêm túc suy xét về những hành động vượt mức "đồng nghiệp" của anh. mỗi lần em buồn bực tủi thân cũng là anh ôm vào lòng rồi nhẹ giọng an ủi, mỗi lần em tiếp xúc quá thân mật với đồng nghiệp khác, anh cũng sẽ mè nheo kêu ghen tị đòi được em ôm, tiếp xúc thân mật qua cơ thể vốn đã chẳng phải điều gì xa lạ với cả 2, thậm chí nếu một ngày thiếu vắng bóng dáng nửa kia cũng sẽ rất khó chịu. họ như 2 khối nam châm trái cực, mỗi khi gần sẽ "quấn quít" lấy nhau không rời nửa bước. từng cử chỉ của anh đều dịu dàng quá đỗi, đến mức chỉ cần nhìn vào ánh mắt anh mỗi lần nhìn vào em, có thể thấy cả biển tình. 

giờ phút này con tim rối bời, đập như tiếng trối liên hồi dội vào lồng ngực nhỏ. hai bên má phính tròn trịa được anh vỗ béo hồi còn ở hle cũng hồng lên rõ thấy. môi xinh cũng mấp máy chập chừng loạn hết cả lên vì không biết nói gì tiếp theo cho phải.

han wangho thấy em đứng hình lâu như vậy, cũng chẳng dám nhìn thẳng mặt người đối diện nữa,  bàn tay đang lấy nắm lấy tay nhỏ của em cũng dần buông lỏng xuống, tốc độ rất chậm, như thể muốn giữ lại chút hơi ấm cuối cùng từng thuộc về mình, tự nghĩ sau này có thể sẽ không duy trì được mối quan hẹ anh em thân thiết, phải đối mặt với em nhỏ làm sao đây, dù sao anh cũng là người có những suy nghĩ không đứng đắn với em mình trước.

bỗng nhiên xen vào và làm đứt đoạn dòng cảm xúc ngổn ngang ấy là cục bông tròn lao vào người han wangho, cái đầu nấm tròn xoe không ngừng dụi vào ngực anh, nơi trái tim liên hồi đập những nhịp âm ỉ nỗi đau. eo anh cũng được bao trọn bởi hơi ấm từ cơ thể em. cảm nhận được sự ươn ướt dưới áo mình nơi em dụi vào, chắc cú em nhỏ đã khóc rồi liền luống cuống nâng mặt em lên, lòng tự trách lẽ ra không nên nói những lời ích kỉ như vậy, làm em hoảng sợ khi biết người anh mà mình luôn tôn trọng bấy lâu nay có suy nghĩ muốn cùng em yêu đương theo hướng "người yêu". đối mặt với đôi mắt ngấn lệ của người mình thương, wangho liền cảm thấy lồng ngực đau đến mức không chịu nổi, nghĩ đến cảnh sau này người ôm em ăn mừng sau mỗi trận đấu không phải là mình nữa, liền cảm thấy ghen tị không thôi. nghĩ đến cảnh người dỗ ngọt em sau mỗi lần giận hờn vu vơ không còn là mình nữa, tim tựa như bị ai đó bóp nghẹt. nhìn em thút thít mà mọi kí ức lúc còn bên nhau cứ thế ào ạt ùa về, đại não tràn ngập tiếng cười vui quen tai, tiếng mè nheo làm nũng của thỏ nhỏ.

- "em không được khóc, mắt yếu khóc không tốt, anh xin lỗi, anh sai rồi, là anh không nên làm em hoảng sợ như thế"

người anh vừa nói vừa dùng sự dịu dàng khẽ lau nước mắt cho em.

- " anh... hức...anh ơi.. anh không có làm em sợ... e-em cũng thích anh. em ... hức... lúc đầu cứ nghĩ là anh em thân thiết nên mới như vậy, nhưng mà... bây giờ em hiểu rồi, cảm xúc trong tim em có lẽ cũng giống như anh nói vậy, là thương anh, yêu anh lắm, là theo kiểu muốn anh làm bạn đời của em"

đầu ngố bây giờ mới suy nghĩ thông suốt mọi chuyện, hiểu được cảm xúc của bản thân cũng không ngại gì mà bày tỏ, dù sao đối phương cũng thích mình mà.

han wangho thấy môi xinh bập bẹ lời yêu như  trẻ con tập nói liền thấy dễ thương không sao chịu  nổi. lí trí và con tim như hòa làm một, 2 tay giữ khuôn mặt bầu bĩnh, bản thân cuí đầu thấp xuống kéo ngắn khoảng cách để môi mình chạm vào môi đối phương. hơi men còn vươn lại sau đống bia hồi nãy khẽ làm em nhăn mày, nhưng chẳng có chút ghét bỏ hay né tránh, cứ thế nương theo nụ hôn của người thương. cảm nhận được sự đồng thuận từ em, han wangho liền chậm rãi mút lấy cánh môi căng mọng, liếm hết dư vị trên đôi môi ấy, sau đó bắt đầu dùng lưỡi của mình cạy mở răng em, mọi động tác ban đầu đều nhẹ nhàng như sợ người trong lòng như bọt biển mà tan mất. đưa lưỡi day dưa triền miên, như muốn nuốt trọn cả những  tiếng rên nhẹ trong khoang miệng thỏ nhỏ. hết khuấy đảo, luồn lách qua răng, qua lưỡi, lại rời ra một chút rồi lao vào cuốn lấy, mút mát môi sưng đỏ, nhanh đến mức thỏ con còn chẳng kịp thở, hai mắt nãy giờ đã ngập nước nay lại càng ngập nước hơn.

âm thanh chóp chép của môi lưỡi triền miên vang lên trong phòng khách không khỏi khiến người khác nghe thấy cũng phải vội vàng che mặt vì xấu hổ.

nhận thấy thỏ con sắp không chịu nổi đến nơi, con cún ranh mãnh nãy giờ mới luyến tiếc dứt khỏi môi xinh, không quên để lại một nụ hôn nhẹ vào nốt ruồi duyên dưới môi em. choi hyeonjun được buông tha cũng vội vàng thở dốc lấy lại dưỡng khí, từ đầu đến chân đỏ như tôm luộc. wangho thu vào mắt hình ảnh em hổn hển thở dốc, 2 mắt ngập nước, má phính đỏ rực, thật sự vô cùng vô cùng vô cùng dễ thương.

động tác anh dứt khoác, nâng người nọ nhẹ nhàng đặt lên đùi, để hai tay em vô thức ôm lấy cổ mình, mặt đối mặt. trong khi đó hai tay hư hỏng của bản thân không ngừng lộng hành mà sờ mó, thăm dò khắp cơ thể em, vuốt dọc từ sống lưng, qua eo sau đó dừng lại ở bờ mông đẫy đà. cặp mông đào tròn trịa được 2 bàn tay bao trọn. cảm nhận sự mềm mại, tràn đầy qua tưng khẽ tay làm wangho sung sướng không thôi. tay dần dà lên phía trên, hất lớp áo hoodie dày cộm cùng áo thun mỏng phía trong, bàn tay sờ soạng eo nhỏ của em, trong lòng không ngừng nghĩ sau này sẽ phải vỗ béo lại con thỏ này sau  nhiều ngày xa cách. da thịt tiếp xúc triền miên, hơi ấm cứ thế lan tỏa khiến cả hai đều nóng người, cho dù bên ngoài đang vào mùa đông tuyết rơi dày đặc. han wangho thỏa mãn, tay thì ôm người đẹp vào trong lòng, sờ vào những chỗ khiến em rên khẽ, mặt thì đối mặt với sự dễ thương của chủ nhân thân thể ấy, đôi lúc còn hôn chụt vào trán, vào má, vào môi, sau đó mút loạn trên cần cổ trắng ngần, để lại trên đó vài dấu hôn đỏ rực như muốn đánh dấu chủ quyền, đặc biệt là còn vì em không hề phản kháng, bởi vì em cũng yêu mình, sướng không gì bằng. ngược lại, choi hyeonjun đã ngại hết cả lên rồi đây. đầu óc quay vòng vòng, tim đập loạn nhịp, vừa mới thổ lộ với người mình thương đã bị anh chiếm tiện nghi, không cho em thời gian suy nghĩ nhiều.

- " hyeonjunie, em nói lại đi, ban nãy em nói gì với anh ấy, anh muốn nghe lại"

-" e-em,... em yêu anh"

- "ừm, anh cũng yêu em, nhiều lắm"

buổi tối ngọt ngào kết thúc bằng một nụ hôn nhẹ nhàng nơi khóe môi, hiểu lầm đơn phương về tình cảm hai phía được gỡ bỏ, cảm xúc trong lòng được bày tỏ rõ ràng, đôi bên đều hạnh phúc.

sau lần này han wangho nhất định sẽ đãi anh sanghyeok thân thiết của hắn một bữa lẩu thật to, thật hoành tráng để cảm ơn, cũng như ăn mừng, không quên mời thêm anh em bạn bè thân cận để công khai mối quan hệ, sẵn tiện đánh dấu chủ quyền, như thay lời nói sẽ không cho bất cứ đứa nào dám ve vãn hay đụng vào tâm can bảo bối của hắn.

...

end

...

eo ơi đây là sản phẩm đầu tay của tui ấy, mọi người để lại bình luận xem thử tui nên viết o ti pi nào tiếp theo, nếu có thể + thêm plot thì càng tốt ha, ngược nát lòng, ngọt sâu răng hay sếch bùng lổ tui cũng sẽ nhận hết á.

...

cảm ơn vì đã đọc

4k words

28/06/2026

1 : 14 a.m



Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net