?
"Cậu không muốn chạm vào thử sao?"
"...Hả?"
Caelus theo bản năng nghi hoặc. Cậu ngẩng đầu lên với biểu cảm khó hiểu, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt đã không kìm được mà mở lớn.
Phaion đưa tay tháo lớp băng quấn trên người, chậm rãi kéo lỏng cổ áo. Anh khẽ nghiêng đầu, để lộ bờ vai trắng nõn và cần cổ thon dài, cùng với những đường nét cơ thể tuyệt đẹp.
Vết thương vẫn chưa hoàn toàn hồi phục. Theo động tác ấy, miệng vết rách như có dấu hiệu nứt ra lần nữa. Từng giọt máu vàng óng ánh lặng lẽ thấm ra từ miệng vết thương, phản chiếu thứ ánh sáng nhàn nhạt đầy mê hoặc.
Hoa văn mặt trời vốn luôn bị che khuất dưới chiếc vòng cổ đen nay hiện rõ trước mắt. Nó tựa như đóa hoa đang độ nở rộ, rung khẽ theo từng nhịp hô hấp của người trước mặt, vừa quyến rũ, vừa rực rỡ đến mức khiến Caelus không thể nào rời mắt.
"Nếu thế... tại sao cậu không nếm thử nó xem?"
Vị Đấng Cứu Thế nọ lặp lại lần nữa. Nụ cười nơi khóe môi anh vẫn dịu dàng như thế, tựa như chỉ đang đưa ra một lời đề nghị rất đỗi bình thường.
"Tôi không ngại đâu."
Tông giọng của Phainon rất bình thản, không hề mang theo chút ngượng ngùng hay do dự nào.
Chính sự thản nhiên ấy khiến Caelus bất giác ngẩn người.
Dường như trong mắt Phainon, chuyện này vốn chẳng có gì đáng để bận tâm. Không có sự xâm phạm riêng tư, hay như cũng không hề vượt quá giới hạn nào.
Bình thường đến mức khiến Caelus bất giác cảm thấy hành động này chẳng những không có gì sai trái, mà còn như một lẽ hiển nhiên.
Tựa như ngay bắt đầu, mọi chuyện đã vốn là như thế.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net