Có 1 con bé rất ngố, nó bị yêu bởi hai thằng con trai, 1 thằng là bạn từ thuở đóng khố, tè bô1 thằng từ ngày lên lớp 11...(Tóm tắt dài gấp ba tên truyện :v)Tác giả: ZuzuLinhCác bạn dùng máy tính click vào video bên cạnh để vừa nghe nhạc vừa đọc truyện nhé ^___^, list nhạc mình tổng hợp sao cho phù hợp với truyện ^___^My Page: https://www.facebook.com/zuzulinh3110…
Tên truyện: Ngày Nào Đi Học Cũng Phải BựcTác Giả: Chước DạThể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, ngọt, HE.Số chương: 54 chương chính văn + 2 ngoại truyệnNhân vật chính: Tiết Diễm, Thẩm TịchEditor: Bột…
Cực phẩm thái tử chi liệt diễm hồng thầnTác giả: Phong Gian Danh HươngThể loại: Xuyên qua, cung đình, nhất thụ đa công.Tình trạng: Hoàn.Nguồn: Windy house + Thủy Trúc Hiên + Ân Tịch Ly Tôn trọng công sức tui đi edit vs gom nguồn cũng miệt lắm nhá :))) ghi gõ nguồn nếu đăng trọn bộ nhá :))) còn đăng đến chương 125 thì mún ghi nguồn ai thì ghi tại chương đó nhìu cũng edit rùi nên tui hok lý do bắt bẻ :)))😆😆😆😆😆Giới thiệu:★ Mạc Vệ Quân: Huấn luyện viên cảnh sát, trí dũng song toàn, khôi hài hài hước, chính nghĩa dũng mãnh nhưng tính tình táo bạo!★ Mạc Nhiễm Thiên: thái tử Mạc quốc , phong hoa tuyệt đại, mị hoặc khuynh thành, thiện tâm nhân từ nhưng trời sinh ngu dốt!Một lần ngoài ý muốn, linh hồn Mạc Vệ Quân xuyên qua vào thể xác Mạc Nhiễm Thiên, và câu chuyện của chúng ta bắt đầu.…
Tác phẩm: Mơ Ước Đã Lâu (肖想已久)Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử (讨酒的叫花子)Thể loại: Oan gia, gương vỡ lại lành, thanh mai thanh maiNhân vật chính: Kiều Tây, Phó Bắc (Thợ xăm hình x Giáo sư đại học)Số chương: 79c + 6PNVăn ánNgười trong đại viện đều biết, xưa nay Phó Bắc luôn ổn trọng, tính tình ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với một Kiều Tây lệch lạc từ nhỏ. Khi còn niên thiếu Kiều Tây không biết, thời điểm mối tình đầu vẫn luôn không quá thanh tỉnh, không tự ý thức được, chỉ ngây ngốc quấn quít lấy Phó Bắc không tha, cũng không để ý sắc mặt, không biết sớm đã bị chán ghét qua bao nhiêu lần, mọi người xung quanh cũng không nhìn được nữa âm thầm nói không ít lời khó nghe. Lúc ấy chính là tự cảm thấy hài lòng, còn không tự biết khiến người chán ghét, ganh tỵ khắp nơi. Sau này khi đã hiểu được. Cô đã thông suốt, rời bỏ dứt khoát, việc gì nên làm thì đều làm, không nên trêu chọc thì cũng sẽ không chọc, sau đó dứt khoát chạy lấy thân. Sau này, một Phó Bắc nhã nhặn đứng đắn lại không buông tha cô, tình khó kiềm nén mà hôn môi, khắc chế mà ẩn nhẫn, ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ như vậy, hoàn toàn thay đổi thành một người khác. Cô không nói gì chỉ cười cười, hỏi: "Thế nào, luyến tiếc sao?"…