désolé (1) • isrn
tags: rape, isagi là một thằng khốn nạn, quay về quá khứ.
itoshi rin đặt đến đỉnh cao của sự nghiệp vào tuổi 25, trở thành tiền đạo số một thế giới và đưa nước nhật đăng quang world cup.
điều đó làm isagi phát điên, có thể nói gã ghen tị vì để vụt mất chức danh bản thân hằng ao ước vào tay người khác. nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của nó lại càng khiến isagi điên tiết hơn và hình thành gã một mối hận thù sâu sắc. isagi ghét ánh mắt khinh bỉ lẫn sự kiêu căng của nó khi nói câu "giờ tao thắng mày rồi, thằng thất bại", ghét tất cả những gì nó đã và đang có được. càng ghét bỏ isagi lại càng muốn phá huỷ nó, càng khát khao được nhìn thấy rin quằn quại trong đau đớn và nỗi tuyệt vọng.
mùa xuân năm nó 28 tuổi, rin từ giã sự nghiệp bóng đá. thông báo được đưa ra một cách đột ngột nhưng không bất ngờ, bởi mọi người đã biết trước được điều đó khi hầu hết cư dân mạng đang chĩa mũi dao vào cậu cầu thủ trẻ ấy. mọi chuyện bắt đầu khi một người dùng ẩn danh tố cáo nó từng bạo lực học đường mình, ban đầu không có ai quan tâm tuy nhiên vì người dùng đó liên tục đề cập đến vấn đề này nên nhiều người dấy lên mối nghi ngờ về chàng tiền đạo kia. và mọi người gần như bùng nổ khi isagi tiết lộ về cuộc sống với rin khi còn ở trong blue lock, gã bảo rằng rin không bao giờ tôn trọng mình, luôn ra vẻ ta đây và thường động tay động chân với người khác. đặc biệt là sau trận đấu với u20 thằng nhóc đó luôn nhắm vào gã để chì chiết và bôi nhọ, có nhiều lần còn đánh đến bầm tím cả người. lời nói vốn dĩ chẳng có căn cứ gì nhưng người ta cho rằng isagi là chàng trai không biết nói dối, rằng người tốt tính như thế thì sao mà nói sai sự thật được và họ bám víu vào thứ đó để bắt đầu chì chiết và xúc phạm rin. có vài thành phần quá khích còn buông lời đe doạ, "nếu như mày còn tiếp tục chơi bóng đá thì tao sẽ giết cả mày lẫn gia đình mày"; cũng có những lời nguyền rủa đầy cay độc, "thứ như mày nên chết đi thì hơn", "sống làm gì cho chật đất ra".
hội bạn ở blue lock đã lên tiếng bênh vực ngay khi sự căm phẫn có xu hướng leo thang, tuy nhiên cư dân mạng lại cho rằng đó là nói dối. họ lại tiếp tục đưa ra những lí lẽ vô lí và thiếu logic để bào chữa cho những hành động bốc đồng của mình, bảo rằng rin bị thế cũng từ thái độ của nó mà ra, cho rằng bản thân đúng và coi mình là bậc thánh nhân để nhắc nhở nó rằng: "hãy coi đây là bài học cho mình, sống mà không coi ai ra gì hèn chi bị ghét thế".
isagi, kẻ đứng đằng sau tất cả lại là người hưởng thụ nhất. rin đã từ bỏ bóng đá cũng tức là gã sẽ trở thành tiền đạo trung tâm cho cả đội, dù có thể bị đồng đội quay lưng nhưng cũng không sao cả, ít nhất gã cũng hoàn thành được một trong những dự định của mình.
tuy nhiên, hình như rin chỉ bỏ bóng đá thôi là chưa đủ với gã. isagi muốn thấy nó tuyệt vọng hơn, đau đớn hơn nữa, muốn nhìn thấy ánh mắt nó tối sầm lại vì tủi nhục. không còn kiêu ngạo hay khinh bỉ, isagi khát khao được thấy itoshi rin quỳ rạp dưới chân mình như một con chó con đáng thương bị chủ bỏ rơi.
và gã đã cưỡng hiếp nó. hôm ấy là một ngày mưa, rin ở nhà một mình, gã đã đột nhập vào, làm chuyện đó với nó, quay video lại và đe doạ nếu rin nói cho ai sẽ tung thứ đó lên mạng. isagi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt của nó khi nhìn mình, gã chẳng thấy sự điên cuồng ngày nào đâu nữa, chỉ có sự xấu hổ, tủi nhục và tuyệt vọng chồng chéo lên nhau, tạo thành một mớ bòng bòng không thể nào thoát ra được.
rin khóc nấc lên, cào cấu khắp người gã như muốn vớt vát lại chút thể diện cuối cùng. nhưng trong một phút tuyệt vọng, nó nói rằng mình thích isagi rất nhiều, rằng nó yêu gã ra sao và chưa bao giờ có ý định trả thù dù isagi là người phá huỷ sự nghiệp bóng đá của nó. gã chỉ cười phá lên rồi không ngừng buông lời sỉ vả, gã bảo mình thì hận nó lắm, ghét nó hơn bất kì ai trên đời, isagi chỉ muốn nó chết đi cho khuất mắt mình mà thôi.
một tuần sau đêm hôm ấy, nó tự tử. người ta tìm thấy rin trôi lềnh bềnh trên nước tại bến cảng ngày xưa nó từng ngồi với anh sae. trên mặt rin hiện rõ một nụ cười, có lẽ nó cười vì cuối cùng cũng thoát khỏi suy đoán của đời người, hoặc là vì bản thân đã gội rửa hoàn toàn những cặn bẩn isagi lưu lại trên thân thể mình.
khi rin một lần nữa tỉnh dậy, nó thấy mình quay về với cảng biển ngày xưa. có sae đang lặng lẽ ngắm nhìn hoàng hôn cùng que kem mát lạnh như những ngày còn bé. ban đầu nó không tin mình đã trở về ngày còn bé, cho rằng đây là giấc mơ ngắn ngủi trước khi bước vào kiếp sống khác mà thôi. tuy nhiên mọi chuyện lại chân thực đến lạ khiến nó không tin cũng phải tin.
nó vẫn chơi bóng đá, đưa đội bóng ở quê nhà vô địch nhật bản. vào khoảnh khắc gặp lại anh trai sau bốn năm xa cách, nó vẫn chấp nhận việc sae trở thành tiền vệ thay vì tiền đạo như ước mơ hồi nhỏ của hai người. nhìn thấy nét cười hiện rõ trên mặt anh trai, nó cũng vui lây trong lòng nhưng rin lại bảo với anh, "từ giờ em sẽ không chơi bóng đá nữa, em sẽ khép lại giấc mơ ngày xưa của tụi mình. anh sẽ trở thành tiền vệ số một thế giới, còn em sẽ là fan trung thành nhất của anh".
bóng đá từ lâu là nỗi ám ảnh, không phải là ước mơ của em nữa rồi.
hôm ấy hai anh em vẫn cãi nhau. tuy nhiên chẳng phải do sự thay đổi của sae mà là quyết định của nó. rin không muốn tiếp tục thứ đã khiến tâm trí nó nát tan, càng chẳng muốn giáp mặt chàng trai làm trái tim nó rung rinh thuở nào.
*
p/s: tui không biết tui đang biết gì nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net