flowers • isrn
chủ tiệm hoa x học sinh năm cuối cao trung.
isagi thích hoa, vậy nên ngay từ lúc tốt nghiệp đại học bạn đã quyết định mở cho mình một tiệm hoa nho nhỏ phía cuối con ngõ mà bản thân từng sống trong những tháng ngày vật vã trên giảng đường đại học. dù bạn học công nghệ thông tin, với tấm bằng loại giỏi hoàn toàn có thể apply vào những công ti lớn nhỏ ngoài thành phố nhưng với isagi, ít nhất lúc này, bạn muốn mình được sống với sở thích của bản thân. ít nhất bạn muốn được chìm đắm trong sắc màu của những loài hoa hơn là ngồi trên bàn với những dòng code hay ti tỉ công việc khác mà bạn cho là nhàm chán.
nói vậy thôi chứ isagi cũng phải tìm nhân viên cho tiệm hoa của mình, bạn hiểu bản thân không thể cứ lông bông vậy hoài được. bạn thường trăn trở về tương lai, rằng bạn cần phải nỗ lực cho gia đình nhỏ của mình sau này, để con và người bạn thương có một cuộc sống êm ấm và hạnh phúc đủ đầy.
dạo gần đây tiệm của isagi thường xuyên xuất hiện môt vị khách kì lạ. bé thu ngân bảo cậu chàng này đến chỉ ngắm nghía mấy chậu hoa lily màu trắng đơn điệu, có đôi khi sẽ chọn mua một bông nhưng đa phần đều chỉ tới để ngắm hoa. isagi không để tâm đến điều đó lắm, dẫu sao bạn mở tiệm hoa này ra cũng chỉ để thoả mãn sở thích của bản thân thôi mà.
isagi chắc rằng cậu trai kia giống mình, rằng họ đều thích hoa. bạn chỉ xuất hiện trong tiệm vào những ngày lễ hoặc ngày nghỉ, khi có thời gian rảnh để giám sát nhân viên cũng như hoàn thành trách nhiệm của một ông chủ nhỏ. khoảng thời gian đầu tính từ khi ra trường kể ra isagi cũng nhàn.
bé thu ngân bảo cậu trai kì lạ ngày trước là quản lí của tiệm cà phê đối diện tiệm hoa của bạn. isagi vốn không ấn tượng với quán đó lắm vì hồi trước bạn có từng tới đó uống cà phê và bị nhân viên ở đó chửi không kịp vuốt mặt. thái độ làm việc cũng không tốt, thêm cả việc rất thờ ơ khi đối đãi với khách hàng, chừng đó đủ để bạn rate một sao cho họ rồi. nhưng isagi chợt nghĩ, nếu đã thích hoa như vậy, có lẽ cậu quản lí kia sẽ không như nhân viên của mình đâu. hoặc chí ít là cậu đoán như vậy.
"cậu chàng kì lạ" trong lời kể của bé thu ngân, người chìm đắm vào sắc màu của những cành hoa lily không ai khác ngoài cậu nhân viên đã mắng bạn ngày trước. isagi không quên được người ấy đâu, bạn vẫn nhớ mái tóc xanh xanh dài dài và đôi mắt xanh ngọc với cọng lông dài trông rất duyên, ấn tượng khó phai thật. có điều cậu không tưởng tượng nổi một người cáu bẩn và khó tính như vậy lại có hứng thú với hoa, thứ mà bạn cho rằng chỉ hợp với tuýt người như cậu mà thôi (ý isagi là kiểu người hiền lành và nhẹ nhàng).
rin sắp phải trải qua kì thi đại học áp lực và đầy gam go, deadline và bài tập là thứ mà cậu không bao giờ thiếu, do vậy nên cũng ít xuất hiện tại quán. đa phần đều do nhân viên bảo ban nhau mà làm; bạn từng nghe loáng thoáng mấy bạn kia xì xào với nhau rằng nếu không tự giác có khi em quản lí lại nắm đầu từng đứa nhúng vào chảo dầu thì chết.
tính khi cậu này cũng lạ kì cơ. ngày nào đi học thì quán yên bình hẳn mà lúc có mặt lại ồn ào quá thể đi, cậu nọ hay càm ràm về mọi thứ, từ cái li kia sao mà bẩn quá, thạch này làm từ bao giờ mà sao lại cứng như đá thế này, cà phê đứa nào làm mà dở thể kia,... làm isagi tưởng rin như bà mẹ chồng xấu tính đang bắt nạt con dâu của mình vậy.
chẳng biết từ bao giờ bạn đã trở thành khách quen của quán. bạn quen dần với những lời mắng chửi của em quản lí kia, dáng vẻ của ẻm khi vừa làm bài tập vừa quát nạt nhân viên cũng không còn là xa lạ gì trong tiềm thức của bản nữa. có lẽ, bằng một cách nào đó, isagi đã ngầm chấp nhận rin và quán cà phê này trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình.
và cũng bằng một cách nào đó, bạn yêu lấy những cử chỉ ân cần của rin khi giúp bạn mình làm bài tập, giúp bạn nhân viên bị ốm dọn dẹp quán (dù vừa làm vừa mắng sao mày lại đi làm khi đéo ổn như thế) . và cũng bằng một cách nào đó, isagi thầm thương nhớ em quán lí nọ, âm thầm lưu giữ lại mọi ánh nhìn của em vào đáy mắt mình.
nhưng bạn không muốn bày tỏ tình cảm của mình với em. bạn nghĩ em sẽ từ chối, dẫu sao rin không phải kiểu người biết yêu thương người khác, thứ em yêu và điên cuồng theo đuổi chỉ có tri thức và tương lai với tiền đồ sáng lạng mà thôi. tuy vậy isag vẫn khao khát được kề bên em, âm thầm bước vào cuộc sống của em và trở thành một phần không thể tách rời, như cách em đã đi vào trái tim của bạn vậy.
bỗng một ngày nọ, em bảo thích bạn.
.
.
.
kết: hai bạn cùng nhau ngắm sao và isagi chợt nói: "anh yêu rin nhiều lắm, như hằng sa số những ngôi sao trên bầu trời. và đôi khi anh tự hỏi, rin yêu có nhiều như anh yêu rin không".
rin đáp, "bố ghét mày bỏ mẹ ra chứ yêu đương đéo gì. hôm đó tỏ tình do tao lỡ mồm nói thôi chứ có nằm mơ tao cũng thích mày nhé".
isagi lại cười, bạn bảo: "anh biết rin yêu anh nhiều mà, yêu rin lắm đó hì hì".
"mặt trông ngu vãi, cút đi đừng có hun tao".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net