Tên truyện: Phố dàiTác giả: Thù VỉNam nữ chính: Cận Phù Bạch & Hướng DụThể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, duyên trời tác hợp, ngọt ngào, lãng mạn, nữ chính gia cảnh bình thường.Người dịch: Giang HạTình trạng: Đã hoàn thànhP/s: Truyện mình dịch chỉ được đăng duy nhất ở trên wattpad và wordpress của mình. Mong các bạn không reup và chuyển ver dưới bất cứ hình thức nào. Lịch đăng sẽ không có lịch cố định. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều!…
Tên gốc: 快穿:男神,有点燃!Tên hán việt: Khoái xuyên: Nam thần, hữu điểm nhiên!Tên truyện: Xuyên nhanh: Nam thần, bùng cháy lên!Tác giả: Mặc LinhThể loại: Ngôn tình, cổ đại, hiện đại, xuyên nhanh, hệ thống, tình cảm, khoa học viễn tưởng, hài hước, HE,...Edit by Hạ Lan Tâm NhiênẢnh bìa: Design by Điềm Doãn#Do not re-up#Link quyển 1: https://www.wattpad.com/story/162349756-edit-xuyên-nhanh-nam-thần-bùng-cháy-lên-mặc-linhLink quyển 2: https://www.wattpad.com/story/169090764-quy%E1%BB%83n-2-edit-xuy%C3%AAn-nhanh-nam-th%E1%BA%A7n-b%C3%B9ng-ch%C3%A1y-l%C3%AAnLink quyển 3: https://www.wattpad.com/story/176394493-quy%E1%BB%83n-3-edit-xuy%C3%AAn-nhanh-nam-th%E1%BA%A7n-b%C3%B9ng-ch%C3%A1y-l%C3%AAnLink quyển 4: https://www.wattpad.com/story/182765601-quy%E1%BB%83n-4-edit-xuy%C3%AAn-nhanh-nam-th%E1%BA%A7n-b%C3%B9ng-ch%C3%A1y-l%C3%AAnVăn án:Sơ Tranh vô duyên vô cớ bị phán định tử vong, sau khi chết, phiền não duy nhất chính là - tiêu tiền.Từ khi bị ràng buộc với cái hệ thống này, cô eo không đau, chân không mỏi, đến cả thở gấp cũng không cần nữa, mỗi ngày đều phải tiêu tiền trong sợ hãi.Hệ thống: Tiểu tỷ tỷ, không nên tùy tiện mở hình thức vô địch! (▼皿▼#)Hệ thống: Chúng ta định ra cái mục tiêu nhỏ, trước tiêu hết một trăm triệu!Sơ Tranh: Phá sản cái gì, còn nữa, tên nam nhân không thể hiểu thấu này là như thế nào? Đừng ngăn ta! Ta muốn đi chinh phục thế giới!Nam chính nào đó: ( nhanh chóng đổi tên ) Ta họ Thế tên Giới.# tiểu tỷ tỷ, có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm, tìm hiểu một chút đi #…
Toàn bộ thế giới đều biết em thích chị, chỉ có chị không biết.Chị nói, thích em chọc cho chị cười, thích em mỗi lần chủ động nắm tay chị.Em nói, em thích chị cười, thích sự ấm áp trong lòng bàn tay chị.Chị nói, trên thế giới không có gì là vĩnh viễn không thay đổi, tình yêu cũng vậy.Em nói, không có gì làm cho em thích thật lâu, mong chị ngoại lệ.Bất luận năm tháng trôi qua bao lâu, em nhất định cũng sẽ không quên.Mùa thu, chúng ta gặp nhau tại khuôn viên trường tươi đẹp đó.Hạnh phúc là gì?Các cô nói, nếu có thể ở bên nhau, nghe âm thanh của thời gian trôi qua, đó chính là hạnh phúc.…
Đề cử: keodeoviquytblog.wordpress.comThể loại: đam mỹ, hiện đại, cưới trước yêu sau, chủ thụ, nhẹ nhàng, duyên trời tác hợp, 1x1Độ dài 75 chương + phiên ngoạiCP: Thẩm Trình x Tri NhạcCông: Thẩm Trình - 沈程 (沈 là họ Thẩm, 程 là phép tác, quy củ, thủ tục)Thụ: Tri Nhạc - 知乐 (知 là biết, 乐 là vui)Văn án:Từ nhỏ đến lớn Tri Nhạc đều rất đẹp, tựa mỹ thiếu niên trong truyện tranh vậy.Đáng tiếc lại là một nhóc ngốc.Ông nội sắp xếp một mối hôn nhân cho nhóc ngốc, đối phương có vẻ không thích cậu lắm. Vì muốn ông nội yên tâm, Tri Nhạc nghiêm túc đóng tốt vai diễn của mình, đối xử tốt hết mức có thể với "nàng dâu", vụng về chăm chỉ khiến người ta thích mình."Anh trai đẹp trai quá.""Anh trai lợi hại nhất.""Thích anh trai nhất "Có thể nắm tay không ạ?""Hôm nay anh trai đã thích em hơn chút nào chưa?"***Người bị ép đính hôn là Thẩm Trình, cháu trai của một gia tộc giàu có, lạnh cả tim lẫn mặt, quyết tâm giải trừ hôn ước, đuổi nhóc ngốc đi, nhưng không biết từ bao giờ mà vừa nghe tiếng gọi anh trai kia tim anh lại đập thình thịch.***Ngày Thẩm Trình cuối cùng cũng thừa nhận lòng mình, Tri Nhạc lại reo lên một tiếng:"Nhiệm vụ hoàn thành!"Thẩm Trình: ........ Nhiệm vụ?! Nhiệm vụ đã kết thúc, vì vậy những lời nịnh nọt, ân cần, ngọt ngào cũng bị thu lại hết.Thẩm Trình: ........ Muốn mắng em ấy.Lưu ý: Thoại của thụ sẽ có dấu chấm phẩy ngắt không đúng chỗ vì thụ nói chậm và ngắt ngứ thật nha, khum phải mình chia ngoo đâu 🥲…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…