chương 10
Pond nhìn cái mỏ đang chu ra hết cỡ của Phuwin mà vừa xót vừa buồn cười. Anh biết thừa cậu học trò nhỏ của mình lần này giận thật rồi, vụ "ép nuốt" đêm qua chắc chắn đã chạm đến giới hạn chịu đựng của cái sinh vật nhút nhát nhưng hay dỗi này
Không thèm giữ hình tượng thầy giáo nghiêm túc nữa, Pond liền hạ giọng xuống mức thấp nhất, dùng tông giọng trầm ấm, dỗ dành như rót mật vào tai
"Thầy biết lỗi rồi mà, Phuwin ơi. Đêm qua tại thầy hư, thầy bạo lực với em quá. Thầy xót lắm, sáng nay nhìn em đi đứng khó khăn thầy hối hận muốn chết đây này."
"Thầy nói nghe hay lắm!"
Phuwin hứ một tiếng rõ to, đôi mắt ngập nước lại bắt đầu hoe đỏ vì uất ức
"Lúc đấy em khóc lóc, van xin gãy cả cổ mà thầy có thèm nghe đâu. Thầy cứ thế... cứ thế thúc mạnh vào, xong còn bắt em nuốt cái thứ tanh rình ấy nữa... Thầy là đồ đáng ghét!"
Càng nói, Phuwin càng thấy tủi thân. Cậu học trò nhỏ lấy tay quệt ngang nước mắt, quay phắt người định mở cửa phòng kho đi ra ngoài. Nhưng Pond đã nhanh tay ôm chầm lấy cậu từ phía sau
Anh áp lồng ngực vững chãi vào tấm lưng gầy của cậu, hai tay siết nhẹ quanh eo, không ngừng hôn lên vành tai đang đỏ ửng vì tức giận của Phuwin
"Thầy sai, thầy ngàn lần xin lỗi em. Tại lúc ấy nhìn Phuwin quyến rũ quá, thầy bị che mờ mắt rồi."
Pond vừa nói vừa nhẹ nhàng xoay người Phuwin lại đối diện với mình. Anh cúi đầu, hai trán chạm vào nhau, ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu
"Đừng khóc mà, em khóc nữa là thầy tự tát vào mặt mình đấy. Ngoan, tha lỗi cho thầy một lần này thôi được không?"
Phuwin nhìn bộ dạng khúm núm, hèn mọn của ông thầy chủ nhiệm thét ra lửa thường ngày, trong lòng cũng đã vơi đi phân nửa cơn giận. Nhưng cậu vẫn muốn làm mình làm mẩy, liền khoanh tay trước ngực, hất cằm lên
"Muốn em hết giận? Không dễ thế đâu!"
Nghe thấy lời đề nghị của cậu học trò nhỏ, đôi mắt Pond sáng rực lên. Anh hiểu ngay đây chính là cơ hội vàng để lập công chuộc tội, bù đắp cho sự thô bạo đêm qua
Pond lập tức siết chặt vòng eo của Phuwin, gương mặt rạng rỡ gật đầu lia lịa
"Đi biển? Đi luôn! Cuối tuần này thầy đưa em đi ngay. Em muốn đi biển nào? Chỉ cần Phuwin muốn, thầy đều chiều hết!"
Phuwin thấy anh sốt sắng như vậy thì khẽ hừ một tiếng, ngón tay thon dài chọc chọc vào ngực áo sơ mi của anh, giọng vẫn còn chút hờn dỗi
"Thầy đừng có mà dẻo miệng. Đi biển là thầy phải bao trọn gói từ A đến Z, em không tốn một xu nào hết. Với lại... thầy phải hứa một chuyện!"
"Chuyện gì em cứ nói, mười chuyện thầy cũng hứa!"
Pond cười nuông chiều, nắm lấy ngón tay đang làm loạn của cậu rồi hôn nhẹ lên đó
"Đến đó thầy chỉ được dẫn em đi ăn hải sản, đi dạo bờ biển thôi. Nghiêm cấm thầy... làm mấy chuyện bậy bạ như đêm qua! Em còn chưa hết đau đâu đấy!"
Phuwin đỏ mặt lườm anh, cố tình nhấn mạnh mấy từ cuối
Pond thoáng khựng lại một giây, trong lòng thầm tiếc nuối vì viễn cảnh lãng mạn trên bãi biển bị dập tắt, nhưng nhìn gương mặt phụng phịu, đáng yêu của cậu học trò, anh chỉ biết bất lực thỏa hiệp
"Được rồi, thầy hứa mà. Đến biển thầy sẽ ngoan ngoãn làm tài xế kiêm bảo mẫu cho em, tuyệt đối không chạm vào một cọng tóc của em nếu em chưa cho phép. Vậy là hết giận thầy rồi nhé?"
Phuwin lúc này mới nở một nụ cười mãn nguyện, khẽ gật đầu
"Tạm thời tha lỗi cho thầy đó."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net