Nguyên tác: Nguỵ Cung Kinh MộngThể loại: Cung đấu, Nữ giả nam, Cực sủng, Hài, HESố chương: 133Nguồn: Cung Quảng HằngVăn án: "Giường của đế vương, sao có thể để mặc ai muốn ngủ thì ngủ?Huống chi kẻ đó còn là một tên đại gian thần, luôn muốn giết vua đoạt vị.Khó xử hơn là, mình lại là một hoàng tử giả, công chúa thật.Chỉ luôn mong Thái phó đại nhân đừng mở miệng vàng, tránh việc cứ dăm ba bữa lại nhắc: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt, Hoàng đế ngài nên băng hà đi!"Hoàng đế giả như nàng thà vứt bỏ ngôi vị Hoàng đế phiêu bạt chân trời.Cái gì? Long sàng hắn muốn nằm, mà người ngủ trên long sàng hắn cũng muốn....?!p/s: Nam chủ tuy nham hiểm, nhưng rất cuồng và yêu vợ :))…
Nịch ÁiTác giả: Giai NhânThể loại: Trọng sinh, cung đình, sinh tử vănVăn án:Lâm Nhất Phàm cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình vỡ vụn, hắn hẳn là sắp không còn chống cự được nữa rồi, hắn đứng dậy chậm rãi bước xuống, một đường hướng thẳng tới phía tiểu hòa thượng kia nắm lấy tay của y cùng nhau bước về long ỷ:"Ngươi tên là gì?"Tiểu hòa thượng được hắn nắm tay dường như rất căng thẳng, xem gương mặt xấu hổ kia của y, trong lòng hắn bắt đầu cảm thấy có điểm không nỡ, trách thời gian của hắn không còn nhiều nếu không để hắn phát hiện ra một tiểu hòa thượng xinh đẹp như vậy, hắn nhất định sẽ cho y tiến cung."Ta là Tá Dịch, pháp hiệu Không Niệm"Lại thêm một ngụm máu đen nữa ứa ra từ trong miệng của Lâm Nhất Phàm, hắn cảm thấy cả người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tầm mắt phía trước cũng trở nên mơ hồ. Lâm Nhất Phàm cuối cùng cũng có thể nắm lấy tay của tiểu hòa thượng này lên ngồi ở trên long ỷ:"Từ giờ khắc này ngươi chính là nam hậu của trẫm, nếu như có kiếp sau, trẫm nhất định sẽ bồi thường cho ngươi thật tốt"*Lưu ý: Follow tôi nha, đến lúc đó tôi để chế độ không công khai thì lại không đọc được…
Author: Giai LạcMột đêm trước ngày đăng ký kết hôn, chồng chưa cưới và tiểu tam yêu đương vụng trộm trong phòng tắm.Trước cửa ủy ban, chồng chưa cưới lại không đến, bỏ cô một mình trong gió rét.Đối mặt với người đàn ông gặp cảnh ngộ tương tự như cô, Tống Như chủ động đi đến: "Dương Tổng, nếu tạm thời ngài chưa tìm được cô dâu mới, chi bằng xem xét về tôi đi?"Dương Gia Cửu bằng lòng, hai người lạ không quen từ đây trói chặt bên nhau.Cô đối với anh không có tình yêu, cùng anh kết hôn chỉ là vì trả thù chồng chưa cưới.Lại không ngờ tình yêu đến nhanh tựa vòi rồng.....…
Tác giả:Nhóm dịch: Ngôn PhongThể loại: Comic, Manhua, YaoiTình trạng: Đang tiến hànhNguồn: ngonphongcomics.com Đằng sau mỗi chàng trai đều luôn che giấu một mối tình cấm kị. Giữa họ sẽ có những câu truyện như thế nào đây?...…
Tên gốc: Kê đản ái thạch đầuTác giả: Tích TrầnThể loại: Bách hợp [GL], đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ngược tâm, sư sinh, HE.Tình trạng bản raw: 99 chương hoànEditor: Bách LinhThiết kế bìa: Ainsley - Trạc Thanh from page [Ôn nhu]Văn ánNàng là mỹ nữ giáo sư phong mĩ toàn trường, cao quý, tao nhã, bác học đa tài, cũng là một khối băng sơn. Ít nhiều tráng sĩ nối đuôi nhau chết dưới gấu váy thạch lựu của nàng, cuối cùng vẫn lại bị một nữ sinh viên chấp nhất khiến cho cõi lòng đại loạn, băng sơn trầm thuyền. Cô là đoá hoa minh diễm, kiêu ngạo rực rỡ như lửa của khoa Thương mại, từ trước tới nay không hề giấu diếm việc mình thích con gái, tính tình hào phóng, thoải mái. Năm thứ nhất vừa vào trường đã nghe nói tới băng sơn giáo sư xinh đẹp toàn trường. Vừa gặp qua một lần, lòng liền trao gửi, không phải người không cưới. Cp: Lương Sơ Lam x Trần MặcCô là mỹ nữ giáo sư suy nhất có thể nổi danh ngang hàng băng sơn mỹ nữ, gợi cảm lại mị hoặc. Nam sinh học khoá nàng không có ai không phải trải qua quá trình nuốt nước miếng mà vượt qua, nhưng nàng lại chỉ nhìn trúng một tiểu loli. Thích trêu chọc thiên nhiên ngốc này, cuối cùng lại không ngờ tiểu loli đó thì ra là một phúc hắc quân, sau này sẽ thế nào đây? Nàng là quy xác tiểu loli ngoài lạnh trong nóng, có chút tư sắc, có chút bá đạo, không sống vì bất cứ ai khác, cho nên tuy người theo đuổi nàng không ít, nhưng không ai có thể đi vào lòng nàng. Gia đình tài lực hùng hậu lại chưa bao giờ là thứ nàng đem khoe. Thẳng đến khi gặp gỡ một mỹ nữ giáo sư dĩ nhiên lại đi…