Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Theo tục lệ, sau đám cưới gả , cậu Út phải đưa mợ về lại nhà cha má mợ để lại mặt .

Cậu Út ban đầu hậm hực vì hổng được đi bù khú với đám bạn, nhưng nhìn thấy mợ bận bộ đồ màu xanh đọt chuối, dáng người mướt rượt, cậu lại đổi ý ngay:

"Đi! Vợ đẹp vầy phải dắt đi khoe chớ!".

Về tới , cậu Út bỗng biến thành một chàng rể quý thứ thiệt.

Cậu mồm mép tép nhảy, biếu quà cáp linh đình mần tía má mợ mừng húm, cứ tưởng con mình gặp được báu vật.

Đêm đó, vì đường xa , trời mưa dầm dề nên tía má mợ kêu người sắp xếp cho hai đứa ngủ lại gian buồng cũ của mợ.

Gian buồng nhỏ hẹp, chỉ có cái giường và mùi thơm thoang thoảng. Mợ Ba ngồi nép vô góc, giọng nhỏ nhẹ:

"Cậu Út... buồng của tôi chật chội, cậu ráng ngủ tạm một đêm..."

Cậu Út đóng cửa buồng lại, hăng hái cởi phăng cái áo sơ mi:

"Chật mới sướng chớ mợ! Chật vầy mình mới nằm sát vô nhau được. Ở phủ tui bự quá, về đây... hổng ai hay, hổng ai biết, tui với mợ tha hồ mà ôn lại chuyện cũ nghen."

Cậu ép mợ vô vách buồng, cậu Út cắn nhẹ vô vành tai mợ, thì thầm:

" Mợ à, tía má mợ tin tui lắm đó. Mợ mà hổng chiều tui đêm nay, mai tui về tui nói tía má là mợ hổng thương tui nghe hôn . Ngoan đi... tui thương mợ mà... mợ đằm thắm vầy, tui mần sao nỡ bỏ mợ cho đặng. "

Cậu Út dùng cái uy của nhà giàu, cộng với cái sức lực cuồn cuộn của tuổi đôi mươi, mần mợ hổng còn đường lui.

Trong căn buồng cũ kỹ của thời niên thiếu, mợ lần đầu tiên cảm nhận được sự nồng nàn của gã chồng nhỏ tuổi khiến mợ quên mất mình từng là một người muốn thủ tiết thờ chồng.

Ban đầu, mợ thấy e ngại lắm. Đây là nơi mợ lớn lên, là gian buồng vương mùi thiếu thời , vậy mà giờ đây lại nồng nặc hơi tình và sự chiếm hữu của gã đàn ông nhỏ tuổi .

Nhưng khi bàn tay nóng hổi của cậu Hiển luồn qua eo, kéo ghì mợ vào lồng ngực vững chãi, cái hơi ấm của sức trai trẻ mần mợ bỗng thấy râm ran cả người.

[ Cậu Ba ngày trước vốn ốm yếu, không hề có thân hình cuồn cuộn sức sống tới nhường này. Chưa kể, cậu ba chẳng bao giờ chạm vô mợ , cử chỉ - lời lẽ vẫn luôn là bạn không hơn không kém . Giữa hai con người chỉ có hai chữ ' ép uổng ' chứ hổng có tí tình cảm nồng đậm nào . ]

Cậu Út thấy mợ bắt đầu mềm nhũn trong tay mình, giọng cậu càng trở nên dẻo quạnh, nụ hôn nồng cháy trượt dài từ cổ xuống xương quai xanh:

"Mợ nhìn coi, tía má mợ đang vui vầy ngoài kia. Mợ mà cứ giữ cái mặt đưa đám đó, là mợ bất hiếu với tía má, mà cũng bạc đãi với cái thân xác ngọc ngà của mình. Giờ mợ là của tui, chỉ mình tui thôi..."

Tiếng mưa ngoài hiên như che lấp đi tiếng thở dốc trong buồng. Mợ An hổng còn vùng vẫy nữa, đôi bàn tay nõn nà run rẩy đưa lên, vô thức víu chặt lấy bả vai săn chắc của cậu Út. Một cái rùng mình chạy dọc sống lưng khi môi cậu lại một lần nữa tìm đến môi mợ, ngấu nghiến và đầy mê muội .

--------------------------------------

* Ờ thì cậu Ba với mợ là cốt á ko yêu đương mà ép thoi. Nhưng mà cậu đột nhiên ra đi lên cũng ko coi là mất tam quan đâu ha (kiểu chưa cưới mò ) . Mợ khóc là kiểu bạn bè thân thiết thương tiếc thoi .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen8U.Net